Hôm nay,  

Hồ Cá Nhà Em

15/11/200900:00:00(Xem: 48762)

Bé Viết Văn Việt/ Bài Dự Thi Số 414 

Hồ Cá Nhà Em

Quốc Nam


Em rất thích thú khi ba em xây xong hồ cá sau vườn. Em rất thích nuôi cá, em cứ nuôi cá trong mấy cái chậu thủy tinh nhỏ rất chật chội nên mấy con cá được thả vào hồ lớn bơi lội lung tung vui lắm.
Lúc nào ba má hỏi em: “ Tháng này con học giỏi, con thích gì ba má thưởng"” Là em nói ngay em muốn có một hồ cá và nuôi nhiều loại cá mà có nhiều màu khác nhau. Em không ưa nuôi loài cá đá thia lia, chúng cũng có nhiều màu mà cả ngày cứ đá nhau lia chia thấy mệt con mắt lắm. Bạn em nuôi cá đá này, đá nhau tới nổi có con chết luôn, nổi lềnh bềnh tội nghiệp, vậy mà khi thấy cá đá nhau đến  đờ đẫn mà bạn em còn vỗ tay la hét om sòm nữa.


Từ ngày có hồ, có cá nhiều hơn, em thường đi tới những nơi bán cá để tự lựa chọn đủ các màu. Em mua bèo, cây rong bỏ vào hồ để cá có bóng mát khỏi bị nắng. Mỗi ngày đi học, nhiều lúc ngồi ở trong lớp em rất nhớ đàn cá, nên về tới nhà, việc đầu tiên là em ra hồ thăm đàn cá ngay.
Đàn cá cũng như biết em thương nên thương lại. Hễ thấy bóng em bên hồ là bơi lại gần như chào em. Em cho cá ăn và đưa bàn tay khuấy khuấy mặt nước, nhưng đàn cá không như lúc đầu, sợ chạy tán loạn, có con còn bạo dạn  đớp đớp vào ngón tay em nữa.
Mà các bạn biết không, mấy ngày nay đã có con chim gì lớn lắm, sà xuống bên hồ. May mà đang lúc ngày nghỉ lễ nên em còn canh được không cho chim ăn cá. Bây giờ thì em yên tâm rồi, ba em đã làm mọt cái lưới sắt rất chắn chắn để con chim khó mà đưa cái mỏ nhọn dài xuống nước gắp cá được khi cái lưới bao quanh hồ những lúc cần.
Ba nói có như vậy ở trường em mới yên tâm học hành, không còn thấp thỏm lo cho bầy cá trong hồ nữa.
Quốc Nam

Trong nhiều tháng mùa xuân và hè năm trước, con gái tuổi thiếu niên Caroline của tôi bị những cơn trầm cảm và hoảng loạn gần như hàng ngày.
Phượng tím đã rơi đầy trên những con đường trong thành phố nơi chúng ta ở. Mặt đường ngợp bông hoa phượng rụng, tím cả hai ven đường, nhuộm tím cả cỏ xanh. Dù không có tiếng ve sầu kêu râm rang, chúng ta cũng biết là mùa hè đã đến.
Giới thiệu: Đây là bài dự thi của Esther Thụy Vy Huỳnh, Em đã học xong chương trình tiếng Việt, hiện là phụ giáo cho Trung Tâm Việt Ngữ Hồng Bàng.
Kết quả học tập của học sinh là một món quà, một phần thưởng lớn cho các thầy cô giáo, để không bỏ công chịu khó dạy dỗ suốt một năm học.
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em mồ côi mẹ, chịu không nổi với sự ác độc của dì ghẻ, người anh rủ em gái trốn ra khỏi nhà. Người dì ghẻ là một phù thủy, đã biến người anh thành một con Mang.
Vâng chúng con đã rất thương Thầy. Trong trên 20 năm qua, chúng con đã đi theo Thầy trên con đường phụng sự đạo pháp và dân tộc. Qua xuốt thời gian đó, chúng con đã hiểu Thầy rất rõ. Thầy rất thẳng thắn, không sợ một ai, một thế lực nào. Thầy không thiên vị những người có quyền thế điạ vị. Thầy không khinh thường những người nghèo khó
TÂY NINH, VN -- Hôm 14 tháng 6, một tai nạn rợn người đã làm cho 5 người thiệt mạng tại Tây Ninh trong vụ xe chở hàng tông vào xe hơi đang chạy trên đường, theo bản tin của báo Dân Trí cho biết hôm Thứ Sáu.
Từ thuở đứt phim, ‘đứng hình’, vết thương vẫn còn đang rỉ máu. Quê người tạm dung đã mấy chục năm mà tui vẫn coi là xứ lạ! Xứ lạ mà may gặp được người quen là mừng lắm đó!
Cuộc chiến đi qua đã hơn 44 năm rồi Những người lính Thiết giáp trẻ năm xưa bây giờ đã già hết rồi. Dấu ấn thời gian để lại hình ảnh những mái tóc bạc... Lưu lạc nơi xứ người quá lâu. họ nhớ quê hương. nhớ thân bằng quyến thuộc. nhớ từng địa danh mà họ đã đặt chân qua từng vùng chiến trận trong suốt cuộc đời chinh chiến của họ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.