Hôm nay,  

Thất Hiền

16/11/200400:00:00(Xem: 10556)
4
Một lần tôi đọc, hoặc có thể, nghe, Mai Thảo viết hoặc kể, về một hình ảnh, mà ông bảo là bạn ông, nhà thơ Thanh Tâm Tuyền, đã dùng nó, để diễn tả cái gọi là quá khứ, là hồi ức, ở trong mỗi chúng ta:
Bạn hãy cầm một cây lao, và bất thình lình, quay ngược lại phiá sau lưng, lấy hết sức bình sinh lao cây lao, nó tới được chỗ nào, thì đó là quá khứ là hồi ức của mình, tới được.
Tôi cũng có của riêng tôi, cái hình ảnh trên, mà cũng là của Thanh Tâm Tuyền.
Một lần, ngồi ở Quán Chùa, nhân chỉ có hai anh em, tôi bèn 'phê bình thơ của anh, khi nhắc tới kinh nghiệm, và gần như là một thói quen, hoặc thói xấu, của cái gọi là hồi ức, trí nhớ của tôi.
Tôi bảo ông anh, trí nhớ của em về thơ, nó rất ư là bất trị, nghĩa là cứ cố tình đọc sai, nhớ sai, đọc lộn, thơ của người khác.
Tôi nhắc tới cái lần đọc lộn, và nhân đó, khám phá ra chất hung bạo ở trong thơ của ông anh.
Kể lể toàn chuyện tình tuyệt vọng
Với một mình cào lấy tóc mình
Trong khi thực sự như vầy:
Kể lể toàn chuyện tình vô vọng
Với một mình cấu lấy tóc mình.

Ông cười, nhân đó, kể lại một mẩu chuyện, khi dậy học.
Lần đó, ông đang giảng bài, một anh học trò thuộc loại ngỗ nghịch, dữ dằn nhất lớp, chẳng thèm để ý đến thầy giáo, thản nhiên chọc phá mấy người bạn ngồi gần. Như chúng ta đã từng đi học đều biết, mấy ông tướng này là chuyên ngồi ở cuối lớp, tức thuộc xóm nhà lá. Bực quá, nhà thơ vo tấm khăn lau bảng thành một cục, và thẳng tay ném tới tận cuối lớp, rồi hét: Mang nó lên đây cho ta!
Anh học trò ngỗ nghịch ớn quá, líu ríu nhặt cái khăn, mang lên cho ông thầy.
Tôi nghĩ, hình ảnh ném lao, chắc là được gợi hứng từ chính kỷ niệm một thời làm thầy giáo của nhà thơ.
Hình ảnh thì quá đẹp, nhưng về già, khi nhớ lại, Gấu mới nhận ra một điều, quá khứ, hồi ức của một con người, nó kỳ cục lắm. Như cây lao của nhà thơ, cây lao đó cố tình chọn chỗ nào, nơi nào, năm tháng nào, điểm nào, để mà ngưng lại, ở trong quá khứ một đời người.
Với Gấu tôi, đó đúng là năm học Đệ Nhất Chu Văn An, năm học tuyệt vời làm quen với Chất, em nhà thơ, và qua anh, Thất Hiền.
NQT
tanvien.net

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngày xưa có một người đàn bà góa sống với hai người con gái trong một túp lều tranh và một khoảng vườn nhỏ. Vườn trước có hai cây hoa hồng, một cây ra hoa đỏ và một cây ra hoa trắng nên bà đặt cho hai cô gái xinh đẹp, tươi như hoa, một cô là Bạch Tuyết, một cô là Hồng Hoa.
Tác giả qua Mỹ trong một gia đình H.O. từ tháng Sáu năm 1994, vừa làm vừa học và tốt nghiệp kỹ sư điện tử. Là cư dân Garden Grove, California, lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ 2018, ông đã nhận giải đặc biệt về Huế Tết Mậu Thân với bài viết về một gia đình bên cầu Bạch HổHuế, có người cha toàn thân bị cộng sản chôn sống. Bài viết mới nhất của ông viết về tình nghĩa gia tộc, họ hàng nam bắc thời hậu chiến sau 1975, và trong ngoài nước hiện nay.
câu thơ viết xuống từ thời tóc xanh, và khi tóc bạc rồi mới kết thúc bài thơ. Những người biết tính Hoàng Xuân Sơn sẽ không ngạc nhiên. Hoàng kỹ lưỡng tới từng chữ
Trung Cộng và một số Việt Gian tay sai cho CS đang làm thủ tục mua đất tại một làng bên Pháp, để làm ‘ Nước Kinh, tộc Kinh’, trương cờ, tôn vinh Công Chúa Kinh để gán ghép xoá bỏ quốc gia dân tộc Việt Nam.
tại Chicago ngày 22/11/2018 trong ngày Thanksgiving tại Hoa Kỳ - Thánh lễ Tạ Ơn tại Giáo xứ Saint Henry Chicago
tại đất nước tôi, tuy không chiến tranh như Sudan nhưng cũng dẫy đầy tai họa cho những người có lòng. Một bác sĩ trẻ, anh Nguyễn Đình Thành, vừa lãnh một bản án lên đến 7 năm tù vì dám in tờ rơi vận động đồng bào anh chống lại Luật Đặc Khu
đoàn người hàng ngàn người di dân từ các nước Trung Mỹ như Honduras, Nicaragua, v.v. đang đi xuyên qua nước láng giềng Mễ Tây Cơ để mong được đặt chân đến miền đất hứa là Hoa Kỳ.
Tôi đã nghe như tiếng nhạc từ trời... Không phải những âm thanh cõi trần gian này. Cảm ơn anh, một người bạn vong niên, một người đàn anh Chu Văn An... Thế đó, nhạc sĩ Nguyễn Ngọc Phúc làm nhạc như thế. Tôi nghe, và như đang trôi vào cõi khác.
Có người Mỹ quá lạc quan nói TT Trump chưa đình Chiến tranh thương mại chống TC vì Chủ Tịch Tập cận Bình chưa cúi đầu đủ thấp. Cũng có người nói TC đã hụt hơi như CS Bắc Việt cứng đầu ăn miếng trả miếng trong hoà đàm Paris bị Mỹ dùng B 52 trải thảm Hà nội nên phải hạ cờ Đỏ, giơ cờ trắng đủ cao cho Mỹ thấy, mong hai bên hoà đàm. Thử cùng nhau phân tích xem sao. Thử xem cuộc hoà đàm hai bên có đi đến hoà giải xung khắc để đình chiến hay hoà bình cho cuộc Chiến tranh Thương mại Mỹ Trung hay không? Khó tin sẽ có một giải pháp tích cực, xây dựng xảy ra vì TC cũng như CS bản tánh là nói khác, làm khác.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.