Hôm nay,  

Diễn Đàn Độc Giả

16/05/200500:00:00(Xem: 9040)
Khánh thành TTVH &SHCĐ/ NSW

Phạm-Nguyễn - NSW

Theo quan niệm chung, khi làm bất cứ việc gì mà kết quả đến được như sự mong muốn đều được định nghĩa là thành công. Sự thành công có thể ít hay nhiều, to hay bé tuỳ vào tầm nhìn của người thẩm định. Có những người chỉ chú trọng vào bề ngoài, làm sao tạo được mầu sắc xanh đỏ, lập loè, để làm cơ hội nhẩy múa, khoe khoang, dù chẳng có lợi cho ai hay kể cả ngay chính bản thân họ, nhưng họ hí hửng toe toét cười với nhau và coi đó là thành công. Với những người đó, thành công là cái gì làm cho họ vui, dù đó là cái vui tí tửng ích kỷ và nhất thời. Trái lại, cũng có người nghĩ xa hơn, coi mục đích của thành công là mang lại hạnh phúc và ích lợi lâu dài cho nhân quần xã hội.
Hôm thứ bẩy vừa qua (7-5-2004), một buổi lễ khánh thành Trung Tâm Văn Hóa và Sinh Hoạt của CĐ/NSW, thành công ngoài sự tưởng tượng của mọi người trên nhiều phương diện. Tuy nhiên, có lẽ từ vị trí đứng không vững vàng, tầm nhìn hạn chế, hay vì lý do nào đó, nên cũng có một số người vội vàng cho rằng vì thời tiết hôm ấy quá xấu, nên số người tham dự chỉ được hơn một ngàn, như thế là không thành công. Cũng có người cho rằng Ban Tổ Chức không chu đáo, nên không đủ thời gian tuyên dương những người có công lao to lớn trong việc xây dựng TT, như vậy cũng là thất bại,v,v,... Tuy nhiên, theo đa số cho biết, dù có bị thời tiết xấu hay Ban Tổ Chức không chu đáo về một phương diện nào đó trong chương trình thì cũng không thể nói là thất bại mà chỉ có thể nói có giảm thành công đi đôi chút so với ước mong của nọi người về mặt hình thức mà thôi. Nếu một người biết nhìn xa hơn thì họ sẽ thấy đây là một thành công. Tuy không lớn lao vĩ đại gì nhưng rất có lợi cho công việc tranh đấu tìm tự do, dân chủ và nhân quyền cho quê hương. Nếu cứ chú trọng vào việc xây nhà cho to, cho đẹp mà quên củng cố tinh thần và tiềm lực đấu tranh thì chẳng khác nào cái kiểu "Ếch chờm hoa" vô bổ. Người ta thường nói, "Dựng nhà đã khó, nhưng giữ được nhà lại càng khó hơn gấp bội"... Theo thiển ý của người viết, nếu nhìn vào diễn tiến của nột dung, thì buổi lễ khánh thành cũng đã là một thành công đáng kể của CĐ chúng ta.

Thành công thứ nhất là sau 30 năm lưu lạc, đến nay CĐNVTD/NSW đã chính thức khánh thành một TTVH & SHCĐ riêng của chính mình. Đây là một trung tâm đầu tiên của người Việt Tỵ nạn trên toàn thế giới (nếu tôi không lầm). Hơn nữa sự kiện khánh thành trung tâm là thể hiện sức mạnh đoàn kết của CĐNVTD/NSW chúng ta trước nhãn quan chính phủ và người dân Úc. Bởi có đoàn kết, có tha thiết đến dân tộc, cội nguồn, thì mới có thể đóng góp công sức tiền của để dựng lên một toà nhà tương đối nguy nga tráng lệ đậm đà đường nét truyền thống dân tộc như hôm nay...
Điều thành công thứ hai, đậy là dịp hiếm có để một số đông chính giới Úc trong đó có đương kim thủ hiến NSW (Bob Carr) đã đến dự và phát biểu những lời rất tích cực mà chúng ta đang muốn và đang cần nghe, nhất là trong hoàn cảnh đấu tranh hiện tại. Duyệt lại tất cả những lời phát biểu của quan khách Úc, hầu như tất cả đều nói đến những giao cảm và chia sẻ những đau thương của qúa khứ mà bọn CSVN đã tạo ra, khiến làn sóng tỵ nạn bùng nổ ồ ạt cách đây 3 thập niên. Cho đến nay, chính giới và dư luận Úc cũng vẫn thấu hiểu và đồng cảm với chúng ta trong công cuộc đấu tranh đòi tự do, dân chủ và nhân quyền cho quê hương VN. Hơn nữa, Thủ Hiến Bob Carr đã bày tỏ sự xúc cảm và sung sướng khi nhìn thấy hai mầu cờ Úc Việt luôn sát cánh bên nhau trong tất cả mọi sinh hoạt có CĐNVTD tham dự.


