Hôm nay,  

Diễn Đàn Độc Giả

18/04/200500:00:00(Xem: 5951)
Giá trị cao qúy của Đức Giáo Hoàng John Paul Đệ Nhị

Martin Tuấn Phạm - Lakemba NSW

Trước mất mát to lớn của nhân loại nói chung và giáo hội công giáo nói riêng, khi ĐGH đã tạ thế, tôi thấy việc chúng ta chỉ ca ngợi những đóng góp vĩ đại của ĐGH không chưa đủ mà còn phải noi gương những việc làm vĩ đại của ĐGH. Có như thế thì việc ca ngợi của chúng ta mới có ý nghĩa, nên tôi xin có vài ý kiến đóng góp thế này. Một người đã ở ngôi vị ĐGH là vô cùng to lớn và vĩ đại và cũng vô cùng quan trọng đối với vận mệnh của thế giới vì ĐGH là chủ chăn của cả hơn một tỷ tín đồ thiên chúa giáo trên toàn thế giới. Chuyện đó ai cũng biết. Nhưng tôi thấy ĐGH John Paul Đệ Nhị này còn to lớn và vĩ đại hơn tất cả những ĐGH khác xưa nay là ngài đã đi nhiều nhất, gặp nhiều người nhất. Chỉ một năm thôi, số dặm đường ngài công du cũng đã nhiều bằng cả đời của các ĐGH khác cộng lại. Tôi nói vậy chắc không ngoa. Nhưng cái điều vĩ đại hơn mà tôi xin được đóng góp ở đây là vị ĐGH người Ba Lan này đã lãnh đạo tòa thánh và giáo hội phản đối chiến tranh bằng mọi giá. Khi Mỹ mở cuộc chiến tranh vùng Gulf vào năm 1991, ĐGH phản đối. Khi NATO oanh tạc Serbia, ĐGH cũng phản đối. Rồi ngài cũng công khai phản đối cuộc chiến của Mỹ tại Afghanistan, tại Iraq... Tôi không hiểu tại sao nhiều người Việt mình cứ coi chiến tranh bạo lực là giải pháp duy nhất để giải quyết mọi vấn đề. Người dân bình thường thì ở bất cứ chỗ nào hễ không vừa ý là chân đấm tay đá, lại còn có khi rút dao rút súng. Còn mấy người lãnh đạo thì tối ngày chỉ nghĩ đến xâm lăng, chiếm đất chiếm dân, rồi rêu rao là mở mang bờ cõi mà chẳng nghĩ đến người lính phải hy sinh, để lại vợ goá con côi, rồi bỗng dưng lại cắt đất cắt biển đem dâng cho Tàu cộng, như vậy là thế nào" Xâm lăng bằng võ lực cho đã rồi dâng hiến cho ngoại bang" Nhưng ĐGH thì không như vậy. Theo ngài, tất cả mọi chuyện trên thế gian này đều phải giải quyết bằng đối thoại, bằng thương thuyết. Tuyệt đối không bao giờ dùng đến chiến tranh. No more war! War never again!

Ngay cả đối với tụi cộng sản là cái thứ vô cùng bạc ác bất nhất, thất đức, độc tài, phát xít, qủy quyệt còn tệ hại hơn qủy satan, vậy mà ĐGH cũng chấp nhận đối thoại, tiếp kiến, bắt tay những lãnh tụ cộng sản Ba Lan, cộng sản Nga, rồi ĐGH còn viếng thăm Cuba, ngồi trò chuyện với trùm cộng sản Castro đấy thôi. ĐGH làm như vậy nhưng không có ai chụp mũ ngài là thân cộng, là hòa hợp hòa giải với cộng sản. Như vậy là thế nào" Như vậy thì tại sao người Việt chúng ta không noi gương bắc chước ngài" ĐGH làm như vậy mà rồi cộng sản chúng đua nhau gục ngã hàng loạt như qúy vị mở to hai mắt đã thấy như một với một là hai đó thôi. Tại sao chúng ta ca ngợi ĐGH mà lại không noi gương ngài để cho cộng sản Việt Nam chúng gục ngã" Vì vậy tôi xin trở lại vấn đề tôi đã nêu ra ở đầu của lá thư này là ca ngợi ĐGH chưa đủ, chúng ta còn cần noi gương, bắt chước những việc làm vĩ đại của ĐGH. Trước khi dừng bút, tôi cũng xin qúy báo và qúy độc giả nếu thư này được ông HT cho đăng trên mục DD, là khi đọc bài của tôi, đừng vội chụp nón cối cho tôi...

