Hôm nay,  

Thơ Thơ

29/09/200800:00:00(Xem: 9346)
Lời Chia Tay Thầm Lặng

Áo người có vết son môi

Tôi nhìn vào đó để rồi quay đi

Giọt buồn đọng lại trên mi

Lăn trên nốt nhạc, chia ly không lời

Ôm đàn dạo khúc tình tôi

Mười ngón tay lạnh bồi hồi cung tơ

Trăng buồn, trăng cũng úa mờ

Sao buồn, sao cũng ngẩn ngơ cuối trời

Ngoài thềm lặng lẽ lá rơi

Còn tôi cúi mặt, không lời thở than

Lặng im chịu những bẽ bàng

Nói ra thì cũng lỡ làng đời nhau

Lời ai nói trước, quên sau"

Bay vèo như gió qua cầu chông chênh

Vòng tay lơi lả ân cần

Đưa người vào mộng quên dần lối xưa

Chiều nay tôi bước trong mưa

Hỏi lòng mình, đã quên chưa một người"

Mưa.... Mưa từng giọt vẫn rơi

Ừ thôi... Mình đã với người chia tay

Thanh Thuỷ

*

Tre xanh

Tre xanh, xanh tự bao giờ

Chuyện ngày xưa đã có bờ tre xanh

Thân gầy guộc, lá mong manh

Mà sao nên lũy nên thành tre ơi!

Ở đâu tre cũng xanh tươi

Cho dù đá sỏi đất vôi bạc màu

Có gì đâu, có gì đâu

Mỡ màu dẫu ít dồn lâu hoá nhiều

Rễ siêng không quản đất nghèo

Tre bao nhiêu rễ bấy nhiêu cần cù

Vươn mình trong gió tre đu

Cây kham khổ vẫn hát ru lá cành

Yêu nhiều nắng nỏ trời xanh

Tre xanh không đứng khuất mình bóng râm

Bão bùng thân bọc lấy thân

Tay ôm tay níu tre gần nhau hơn.

Thương nhau tre chẳng ở riêng

Lũy thành từ đó mà nên hỡi người

Chẳng may thân gãy cành rơi

Vẫn nguyên cái gốc truyền đời cho măng

Nòi tre đâu chịu mọc cong

Chưa lên đã nhọn như chông lạ thường

Lưng trần phơi nắng phơi sương

Có manh áo cộc tre nhường cho con

Măng non là búp măng non

Đã mang dáng thẳng thân tròn của tre

Năm qua đi, tháng qua đi

Tre già măng mọc có gì lạ đâu

Mai sau... mai sau... mai sau

Đất xanh... tre mãi xanh màu... tre xanh.

Nguyễn Duy

*

Mía

Tặng những ai trồng mía, yêu mía hay có duyên với mía

Duyên đâu duyên đến nõn nà

Xanh đâu xanh mãi tận già vẫn xanh

Một thân không bấu vin cành

Bao nhiêu hàng xóm mà thành anh em

Thân mình vùi xuống đất đen

Nở sinh con cháu xanh trên đời này

Thân già đốt đỡ lấy cây

Có manh  lá ấm, lợp dày xóm thôn

Trải bao chớp bể mưa nguồn

Càng già càng ngọt nên đường kết tinh

Sống đem vắt kiệt sức mình

Chết còn thắp lửa lung linh giữa trời

Khi còn là hạt đường thôi,

Lại tan trong nước như người vô danh.

Khánh Nguyên

*

Ngóng Đợi...

Hôm nay em ra phố

Lạc lõng chốn đông người

Tìm người quen một thuở

Đâu bóng dáng nụ cười"

Nhớ một thời vui nhộn

Bên quán "Cõi Ân Tình"

Luôn nhộn nhàng tiếng gọi

Đâu rồi một thân quen"

Trong quán xưa vắng lặng

Lẻ loi một chỗ ngồi

Lật từng trang kỷ niệm

Hiu hắt một góc trời

Ai biết bạn tôi đâu"

Hãy nhắn giùm đôi câu

Nơi này tôi ngóng đợi

Mỏi mòn đôi mắt sâu

Bạn tôi ai có biết"

Hiện giờ sống ra sao"

Phương nào vui hay khổ"

Giữa cuộc đời gắt gao"...

Em nơi này dõi mắt

Về vùng núi cao nguyên

Sương mù vây thăm thẳm

Mà nghe lòng hư hao

Anh tìm em chút gió

Của đồng nội hôm nào

Đem về hong tóc ẩm

Cho em chút ngọt ngào...

Nguyenthitehat

*

Đợi Gió

Đã bấy lâu thuyền xa bến xưa

Ngày về thăm thẳm não lòng chưa

Nghìn phương cánh én còn say gió

Thềm cũ vàng hanh giọt nắng thừa
 
Mặt ẩn hoa quỳ hương ẩn sen

Vị đời em rót hoá thành men

Ta say từ thuở trăng mười sáu

Hương cỏ thơm nồng vai áo em
 
Ta biết lòng em gửi chốn nào

Yêu người em tặng mấy vì sao

Ta gom hết cỏ hoa đồng nội

Dệt tổ vườn xuân đợi gió vào

Phạm Phú Thuỵ Khanh

*

Vẫn Trọn Tình Thương

Ngắt từng ngọn nắng trưa hè

Gom đầy sắc phượng xác ve sân vườn

Chắt chiu chút nhớ... chút thương

Bóng em tà áo xanh vương mây chiều
 
Tạ từ mùa hạ lao xao

Trăm vòm lá biếc vẫy chào dáng xưa

Lá me rụng xuống sau mưa

Trống trường em cứ say sưa gọi mời
 
Kiếp người hơn quá nửa đời

Thủy chung nghiệp giáo chơi vơi bến bờ

Dòng đời lắm ngõ quanh co

Giữ dòng nước xoáy con đò lênh đênh
 
Quản chi lên thác xuống ghềnh

Niềm tin ta với thênh thênh con đường

Mặc mưa mặc cả gió sương

Với tôi vẫn trọn tình thương nơi trường.

