Hôm nay,  

Rút Ruột

04/06/201000:00:00(Xem: 6736)

Rút Ruột

Vi Anh
Ông Võ văn Kiệt tuy là người “Nam kỳ cục” chánh tông dưới cái nhìn của những lãnh tụ lão làng “CS Bắc Việt”, là chữ dùng của người Mỹ trong Chiến tranh VN chỉ những người CS gốc gác Miền Bắc từ Bến Hải trở ra. Nhưng sau một thời gian làm thủ tướng chánh phủ ở Hà nội, lúc về  hưu  Ông Sáu Dân ngày nào quen ăn cá sống, cải trời nhưng sau khi làm thủ tướng sanh phú quí hay dùng những chữ đầy “ấn tượng” thời CS Hà nội như chữ “rút ruột công trình”, “hạ cánh an toàn” để mô tả suy nghĩ và hành động của những cán bộ, đảng viên “thu vén cuối đời”. Đời ở đây có thể hiểu là thời đại CS Hà nội hay cuộc đời của các đảng viên cán bộ có chức, có quyền và từ đó sẽ có tiền. Có tiền nhờ hối mại quyến thế,  nhờ ăn cắp của công, ăn xới ăn bớt tiền viện trợ, tiền vay vốn, rút ruột công trình.
Những chuyện nhũng lạm nói trên thời nào, ở đâu cũng có, nhưng đâu có dữ vậy như duới thời CS Hà nội, từ biệt lệ nó  biền thành nguyên tắc trong việc điều hành việc nước chuyện dân. Thời CS độc tài đảng trị toàn diện về chánh trị và tư bản hoang dã về kinh tế, thì những nhũng lạm này trở thành nguyên tắc “sống và làm việc” nói theo loại chữ của Ông Hồ chí Minh.  Lớn ăn theo lớn, nhỏ ăn theo nhỏ. Nhỏ lớn gì cũng ăn vì không ăn, chỉ sống bằng lương là cả nhà chết đói,  con cái bị dốt. Nên nhìn “thời đại Hồ chí Minh” trong giai đoạn chuyển sang kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa, qua cái nhìn “Nam kỳ cục” của Ông Kiệt như thế, thì không có gì phải ngạc nhiên khi thấy CS Hà nội đang làm tất cả những gì có thể làm được và không từ bỏ cơ hội nào để rút ruột non, ruột già, ruột cùng của đất nước VN và nguời dân VN. Hai câu chuyện thời sự sau đây là minh hoạ Đảng Nhà Nước, cán bộ, đảng viên CS Hà nội lớn nhỏ gì cũng ăn, lớn ăn theo lớn, nhỏ ăn theo nhỏ.
Một, Đảng Nhà Nước CS Hà nội rút ruột non, ruột già  của VN, qua việc tăng học phí làm khổ học sinh, sinh viên và phụ huynh học sinh. Tin tổng hợp báo chí trong ngoài nước Việt, bắt đầu từ ngày 1/7 năm 2010 này, học phí tăng, chiếu nghị định 49/2010/NĐ-CP. Cấp đại học công lập tăng lên thành 340.000 đồng/tháng và cấp giáo dục mầm non và phổ thông công lập là 200.000 đồng/tháng cho niên học 2010-11 và học phí sẽ tiếp tục tăng đến năm 2015 sẽ là 800.000 đồng/tháng. Trường công lập lương bổng,điều hành, xây cất do công quỉ đài thọ mà học phí cho tăng như vậy, thì trường tư trong nước gọi là “dân lập”, học phí phải tăng cao hơn.
Thật là cả một vấn đề  bi đát cho người dân có con em đi học. Học phí nếu tính thêm nhiều lệ phí không tên mà gia đình phải đóng cho con em đi học, thì tỷ lệ vượt quá 6% thu nhập bình quân. Vượt cao hơn nữa đối với 80% người dân Việt Nam sinh sống ở khu vực nông thôn, với mức thu nhập thấp hơn rất nhiều so với mức thu nhập bình quần chung.