*

Bi Hài Kịch Đàn Ông""" Chỉ vì dại gái mà thôi!!

Vũ Đăng Thục - Darra QLD

Đọc bài "Cha gà nuôi con vịt" (SGT 405), thấy tác giả của qúy báo quả quyết, không có người đàn ông nào có thể chắc chắn 100% đứa con do vợ mình đẻ ra là con của mình, tôi thấy tức cười nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì cũng thấy có lý chứ. 100% thì hơi nhiều, nhưng 70% thì bảo đảm. Mà cái chuyện chăn gối, ghen tuông đàn ông với đàn bà thì đâu cần tới 100%, chỉ cần 10% nghi ngờ là cũng đủ để cho thằng đàn ông nổi giận phát tác đuổi vợ ra khỏi nhà rồi. Tôi có thằng bạn vong niên, tuổi còn trẻ nhưng khôn ngoan đáo để. Mỗi khi ăn nằm với vợ là nó nói thẳng nó có ghi sổ đàng hoàng, cô nàng mà ăn vụng là nó biết liền. Nói là nói vậy, nhưng về sau khi nghe con vợ bảo có bầu, nó mới ngã bổ ngửa, hỏi luôn, "Ủa em có bầu hồi nào" Mà có bầu với ai vậy"" Vợ nó tưởng nó nói đùa, thét lên be be. Sau thấy bộ mặt của nó, biết là nó nói thật hỏi ra mới biết là thằng chồng mình đã thắt ống dẫn tinh từ hồi ly dị bà vợ trước. Thì cái chuyện đàn ông thắt ống dẫn tinh nhưng vẫn có thể có tới 10% có thể thụ thai, đó là bác sĩ họ nói, thực hư tôi không biết thế nào. Nhưng mụ vợ thằng này cũng biết chuyện đó nên nó mới lý luận là anh có cột ống dẫn tinh thì vẫn có thể có bầu, chứ em đâu có lừa anh. Nhưng đến khi thằng chồng nó gật đầu rủ vợ đi thử DNA, thì cô vợ nhát quá, thú nhận đầu đuôi câu chuyện ngoại tình của mình. Mà tưởng ai xa lạ, hoá ra chính trong nhà của mình mới khổ chứ. Đúng là gà què thì ăn quẩn cối xay. Chính em chồng là chủ của cái bào thai trong bụng vợ. Kết cục thằng chồng bỏ đi, còn con vợ thì ở lại sống tiếp với ông em chồng cho đến bây giờ. Tôi không hiểu con mụ đó có còn tiếp tục cắm sừng thằng em chồng nữa hay không.

*

Xã Hội phải có bổn phận với ai"

