Hôm nay,  

Diễn Đàn Độc Giả

16/05/200500:00:00(Xem: 8398)
Khánh thành TTVH &SHCĐ/ NSW

Phạm-Nguyễn - NSW

Theo quan niệm chung, khi làm bất cứ việc gì mà kết quả đến được như sự mong muốn đều được định nghĩa là thành công. Sự thành công có thể ít hay nhiều, to hay bé tuỳ vào tầm nhìn của người thẩm định. Có những người chỉ chú trọng vào bề ngoài, làm sao tạo được mầu sắc xanh đỏ, lập loè, để làm cơ hội nhẩy múa, khoe khoang, dù chẳng có lợi cho ai hay kể cả ngay chính bản thân họ, nhưng họ hí hửng toe toét cười với nhau và coi đó là thành công. Với những người đó, thành công là cái gì làm cho họ vui, dù đó là cái vui tí tửng ích kỷ và nhất thời. Trái lại, cũng có người nghĩ xa hơn, coi mục đích của thành công là mang lại hạnh phúc và ích lợi lâu dài cho nhân quần xã hội.
Hôm thứ bẩy vừa qua (7-5-2004), một buổi lễ khánh thành Trung Tâm Văn Hóa và Sinh Hoạt của CĐ/NSW, thành công ngoài sự tưởng tượng của mọi người trên nhiều phương diện. Tuy nhiên, có lẽ từ vị trí đứng không vững vàng, tầm nhìn hạn chế, hay vì lý do nào đó, nên cũng có một số người vội vàng cho rằng vì thời tiết hôm ấy quá xấu, nên số người tham dự chỉ được hơn một ngàn, như thế là không thành công. Cũng có người cho rằng Ban Tổ Chức không chu đáo, nên không đủ thời gian tuyên dương những người có công lao to lớn trong việc xây dựng TT, như vậy cũng là thất bại,v,v,... Tuy nhiên, theo đa số cho biết, dù có bị thời tiết xấu hay Ban Tổ Chức không chu đáo về một phương diện nào đó trong chương trình thì cũng không thể nói là thất bại mà chỉ có thể nói có giảm thành công đi đôi chút so với ước mong của nọi người về mặt hình thức mà thôi. Nếu một người biết nhìn xa hơn thì họ sẽ thấy đây là một thành công. Tuy không lớn lao vĩ đại gì nhưng rất có lợi cho công việc tranh đấu tìm tự do, dân chủ và nhân quyền cho quê hương. Nếu cứ chú trọng vào việc xây nhà cho to, cho đẹp mà quên củng cố tinh thần và tiềm lực đấu tranh thì chẳng khác nào cái kiểu "Ếch chờm hoa" vô bổ. Người ta thường nói, "Dựng nhà đã khó, nhưng giữ được nhà lại càng khó hơn gấp bội"... Theo thiển ý của người viết, nếu nhìn vào diễn tiến của nột dung, thì buổi lễ khánh thành cũng đã là một thành công đáng kể của CĐ chúng ta.

Thành công thứ nhất là sau 30 năm lưu lạc, đến nay CĐNVTD/NSW đã chính thức khánh thành một TTVH & SHCĐ riêng của chính mình. Đây là một trung tâm đầu tiên của người Việt Tỵ nạn trên toàn thế giới (nếu tôi không lầm). Hơn nữa sự kiện khánh thành trung tâm là thể hiện sức mạnh đoàn kết của CĐNVTD/NSW chúng ta trước nhãn quan chính phủ và người dân Úc. Bởi có đoàn kết, có tha thiết đến dân tộc, cội nguồn, thì mới có thể đóng góp công sức tiền của để dựng lên một toà nhà tương đối nguy nga tráng lệ đậm đà đường nét truyền thống dân tộc như hôm nay...
Điều thành công thứ hai, đậy là dịp hiếm có để một số đông chính giới Úc trong đó có đương kim thủ hiến NSW (Bob Carr) đã đến dự và phát biểu những lời rất tích cực mà chúng ta đang muốn và đang cần nghe, nhất là trong hoàn cảnh đấu tranh hiện tại. Duyệt lại tất cả những lời phát biểu của quan khách Úc, hầu như tất cả đều nói đến những giao cảm và chia sẻ những đau thương của qúa khứ mà bọn CSVN đã tạo ra, khiến làn sóng tỵ nạn bùng nổ ồ ạt cách đây 3 thập niên. Cho đến nay, chính giới và dư luận Úc cũng vẫn thấu hiểu và đồng cảm với chúng ta trong công cuộc đấu tranh đòi tự do, dân chủ và nhân quyền cho quê hương VN. Hơn nữa, Thủ Hiến Bob Carr đã bày tỏ sự xúc cảm và sung sướng khi nhìn thấy hai mầu cờ Úc Việt luôn sát cánh bên nhau trong tất cả mọi sinh hoạt có CĐNVTD tham dự.