Điều thành công thứ ba là trong buổi lễ khánh thành TTVH & SHCĐ, hai lá đại kỳ Úc Việt đã được chính thức kéo lên một cách vĩnh viễn trước sự nghiêm trang và xúc động của tất cả đồng hương và toàn thể quan khách Úc. Điều này đã nói lên chính nghĩa tự do, dân chủ và lá cờ vàng chính là linh hồn của người Việt Tỵ Nạn, mà không ai có quyền xuyên tạc, xóa bỏ, hay xử dụng một cách xậm xụi dù trong bất cứ tình huống nào. Nói chung, nội dung buổi lễ khánh thành TTVH và SHCĐ của chúng ta vừa qua cũng là bằng chứng hùng hồn để chứng minh những bài báo xuyên tạc hoặc một vài xầm xì to nhỏ bôi nhọ về lá cờ vàng thân yêu của chúng ta chỉ là đám côn trùng than thở trong đêm vắng mà thôi.

*

Ai ai cũng nghĩ ngày 30-4 là ngày Quốc Hận

Nguyễn Văn Hải - Cabramatta NSW

Qua một số đóng góp của độc giả quanh đề tài ngày 30-4 có phải ngày Quốc Hận, tôi xin được đóng góp thêm một chút trên Diễn Đàn của quý báo. Như quý vị đã biết, ngày 30-4 nếu không phải là ngày Quốc Hận thì chúng ta đã không có ở đây. Mà không phải chỉ riêng có chúng ta, mà là tất cả những người Việt nào yêu tự do cũng đều có lập trường hẳn hoi, thì đều coi ngày 30-4 là ngày quốc hận. Mọi xuyên tạc chỉ làm lợi cho CS mà thôi. Tôi nhớ là trước đây mấy năm có một số người đã viết bài trên mục Diễn Đàn của SGT bảo là chỉ có báo Việt ở hải ngoại mới gọi ngày 30.4 là ngày Quốc hận. Tôi xin minh xác rằng không phải chỉ có báo Việt bên này, mà là tất cả người Việt tÿ nạn cộng sản đều nhìn nhận ngày 30.4.75 là ngày quốc hận. Vì ngày đó là ngày quốc hận, nên họ mới bỏ nước ra đi, băng rừng, vượt biển vạn phần tử, nhất phần sinh, họ không còn gì hết cả, nhà cửa, ruộng vườn tài sản mất sạch kể cả sinh mạng của họ nữa. Nếu ngày 30/4 là ngày "giải phóng" thì không ai dại gì bỏ nước ra đi, ở lại có cuộc sống huy hoàng, giàu sang hơn không" Chỉ có một số kẻ "đầu tôm" hoặc bị CS cho húp cháo lú, và bè lũ CSVN ở VN mới cho ngày 30.4.75 là ngày giải phóng miền Nam, là ngày thống nhất đất nước, vì chúng nó dùng từ giải phóng để lường gạt quân dân miền Bắc để vào giải phóng miền Nam, chúng tuyên truyền nào là dân miền Nam bị Mỹ nguÿ kềm kẹp, ăn cơm bằng gáo dừa, mặc quần áo bằng bao bố đựng gạo (như thời 45) không có gạo để ăn... Vì lời tuyên truyền láo khoét đó, mà khi chiếm được miền Nam, cán bộ cộng sản tập kết ra Bắc trở về thăm gia đình đã hí hửng mang theo chén, tô, đĩa, vải đem về làm quà cho thân nhân ở miền Nam. Khi về đến nhà ở Miền Nam thì chúng bị hố quá mạng. Cũng trong ngày 30.4.75, nhà văn cũng là cán bộ CS Dương Thu Hương, khi đặt chân đến SG, bà ta ôm mặt khóc, khóc vì bị "bác và đảng" lừa dối mấy chục năm qua, mà bà ta buột miệng nói rằng ngày này không phải là ngày giải phóng. Chính bà Dương Thu Hương nói khi đài truyền hình hải ngoại phỏng vấn bà ta mà tôi không nhớ rõ, chứ không phải báo Việt hải ngoại bên này xuyên tạc đâu nhé hay bảo tôi bị đặt là không được! Chính vì người ở ngoài Bắc vô Nam vơ vét đồ đạc sau 1975 như vậy nên người trong Nam mình mới có bốn chữ "V" có nghĩa thế này: Vào, vơ, vét, về...

