Hôm nay,  

Bục Giảng

14/03/201000:00:00(Xem: 5817)

Bục Giảng
Thưa các Thầy Cô,
Bục giảng là nơi đẹp và cao quý nhất của quí thầy cô, Ngân Hà xin được Thầy Cô góp vào Trang Thiếu Nhi bằng những cảm nghĩ của mình, ngắn gọn về tình cảm, trách nhiệm gắn bó giữa thầy trò, trường lớp trong những giờ đứng trên bục giảng.

Tâm Tình Chia Sẻ Của Cô Cẩm Hồng, TTVN Tustin

Bé Vui Bé Học 2009, Cấp 1. Cô Khưu thị Cẩm Hồng mặc áo dài hồng cùng các thí sinh trường Tustin mặc đồng phục màu xanh và Đội Tự Lực áo màu đỏ với cô Bích.

Trước tiên tôi xin cám ơn ban tổ chức đã cho tôi có cơ hội nói lên cảm nhận qua những cuộc thi Bé Vui Bé Học được tổ chức trong mùa hè vừa qua. Các cuộc thi diễn ra thật hào hứng trong tinh thần thi đua của các em rất phấn khởi và thân thiện.


Các con em của chúng ta thật dễ thương, khôn ngoan, lanh lẹ và rất lễ phép. Mặc dầu sinh trưởng ở Mỹ các em vẫn nói và hiểu tiếng Việt thành thạo. Đó là nhờ công ơn giáo dục của cha mẹ và các thầy cô, vì thế các em vẫn còn giữ gìn được văn hóa và ngôn ngữ Việt Nam tại hải ngoại. Tôi cũng không quên gửi lời cám ơn tới Ban Đại Diện và tất cả quý thầy cô đã tình nguyện và bỏ ra rất nhiều công sức, âm thầm giúp đỡ nên những cuộc thi BVBH đã được thành công tốt đẹp.
Là một giáo viên dạy Việt Ngữ và cũng có cơ hội ngồi vào hàng ghế giám khảo vài lần, tôi lấy làm hãnh diện khi thấy các em đã chịu khó học hỏi và gặt hái được những thành quả tốt từ trong gia đình cũng như khi đến trường và cả ngoài xã hội.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
“Anh chỉ có một điều bận tâm hiện nay thôi. Đó là làm sao cho em và những người đi sau không bao giờ biết tới bệnh là gì.” Tôi thò tay qua bàn, xếp tờ báo kia lại và ném qua bàn bên cạnh. “Cuộc đời lạ lắm. Chúng ta không bao giờ hiểu được. Để anh bổ túc một ý kiến hôm trước, chúng ta không những chỉ
Buổi chiều, khi ông Tâm trở về, trời chưa tối hẳn. Hôm nay là ngày cuối ông ở Albany , cái thị trấn nhỏ bé miền cực Bắc New York . Hơn mười bảy năm ông đã ở đây, làm việc, chơi đùa, đi lang thang cà khịa với những người bạn Mỹ, uống những lon bia trước TV, dò dẫm từng bước chân trên những đụn tuyết,
Trời chiều, đèn đường vừa lên, anh ngẩng nhìn qua khung kính. Những dòng người xuôi ngược về trạm xe điện. Ly cà phê khen khét còn vương ở cổ. Cuốn sách dày cộm, nhìn muốn nản. Anh gấp lại, những dòng chữ không muốn đọc của ngày níu lại. Bước xuống phố, gió phất lạnh giữa mặt. Ngày đã đi và đêm tới.
Phải nhiều tháng sau, tôi mới biết cô nàng bị bệnh ung thư. Gần như là không ý thức, tôi từng nhìn những dãy chai thuốc đủ nhãn hiệu, thuốc viên, thuốc nước, thuốc bột trong ngăn tủ phòng nàng và hoàn toàn không thắc mắc hay có ý niệm gì về sự có mặt của chúng. Cũng thường thôi, có nhiều người vẫn thích
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.