Điều thành công thứ ba là trong buổi lễ khánh thành TTVH & SHCĐ, hai lá đại kỳ Úc Việt đã được chính thức kéo lên một cách vĩnh viễn trước sự nghiêm trang và xúc động của tất cả đồng hương và toàn thể quan khách Úc. Điều này đã nói lên chính nghĩa tự do, dân chủ và lá cờ vàng chính là linh hồn của người Việt Tỵ Nạn, mà không ai có quyền xuyên tạc, xóa bỏ, hay xử dụng một cách xậm xụi dù trong bất cứ tình huống nào. Nói chung, nội dung buổi lễ khánh thành TTVH và SHCĐ của chúng ta vừa qua cũng là bằng chứng hùng hồn để chứng minh những bài báo xuyên tạc hoặc một vài xầm xì to nhỏ bôi nhọ về lá cờ vàng thân yêu của chúng ta chỉ là đám côn trùng than thở trong đêm vắng mà thôi.

*

Ai ai cũng nghĩ ngày 30-4 là ngày Quốc Hận

Nguyễn Văn Hải - Cabramatta NSW

Qua một số đóng góp của độc giả quanh đề tài ngày 30-4 có phải ngày Quốc Hận, tôi xin được đóng góp thêm một chút trên Diễn Đàn của quý báo. Như quý vị đã biết, ngày 30-4 nếu không phải là ngày Quốc Hận thì chúng ta đã không có ở đây. Mà không phải chỉ riêng có chúng ta, mà là tất cả những người Việt nào yêu tự do cũng đều có lập trường hẳn hoi, thì đều coi ngày 30-4 là ngày quốc hận. Mọi xuyên tạc chỉ làm lợi cho CS mà thôi. Tôi nhớ là trước đây mấy năm có một số người đã viết bài trên mục Diễn Đàn của SGT bảo là chỉ có báo Việt ở hải ngoại mới gọi ngày 30.4 là ngày Quốc hận. Tôi xin minh xác rằng không phải chỉ có báo Việt bên này, mà là tất cả người Việt tÿ nạn cộng sản đều nhìn nhận ngày 30.4.75 là ngày quốc hận. Vì ngày đó là ngày quốc hận, nên họ mới bỏ nước ra đi, băng rừng, vượt biển vạn phần tử, nhất phần sinh, họ không còn gì hết cả, nhà cửa, ruộng vườn tài sản mất sạch kể cả sinh mạng của họ nữa. Nếu ngày 30/4 là ngày "giải phóng" thì không ai dại gì bỏ nước ra đi, ở lại có cuộc sống huy hoàng, giàu sang hơn không" Chỉ có một số kẻ "đầu tôm" hoặc bị CS cho húp cháo lú, và bè lũ CSVN ở VN mới cho ngày 30.4.75 là ngày giải phóng miền Nam, là ngày thống nhất đất nước, vì chúng nó dùng từ giải phóng để lường gạt quân dân miền Bắc để vào giải phóng miền Nam, chúng tuyên truyền nào là dân miền Nam bị Mỹ nguÿ kềm kẹp, ăn cơm bằng gáo dừa, mặc quần áo bằng bao bố đựng gạo (như thời 45) không có gạo để ăn... Vì lời tuyên truyền láo khoét đó, mà khi chiếm được miền Nam, cán bộ cộng sản tập kết ra Bắc trở về thăm gia đình đã hí hửng mang theo chén, tô, đĩa, vải đem về làm quà cho thân nhân ở miền Nam. Khi về đến nhà ở Miền Nam thì chúng bị hố quá mạng. Cũng trong ngày 30.4.75, nhà văn cũng là cán bộ CS Dương Thu Hương, khi đặt chân đến SG, bà ta ôm mặt khóc, khóc vì bị "bác và đảng" lừa dối mấy chục năm qua, mà bà ta buột miệng nói rằng ngày này không phải là ngày giải phóng. Chính bà Dương Thu Hương nói khi đài truyền hình hải ngoại phỏng vấn bà ta mà tôi không nhớ rõ, chứ không phải báo Việt hải ngoại bên này xuyên tạc đâu nhé hay bảo tôi bị đặt là không được! Chính vì người ở ngoài Bắc vô Nam vơ vét đồ đạc sau 1975 như vậy nên người trong Nam mình mới có bốn chữ "V" có nghĩa thế này: Vào, vơ, vét, về...

