Hôm nay,  

Lạy Phật

04/10/200900:00:00(Xem: 21393)

Lạy Phật

Huệ Trân
Kính lạy Đức Thế Tôn,
Trong bóng đêm, con quỳ đã lâu trước tôn tượng Ngài mà vẫn không biết phải làm sao để lắng dịu được niềm thương cảm.
Lạy Phật,
Con từng học và cũng từng may mắn đạt được phần nào bài học, rằng cảm xúc ta không phải là ta. Ta là chủ thể, đứng nhìn cảm xúc là đối tượng. Ta nhận diện buồn vui chứ ta không phải là buồn vui.
Lạy Phật,
Nhưng những đêm như đêm nay, con đang là đứa học trò tồi tệ của Ngài. Trước những gì đang xảy ra cho 400 huynh đệ của con ở quê nhà, con không còn có thể bình an trong sự quán chiếu đó nữa, dù con biết, trong thẳm sâu, lời dạy đó là chân thật.
Lạy Phật,
Giờ phút này, con và những khổ nhục huynh đệ con chịu đựng đang là một. Vì được là một nên con đã khóc không ngừng. Con đã khóc vì sung sướng. Ôi, con cảm nhận sự nhiệm mầu của Lý Duyên Sinh, cái này héo để cái kia tươi, cái này mất để cái kia còn, cái này đau khổ để cái kia hạnh phúc …. Bao nhiêu dời đổi của thế gian không đi ra ngoài Tâm Phật là " Trong sinh diệt đã sẵn mầm bất diệt".
Lạy Phật,
Nhờ ơn Phật, nhờ ơn Thầy, Tổ, huynh đệ chúng con đã biết đi dưới mưa như đi trong nắng, đã biết mỉm cười trước những hằn học, bạo tàn, đã biết an nhiên nhận những cái đạp, cái đấm như nhận những vuốt ve, đã biết dùng củi lửa Quán Âm sưởi cơn lạnh, đã biết thọ pháp thực trong cơn đói.
Lạy Phật,
Nếu không nhờ ơn Phật, ơn Thầy, Tổ đã dạy dỗ, làm sao huynh đệ chúng con còn sống sót dưới những trận cuồng phong thập phần tàn khốc này! Dù bão vẫn đang cuồng xoay, gió vẫn đang hung hãn, nhưng còn sống sót đến phút giây này, huynh đệ chúng con đều biết chắc chắn rằng, không mưa nào, không gió nào, không ác nhân, không quỷ dữ nào, không người, không thú nào làm thui chột được hạt giống Bồ Đề đang lớn mạnh trong ruộng tâm chúng con.  Lạy Phật,
Huynh đệ chúng con biết chắc như thế vì qua hữu tướng, chúng con vẫn còn đây; và qua vô tướng, thì Lục Độ Ba La Mật vẫn chan hòa trong thân tứ đại.
Chúng con biết, với mắt-thường, của đời-thường, nhân thế khó tin những gì chúng con vừa trải qua mà vẫn tuân giữ được lời Phật dạy. Dù họ đã thấy, đã nghe, đang thấy, đang nghe, vẫn nhiều người không tin nổi.


Lạy Phật,
Hạnh phúc hay khổ đau chỉ là danh xưng, nhưng con-mắt-đời-thường không nhận ra như thế. Trước mỗi đổ vỡ, phải có kẻ hạnh phúc, người đau khổ. Con mắt nhân gian chỉ nhìn hạn cuộc như thế, nên qua những gì đã xảy ra, làm sao họ hiểu được rằng, họ có thể đang rất hạnh phúc vì đã xô đuổi được chúng con ra khỏi nơi tu học; nhưng chúng con cũng đang rất hạnh phúc vì có biến động này mới nhận ra mình đã hấp thụ được bao nhiêu, trong những lời Phật dạy.
Lạy Phật,
Chính cái khổ đói lạnh, thương tích, bệnh tật của thể chất đang thắp sáng cho chúng con niềm vui vô sinh bất diệt, niềm vui mà những ai còn khổ vì đói lạnh, thương tích, bệnh tật, khó cảm nhận được.
Riêng con ngồi đây, từ một nơi rất xa, mà vẫn nhìn thấy rõ bước chân của 15 huynh đệ chúng con vừa bị áp lực phải rời nơi tạm nương náu là chùa Phước Huệ để ra đi dưới đêm mưa buốt lạnh! Công an áp tải 15 huynh đệ chúng con xuống chân đèo, tới bến xe. Xe đưa đi đâu" Về hướng Sài Gòn. Về sài Gòn rồi dừng ở đâu" Không biết!
Lạy Phật,
Đêm mưa hôm nay 15 người. Đêm mưa ngày mai có thể 25 người. Đêm mưa ngày mốt có thể 35 người …. Đêm nay hướng đông, mai chắc hướng tây, mốt chắc hướng nam, hướng bắc …. Những kẻ đang áp lực huynh đệ chúng con không biết, nhưng Chư Phật biết, là dù nơi đâu, rồi chúng con sẽ thành "Thiên nhị bá ngũ thập nhân câu", 1250 vị tỳ kheo từng theo Phật suốt 49 năm hoằng hóa.
Lạy Phật,
Bằng tất cả tâm thành, nước mắt con vẫn không ngừng chảy. Con không thể ngừng khóc vì hạnh phúc, khi dõi nhìn từng bước chân huynh đệ chúng con trong những đêm mưa. Ôi, vững chãi thay, những bước chân của tôn giả Tu Bồ Đề, sau khi được Đức Phật tán than là bậc A La Hán ly dục, đã trang nghiêm thưa trước Phật: "Bạch Đức Thế Tôn, con không nói chứng đắc A La Hán, mới thực chứng đắc A La Hán".
Lạy Phật,
Con xin rời bồ đoàn, ra trước ánh trăng, và kính đảnh lễ Chư Phật mười phương, cho tới khi trăng lặn.
Xin Chư Phật, Chư Bồ Tát
chứng giám.
Huệ Trân
 (Đêm trăng tháng 10/09)