Do đó nạn bỏ trường, bỏ lớp vi thiếu tiền đóng học phí và lệ phí là lẽ cố nhiên. Uổng dụng nhân tài, mai một tương lai đất nước sớm là điều khó tránh. Nhưng mà Đảng Nhà Nước CS Hà nội đâu có cần. “Con cháu các cụ cả” đã gởi đi du học hầu hết rồi. Đảng Nhà Nước CS còn chơi sang hơn Tây nữa, cho học sinh trung tiểu học đi du học và cho mẹ hay dì theo làm bảo mẫu. Đại sứ Mỹ Michael Michalack “hồ hởi, phấn khởi báo công” nửa nhiệm kỳ của Ông đã tăng gấp 4  số sinh viên học sinh VN.
Người dân muốn biết, muốn hỏi Đảng Nhà Nước CS Hà nội thu thuế trực thu, gián thu, rút ruột tài nguyên đi bán thô, vay bao nhiêu nợ, nhận bao nhiêu viện trợ để làm giống gì mà không tái phân phối tài sản quốc gia tương xứng cho ngành giáo duc. Trái lại bắt cái ngành ngân sách quốc gia lẽ ra  phải đầu tư vào như hầu hết các nước trên thế giới làm thì chế độ CS Hà nội lại buộc các trường lấy thu bù chi. Thu lệ phí, học phí trường công nào có khác bắt dân đóng thuế hai lần. Một hành động vi hiến trắng trợn, đặc biệt đối với trung tiểu học là giáo dục cưỡng bách và miển phí, mà cả trăm “đại biểu nhân dân” chẳng có “con ma vú dài vú ngắn” nào dám hở môi, nói một tiếng. 
Hai, CS Hà nội nợ ngập đầu còn ham xài sang, dự định làm đường cao tốc Bắc Nam. Bộ Giao Thông Vận Tải của Nhà Nước CS Hà nội trình Quốc Hội dự án xây dựng đường xe lửa cao tốc Bắc Nam với  kinh phí ban dầu là 56 tỷ USD – mà chánh yếu là đi vay nợ. Dư luận trong ngoài nước hết sức bất bình. Thật là ngoài sức tưởng tượng của thế giới. Ngay như Mỹ còn chưa có đường cao tốc. Trên thế giới chỉ có 7 nước có mà thôi. đường sắt cao tốc là một phương tiện giao thông không phải là rẻ của các nước giàu có, những nước thường có tổng sản phẩm quốc dân và thu nhập bình quân đầu người trên 10.000 USD/năm. Trong khi đó thì Việt Nam, trong khoảng 10-20 năm tới, thu nhập bình quân đầu người đã chắc gì vươn tới mức 3000 USD/năm. Như vậy chỉ tiêu sau 45 năm thu hồi vốn do những người đề ra dự án đưa ra liệu có khả thi" Bộ trưởng Bộ Giao Thông Vận Tải Hồ Nghĩa Dũng cho biết dự phòng đội vốn lên tới 13% là cao. Tức là theo Bộ trưởng, trong trường hợp xấu nhất, dự án sẽ tiêu tốn khoảng 63 tỷ 114 triệu USD. Nhà Nước vay của Ngân Hàng Thế giới  đại đa số số tiền làm đường cao tốc. Việt Nam  bây giờ mắc nợ thế giới vào khoảng gần 39% GDP, việc vay thêm để đủ vốn đầu tư cho dự án xây dựng đường sắt cao tốc Bắc-Nam sẽ làm gánh nặng nợ quốc gia tăng rất nhiểu. VN bây giờ thời kỳ vay vốn với lãi suất thấp ưu đãi, đã qua.  Ai trả số nợ kếch sù này. Hỏi tức là trả lời:  người dân đóng thuế chớ ai vào đó. Mấy đời chưa chắc trả xong vốn lẫn lời.
Nếu Đảng Nhà Nước CS Hà nội quyết làm làm đường cao tốc Bắc Nam thì cán bộ đảng viên sẽ  “trúng mánh” lớn. “Vô tư rút ruột” công trình. Tiền vào “mút mùa lệ thủy”. Vì đường cao tốc Bắc Nam “vĩ đại” ngàn lần hơn so với PMU 18, cầu Cantho khi đổ bê tông bị sụp, và xa lộ Đông Tây ở Thành phố CS gọi là Hồ chí Minh với Hùynh ngọc Sĩ ăn tiền đầu.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Westminster (Bình Sa)- - Tại Hội trường báo Việt Mỹ tại số 14190 Beach Blvd, Westminter, CA 92683 vào lúc 5:00 chiều thứ Tư, ngày 16 tháng 10 năm 2019 một buổi họp báo đã diễn ra với sự tham dự của một số các cơ quan truyền thông, một số đại diện các hội đoàn, đoàn thể, Ban Tù Ca Xuân Điềm…
Có hàm răng và nướu khỏe mạnh là quan trọng đối với sức khỏe tổng quát. Tuy nhiên, càng lớn tuổi, người ta càng dễ bị bệnh về nướu và những bệnh khác về răng miệng.
Santa Ana (Bình Sa)- - Tại hội trường Trung Tâm Công Giáo Việt Nam 1538 N. Century Blvd. Santa Ana, CA 92703 vào lúc 11: 30 sáng thứ Sáu ngày 18 tháng 10 năm 2019, Hội Đồng Liên Tôn Việt Nam tại Hoa Kỳ đã tổ chức buổi họp báo với sự tham dự một số các cơ quan truyền thông, một số đại diện hội đoàn, qúy vị nhân sĩ cùng một số đồng hương.
Tấm hình của nhiếp ảnh gia Nick Út chụp “Em Bé Napalm” cách nay 50 năm đã được bầu chọn là bức ảnh đã làm “thay đổi thế giới” trong nửa thế kỷ qua
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Nó đi laị lồng lộn trong phòng, đụng đâu đá đó chán bèn nằm ườn trên giường, lăn lộn rồi kéo mền trùm kín đầu..
Trương Ba, tuổi còn trẻ, lại giỏi tài đánh cờ tướng, tiếng tăm bay tới bên Tàu. Lúc bấy giờ, bên Tàu có ông Kỵ Như cũng nổi tiếng là vua cờ, nghe danh Trương Ba, bèn qua Việt nam, tìm tới Trương Ba để thi tài cao thấp.
Thành Cổ Loa bây giờ còn gì? Vẫn còn đứng vững sau hơn hai ngàn năm? Thực ra là điêu tàn, những vẫn còn đủ để kinh doanh du lịch.
Cũng như thời gian bà con ta đã từng sống với ngục tù Cộng Sản, các nạn nhơn của chế độ Cộng Sản – một chế độ coi thường nhơn quyền, coi thường tình thương nhơn loại, nên chế độ đối đãi người tù thường đặt vào hạng chót.
Trước thềm tái đàm phán Chiến tranh Thương mại thư 13, vào ngày 11/10/2019, Báo Le Monde một tờ báo lớn nhứt nhì của Pháp ngày 08/10/2019 tóm tắt tình hình kinh tế hai nước từ khi xảy ra chiến tranh thương mại song phương.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.