Thuỳ Hương

*

Làng Tôi

Làng tôi ba bề giáp sông,

Và ba bề giáp cánh đồng lúa xanh.

Sông to nước chảy hiền lành

Sông con êm ả uốn quanh thân làng.

Quanh năm tất bật mùa màng,

Vẫn nghe rổ, rá, dần, sàng gọi đan,

Vẫn nghe lửa, vẫn nghe than,

Vẫn nghe đất nối hàng hàng vào khuôn

Lưng trần, nắng cháy, mưa tuôn

Làng tôi cực nhọc tự muôn nghìn đời,

Vẫn nuôi con lớn bằng người

Để con đi tới chân trời ước mơ.

Phạm Minh Giang

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
HANOI -- Việt Nam dự kiến sẽ nghiên cứu làm đường sắt nối Hải Phòng - Trung Quốc... theo bản tin từ Sputnik và VietnamNet. Nhưng than ôi, công ty làm dự án lại là của Trung Quốc...
Tọa lạc ngay trung tâm Sài Gòn và cũng là biểu tượng của thành phố này, lâu nay chợ Bến Thành luôn có giá cho thuê sạp cao ngất ngưởng. Đặc biệt, dù giá cao nhưng vẫn luôn đắt hàng, các sạp cho thuê vẫn kín chỗ, theo Thanh Niên (TNO).
Lâu nay, nước yến chiếm một thị phần lớn trong các loại nước giải khát, được bày bán khắp từ các siêu thị, cửa hiệu tạp hóa, cho đến nhà hàng, quán nước. Đáng nói, thực chất thành phần chủ yếu của đa số các loại nước yến này đều là nước đường và hóa chất yến chỉ chiếm tỉ lệ 1 phần ngàn đến một phần triệu, tức gần như không đáng kể. Thế nhưng các nhà sản xuất vẫn ngang nhiên quảng cáo và ghi trên bao bì là “nước yến”, có khác gì lừa gạt người tiêu dùng, theo Tieudung.vn.
Garden Grove (VB)- - Chùa Phước Quang (Phước Quang Buddhist Temple) tọa lạc tại số 12471 Euclid Street, Thành phố Garden Grove, CA 92840, điện thoại số (714) 360-3938, (714) 213-5692, do quý Sư Cô Thích Nữ Như Quang và Thích Nữ Như Minh trụ trì sẽ tổ chức Khóa Tu Học, Lễ Tiểu Tường Ni Trưởng Như Thủy vào các ngày 6-7 tháng 4 năm 2019,
Vậy là tròn 145 năm ký kết Hiệp ước Giáp Tuất -- một bản văn ký năm 1874 và là bản hiệp định thứ hai giữa triều Nguyễn và Pháp, cắt nhiều tỉnh Nam Bộ cho quân Pháp.
Các bạn thân mến, Tuần này, chị Tường Chinh lại tiếp tục bài của chị, mời các bạn cùng đọc: Các em thân mến,
Em đi học tiếng Việt được hai năm, bắt đầu từ lớp một, vì em đã được bà ngoại dạy tiếng việt ở nhà và nói được nhưn (nhưng) không biết viếc (viết), biết đọc.
Hết tháng ba, mùa Xuân đến Em biết Vì trong vườn, cành khô Đã sống lại với những chồi nụ Xanh mơn mởn Và những con chim Quen thuộc Đã trở về đậu trên cành Hót rất vui
Tóm tắt: Ngày xưa có một hoàng tử bị mụ phù thủy nhốt vào trong chiếc hộp sắt đem bỏ giữa rừng. Một ngày nọ có vị công chúa đi lạc, nhìn thấy chiếc hộp, nghe tiếng nói từ trong hộp phát ra. Nàng hứa sẽ lấy người trong hộp để được chỉ dẫn về nhà. Nhưng vua cha lại tráo hai thiếu nữ khác đi thay để giải cứu người trong hộp. Cả hai đều bị phát giác là giả nên cuối cùng công chúa phải đi, nếu không hoàng cung sẽ sụp đổ. Khi phá được hộp, nhìn thấy hoàng tử, công chúa bằng lòng kết hôn, nhưng xin hoàng tử cho trở về thăm gia đình. Hoàng tử dặn về nhà chỉ nói ba câu rồi trở lại ngay, nhưng công chúa quên lời dặn, và thời gian sau khi trở lại thì hoàng tử và chiếc hộp biến mất, Công chúa nguyện đi kiếm tìm chàng dù chân trời góc biển và nàng gặp mẹ con rùa giúp đỡ qua được núi thủy tinh, đến hoàng cung gặp chàng. Nhưng hoàng tử lúc đó đang chuẩn bị cưới vợ. Công chúa xin làm người hầu và lấy một trong ba hạt dẽ ra ăn, nhưng bên trong là một bộ áo cưới rất đẹp, công chúa bèn ngã giá với người
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.