Từ nhu cầu được sử dụng thực phẩm sạch của người tiêu dùng, tại Sài Gòn chợ phiên nông sản an toàn đã ra mắt lần đẩu tiên vào tháng 8/2016, đến nay đã trở thành một kênh mua sắm quen thuộc, điểm hẹn đông vui cuối tuần của người dân thành phố, theo báo Phụ Nữ Việt Nam (http://phunuvietnam.vn).
Theo ghi nhận tại một hội thảo phòng chống hàng gian hàng giả gần đây, có đến 75% thị phần mỹ phẩm bán trên thị trường ở Việt Nam là hàng giả và hàng nhập lậu. Còn theo khảo sát của cơ quan chức năng, 100% nước hoa và sáp vuốt tóc tự nhận là hàng Pháp, Mỹ, Nhật, Hàn Quốc… được bán đổ đống ngoài chợ đều là hàng giả, theo Diễn Đàn Doanh Nghiệp (Enternews.vn),
Kiếm sống là chuyện gian nan... đặc biệt là cực kỳ gian nan trong thời Internet này. Báo Việt Nam Mới ghi nhận: Mới đây Hiệp hội taxi 3 miền cho rằng Grab đang khiến cho việc kinh doanh của các hãng taxi truyền thống lâm vào tình cảnh khó khăn nhất trong lịch sử, Grab có nhiều thuận lợi hơn trong hoạt động kinh doanh vận tải.
Thôi chị đừng nói chuyện súng đạn ở trường nữa, nghe vừa sợ hãi vừa nhức đầu! Thiệt tình có lúc em sợ quá, không muốn đến trường nữa. Cái thời này là thời gì vậy chị, sao súng nổ trong trường nhiều quá! Nhưng bây giờ đang mùa hè, không phải đến trường, em rất thoải mái và chỉ muốn nói chuyện về mùa Hè!
Khi con lớn lên con sẽ là cô giáo dạy vẽ, vì con rất thích vẽ nhiều nhất. Con thích vẽ từ khi con ba tuổi, bây giờ con đã tám tuổi, con cũng còn thích vẽ nữa. Những con thú con thích là con chó, con ngựa và con bướm.
Hôm nay, Tường Chinh muốn trình bày với quý vị phụ huynh, quý em, quý thầy cô một bệnh khác mà trẻ em thường bị mắc phải, đó là bệnh trầm cảm. Bệnh này khó nhận biết ở trẻ nhưng nguy hiểm hơn bệnh tự kỷ hay bệnh rối loạn tăng động mà Tường Chinh đã trình bày trong những lần trước.
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em trai, người anh siêng năng, giỏi giang, việc gì cũng làm được, chỉ là bị nhát gan, nghe chuyện ma quỷ thì sợ đến rùng mình, nổi gai ốc. Người em ngu ngốc, khờ khạo, chẳng biết sợ là gì. Thấy anh nhát gan, nghe chuyện ma quỷ sợ phát rùng mình, thì cậu em muốn đi học nghề rùng mình.
Mùa hè, 16 tháng 9, ngày quân lực VNCH. Mời đọc bài viết đặc biệt của tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Ông sinh năm 1939. Trước 1975, là sĩ quan QLVNCH. Bị băt tù binh ngày 16/04/1975 tại mặt trận Phan-rang. Ra tù 1984. Vượt biên 1986. Bị bắt giam ở nông trường dừa 30/04, tỉnh Trà-vinh. Năm 1987 trốn trại về Saigon. 1989 tái vượt biên đến Malaysia tháng 07/1989. Tháng 05/1993 định cư tại Houston, Texas. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.