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tọa lạc ngay trung tâm Sài Gòn và cũng là biểu tượng của thành phố này, lâu nay chợ Bến Thành luôn có giá cho thuê sạp cao ngất ngưởng. Đặc biệt, dù giá cao nhưng vẫn luôn đắt hàng, các sạp cho thuê vẫn kín chỗ, theo Thanh Niên (TNO).
Lâu nay, nước yến chiếm một thị phần lớn trong các loại nước giải khát, được bày bán khắp từ các siêu thị, cửa hiệu tạp hóa, cho đến nhà hàng, quán nước. Đáng nói, thực chất thành phần chủ yếu của đa số các loại nước yến này đều là nước đường và hóa chất yến chỉ chiếm tỉ lệ 1 phần ngàn đến một phần triệu, tức gần như không đáng kể. Thế nhưng các nhà sản xuất vẫn ngang nhiên quảng cáo và ghi trên bao bì là “nước yến”, có khác gì lừa gạt người tiêu dùng, theo Tieudung.vn.
Garden Grove (VB)- - Chùa Phước Quang (Phước Quang Buddhist Temple) tọa lạc tại số 12471 Euclid Street, Thành phố Garden Grove, CA 92840, điện thoại số (714) 360-3938, (714) 213-5692, do quý Sư Cô Thích Nữ Như Quang và Thích Nữ Như Minh trụ trì sẽ tổ chức Khóa Tu Học, Lễ Tiểu Tường Ni Trưởng Như Thủy vào các ngày 6-7 tháng 4 năm 2019,
Vậy là tròn 145 năm ký kết Hiệp ước Giáp Tuất -- một bản văn ký năm 1874 và là bản hiệp định thứ hai giữa triều Nguyễn và Pháp, cắt nhiều tỉnh Nam Bộ cho quân Pháp.
Các bạn thân mến, Tuần này, chị Tường Chinh lại tiếp tục bài của chị, mời các bạn cùng đọc: Các em thân mến,
Em đi học tiếng Việt được hai năm, bắt đầu từ lớp một, vì em đã được bà ngoại dạy tiếng việt ở nhà và nói được nhưn (nhưng) không biết viếc (viết), biết đọc.
Hết tháng ba, mùa Xuân đến Em biết Vì trong vườn, cành khô Đã sống lại với những chồi nụ Xanh mơn mởn Và những con chim Quen thuộc Đã trở về đậu trên cành Hót rất vui
Tóm tắt: Ngày xưa có một hoàng tử bị mụ phù thủy nhốt vào trong chiếc hộp sắt đem bỏ giữa rừng. Một ngày nọ có vị công chúa đi lạc, nhìn thấy chiếc hộp, nghe tiếng nói từ trong hộp phát ra. Nàng hứa sẽ lấy người trong hộp để được chỉ dẫn về nhà. Nhưng vua cha lại tráo hai thiếu nữ khác đi thay để giải cứu người trong hộp. Cả hai đều bị phát giác là giả nên cuối cùng công chúa phải đi, nếu không hoàng cung sẽ sụp đổ. Khi phá được hộp, nhìn thấy hoàng tử, công chúa bằng lòng kết hôn, nhưng xin hoàng tử cho trở về thăm gia đình. Hoàng tử dặn về nhà chỉ nói ba câu rồi trở lại ngay, nhưng công chúa quên lời dặn, và thời gian sau khi trở lại thì hoàng tử và chiếc hộp biến mất, Công chúa nguyện đi kiếm tìm chàng dù chân trời góc biển và nàng gặp mẹ con rùa giúp đỡ qua được núi thủy tinh, đến hoàng cung gặp chàng. Nhưng hoàng tử lúc đó đang chuẩn bị cưới vợ. Công chúa xin làm người hầu và lấy một trong ba hạt dẽ ra ăn, nhưng bên trong là một bộ áo cưới rất đẹp, công chúa bèn ngã giá với người
Bài “Qua Cầu Gió Bay”, hát Quan Họ Bắc Ninh do học sinh Trung Tâm Văn Hóa Việt Nam trình diễn.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.