Vũ Đình Dương - Carbamatta NSW

Tôi thấy ông bạn Hoài Nhân trong số báo ngày 7 tháng 4 vừa rồi lên tiếng bênh vực cho quyền sống của cô Terri nhưng xem ra ông chẳng hiểu ngọn ngành đầu đuôi câu chuyện gì. Cô Terri sống như chết, mà tiền bạc phải chu cấp cho cô nhiều gấp 10 lần so với chăm sóc những người bệnh khác. Như vậy xin hỏi ông ông Hoài Nhân, xã hội chúng ta nên có bổn phận cứu chữa những người ốm đau có thể chữa khỏi được hay là cứ bỏ tiền nuôi những người nằm đó một đống tựa như khúc gỗ" Tôi đồng ý, nói thì dễ, nên ai cũng nói hay, nói những chuyện lý tưởng. Nhưng làm mới khó. Ngân sách quốc gia, hay gia đình bao giờ cũng có hạn. Vậy đứng trước 2 người bệnh, một người như cô Terri, còn một người giả dụ như ông Hoài Nhân đi, ông bị bệnh lao, phải vô viện, cần tiền chữa trị. Nếu số tiền đó chữa trị cho ông thì đành để cô Terrie chết. Còn không, chữa cho Terrie thì phải để ông chết. Vậy ông quyết định như thế nào" Ông chọn đường nào" Đó, cái gì cũng vậy, một khi nó liên quan đến mình thì mới khó nghĩ. Còn chuyện thiên hạ, tiền không móc trong túi mình, mình cũng chả bệnh tật gì, thì ai mà chả lên tiếng bênh cô Terrie và nói những điều nhân nghĩa lý tưởng được. Rất mong từ nay ông nghĩ kỹ trước viết. Trân trọng.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
3 người đàn ông bị tù gần 36 năm đã được trả tự do khi nghi án giết 1 vị thành niên được xét lại - các nghi can bị tuyên án chung thân năm 1984 là Al-fred Chestnut, Ranson Watkins và Andrew Stewart.
H: Tôi tiếp tục nghe thấy thông tin là tôi cần phải có ID mới để có thể đi máy bay vào năm tới. REAL ID là gì mà tôi liên tục được nghe thấy vậy? Đ: REAL ID là thế hệ nhận dạng tiếp theo được công nhận trên toàn hạt. Kể từ ngày 1 tháng 10 năm 2020, bạn sẽ cần phải có ID REAL để lên các chuyến bay nội địa
Đã có những thông tin về việc Intel lên kế hoạch tích hợp 5G vào nền tảng chip xử lý máy tính của hãng.
Khoảng cuối tháng 11/2019, tiểu bang Texas của Mỹ đã đạt được thỏa thuận với nhà mạng T-Mobile và đồng ý rút đơn ngăn cản việc sáp nhập của 2 nhà mạng T-Mobile và Sprint.
do chương trình ACUS-TV tổ chức và Hội đồng Huynh trưởng Nghĩa Sinh bảo trợ: -- tại hội trường Khách sạn Sheraton Chicago O’Hare ngày 17/11/2019
Hồng Kông bầu cử vừa xong, các ứng cử viên khuynh hướng dân chủ thắng lớn, trong khi phe thân Bắc Kinh thua thê thảm. Bầu cử này còn được xem như trưng cầu dân ý để xem đa số người dân đứng về phía những người biểu tình đòi dân chủ trong nửa năm qua hay không.
GENEVA - Tổ chức khí tượng thế giới WMO báo tin: hiệu ứng nhà kính năm 2018 gây biến đổi khí hậu ghi kỷ lục mới, với mức tăng trung bình hàng năm vượt trội trong 10 năm, và làm tăng tốc thiệt hại môi trường.
LONDON - Cựu Thủ Tướng Tony Blair nhận xét hôm 25/11: trong tình hình xáo trộn hơn 3 năm sau trưng cầu dân ý Brexit, đảng Lao Động của ông và đảng Bảo Thủ của Thủ Tướng Boris Johnson không xứng đáng thắng tổng tuyển cử ngày 12-12.
KHÁM ĐƯỜNG BELMARSH - Tin từ Anh: tài xế Maurice Robinson 25 tuổi đã nhận tội tiếp tay di dân xâm nhập vương quốc Anh từ đầu Tháng 5-2018 đến ngày 24-10-2019.
BERLIN - Ngoại trưởng Đức hô hào chính quyền Trung Cộng cho phép thanh tra nhân quyền LHQ quan sát trại tập trung dân thiểu số Uighur tại tỉnh Xinjiang.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.