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nhà thơ Đỗ Nguyên Mai vừa ấn hành tập thơ cho ngày 30 tháng 4 năm 2019: Battlefield Blooming. Tập thơ ấn hành cho ngày tưởng niệm 44 năm Miền Nam sụp đổ dày 60 trang, viết bằng Anh ngữ, vì bản thân nhà thơ Đỗ Nguyên Mai thuộc thế hệ trẻ tại Hoa Kỳ, trước giờ chỉ làm thơ tiếng Anh.
Tối Thứ Bảy 27-4-2019 nhiều đồng hương đa số là thuyền nhân năm xưa đã đến dự buổi văn nghệ chủ đề Đêm Thuyền Nhân do Câu Lạc Bộ Viện Việt Học tổ chức.
Tôi rất vinh dự được đại diện cho một cộng đồng người Việt lớn nhất ở ngoài nước Việt Nam. Hôm nay - Ngày 30 Tháng Tư, tôi xin được cùng quý vị dành một phút mặc niệm
sau Tháng Tư, 1975 cho đến nay – tháng Tư, 2019 , có lẽ chỉ có một vị anh hùng sáng chói là anh hùng Lý Tống của Không lực VNCH
Thành tựu trong giáo dục là một trong những thành tựu quan trọng nhất và rõ rệt nhất, đồng thời cũng là một nét đẹp đáng trân quý trong sinh hoạt ở Miền Nam thời trước năm 1975 ít ai có thể phủ nhận được. Có nhiều nguyên nhân
. Gia đình nào cũng tan nát phân tán khắp nơi. Đúng là: "Nước mất nhà tan". Cũng như còn nổi nhục nào cái nhục này, khi biết được nhan nhản trên báo chí Trung Cộng đăng lời rao bán đàn bà, con gái Việt Nam
Sau một năm trong các trại giam trong Nam, mười hai năm biệt xứ lưu đầy ngoài Bắc, cộng thêm bốn năm nữa lao động khổ sai trong Nam, hôm nay ngày 29-4-1992, chúng tôi 16 tù chính trị cuối cùng thuộc chế độ VNCH trong trại Z-30D đã được thả ra sau mưới bẩy năm – còn bốn ông tướng thì một tuần sau ngày 5-5-1992, cộng sản mới thả ra: Lê Minh Đảo, Lê Văn Thân, Đỗ Kế Giai và Trần Bá Di
Thành phố Westminster đã cho treo cờ rũ tại Đài Tưởng Niệm Chiến Sĩ Việt Mỹ từ ngày 23 và cho đến hết ngày 30, đồng thời thành phố sẽ có một nghi thức lễ tưởng niệm vào đúng 10 giờ sáng thứ 3 ngày 30 tháng 4 tại Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ. .. lần đầu tiên chính quyền một thành phố đứng ra tổ chức Lễ Tưởng Niệm 30 tháng 4.
Ba cuốn sách gần đây về chiến tranh Việt Nam đã làm sáng tỏ về một lĩnh vực thường được đề cập tới, cho thấy rằng sự thất bại của Hoa Kỳ cách đây nửa thế kỷ vẫn còn nhiều điều để dạy cho chúng ta. Nhưng các chuyên gia về chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ đã cho thấy là họ không có khả năng quan tâm đến những bài học đúng đắn
những người ra đời sau 1975 là đa số. Cũng dễ hiểu là trong cuộc sống hàng ngày, đa số này không lưu tâm tới một chuyện đã xảy ra trước khi có mặt họ trên cõi đời này, cho dù những gì đang xảy ra luôn luôn có liên quan nhiều ít đến những gì đã xảy ra trong dĩ vãng. Vậy họ lưu tâm đến những gì?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.