Hôm nay,  

Thất Hiền

16/11/200400:00:00(Xem: 11500)
4
Một lần tôi đọc, hoặc có thể, nghe, Mai Thảo viết hoặc kể, về một hình ảnh, mà ông bảo là bạn ông, nhà thơ Thanh Tâm Tuyền, đã dùng nó, để diễn tả cái gọi là quá khứ, là hồi ức, ở trong mỗi chúng ta:
Bạn hãy cầm một cây lao, và bất thình lình, quay ngược lại phiá sau lưng, lấy hết sức bình sinh lao cây lao, nó tới được chỗ nào, thì đó là quá khứ là hồi ức của mình, tới được.
Tôi cũng có của riêng tôi, cái hình ảnh trên, mà cũng là của Thanh Tâm Tuyền.
Một lần, ngồi ở Quán Chùa, nhân chỉ có hai anh em, tôi bèn 'phê bình thơ của anh, khi nhắc tới kinh nghiệm, và gần như là một thói quen, hoặc thói xấu, của cái gọi là hồi ức, trí nhớ của tôi.
Tôi bảo ông anh, trí nhớ của em về thơ, nó rất ư là bất trị, nghĩa là cứ cố tình đọc sai, nhớ sai, đọc lộn, thơ của người khác.
Tôi nhắc tới cái lần đọc lộn, và nhân đó, khám phá ra chất hung bạo ở trong thơ của ông anh.
Kể lể toàn chuyện tình tuyệt vọng
Với một mình cào lấy tóc mình
Trong khi thực sự như vầy:
Kể lể toàn chuyện tình vô vọng
Với một mình cấu lấy tóc mình.

Ông cười, nhân đó, kể lại một mẩu chuyện, khi dậy học.
Lần đó, ông đang giảng bài, một anh học trò thuộc loại ngỗ nghịch, dữ dằn nhất lớp, chẳng thèm để ý đến thầy giáo, thản nhiên chọc phá mấy người bạn ngồi gần. Như chúng ta đã từng đi học đều biết, mấy ông tướng này là chuyên ngồi ở cuối lớp, tức thuộc xóm nhà lá. Bực quá, nhà thơ vo tấm khăn lau bảng thành một cục, và thẳng tay ném tới tận cuối lớp, rồi hét: Mang nó lên đây cho ta!
Anh học trò ngỗ nghịch ớn quá, líu ríu nhặt cái khăn, mang lên cho ông thầy.
Tôi nghĩ, hình ảnh ném lao, chắc là được gợi hứng từ chính kỷ niệm một thời làm thầy giáo của nhà thơ.
Hình ảnh thì quá đẹp, nhưng về già, khi nhớ lại, Gấu mới nhận ra một điều, quá khứ, hồi ức của một con người, nó kỳ cục lắm. Như cây lao của nhà thơ, cây lao đó cố tình chọn chỗ nào, nơi nào, năm tháng nào, điểm nào, để mà ngưng lại, ở trong quá khứ một đời người.
Với Gấu tôi, đó đúng là năm học Đệ Nhất Chu Văn An, năm học tuyệt vời làm quen với Chất, em nhà thơ, và qua anh, Thất Hiền.
NQT
tanvien.net

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
SAIGON -- Các đại công ty quốc tế đang thò tay vào thu tóm nhiều hãng may dệt VN. Bản tin CafeF/Báo Pháp Luật TP đưa ra lời báo động: Xuất khẩu dệt may dần rơi vào tay doanh nghiệp ngoại...
HANOI -- Kinh tế ngầm tại Việt Nam chiếm tỷ lệ bao nhiêu? Kinh doanh mặt ngầm thường khó đoán được, vì hầu hết đều giấu kín, như mãi dâm, buôn lậu, tham nhũng...
Tăng trưởng, tăng trưởng... Báo Đầu Tư Chứng Khoán kể: Theo số liệu vừa được Tổng cục Thống kê công bố, Tổng sản phẩm trong nước (GDP) quý III/2018 ước tính tăng 6,88% so với cùng kỳ năm trước, tuy thấp hơn mức tăng 7,45% của quý I, nhưng cao hơn mức tăng 6,73% của quý II, cho thấy nền kinh tế vẫn giữ được đà tăng trưởng.
Tóm tắt: Ngày xưa có một ông vua cho làm một vườn ngự uyển trồng rất nhiều hoa lạ và cây trái. Trong vườn có một cây táo kết trái vàng nhưng cứ một ngày là mất một quả. Vua sai người con cả ra canh, đến nửa đêm không cản lại cơn buồn ngủ, và hôm sau mất một trái táo vàng. Đến người con thứ hai cũng không cưỡng được cơn buồn ngủ như anh, và lại mất thêm một trái.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 8, 2017. Bà tên thật là Huỳnh Kim Oanh, sống tại tiểu bang Virginia. Trước 1975 tại Việt Nam đã làm thơ đăng báo. Đến Mỹ, hiện nội trợ việc nhà. Bài viết đầu tiên kể chuyện từ miền Đông về Little Saigon dự họp mặt liên trường tỉnh Tây Ninh. Sau đây là bài viết thứ hai.
từ năm 2017, bà đã có ý tưởng muốn Ủy Ban Soạn Thảo Giảng Dạy ở tiểu bang California đưa những câu chuyện về những người tị nạn vào chương trình giảng dạy từ lớp mẫu giáo cho đến lớp 12
để lên tiếng việc vi phạm nhân quyền của Trung Cộng - Đây là nơi và thời điểm Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc nhóm họp để xem xét việc vi phạm nhân quyền của Trung Quốc.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.