Hôm nay,  

Diễn Đàn Độc Giả

31/01/200500:00:00(Xem: 13640)
Kính gửi: Thầy Thích Phước Đạo (Punchbowl), Ông Nghiêm Nghị (QLD), Ông HBP (QLD), Cụ Phạm Đình Phú (Cabramatta), Ông Đinh Hải (Perth), Ông PVT (Cabramatta), Ông Vũ Hải (Melbourn), Ông Tuấn Sơn (Melbourne).

Sàigòn Times xin chân thành cảm ơn những đóng góp da dạng, phong phú và thẳng thắn của qúy vị. Vì số trang dành cho Diễn Đàn Độc Giả trong số báo tuần này có hạn, nên chưa thể đăng tải những đóng góp của qúy vị. Kính mong qúy vị thông cảm!

Trân trọng – Hoàng Tuấn.

*

Nước Mắt Ngư Phủ VN

Ái Thơ -NSW

Vô tình vào đọc báo Thanh Niên (VC) ngày 22-01- 2005, một bài báo mang tên "Nước Mắt Nơi Cửa Biển" có đoạn "Những ngư dân nghèo khổ nơi của biển Lạch Trường lam lũ lại phải chịu đựng một đời sống tinh thần trĩu nặng. Bàng hoàng, đau đớn, phẫn uất. Nỗi đau này không những không vơi đi mà nó càng rát buốt hơn khi xác của những ngư dân vô tội vẫn còn nằm lại ở đảo Hải Nam giữa biển Đông mênh mông xa tít". Bài báo nói rất đúng, không những ngư dân VN đã phải sống một cuộc sống nghèo khổ, không tự do, mất nhân quyền dưới ách độc tài Đảng trị của bè kũ khát máu CSVN, mà ngay đến sinh mạng họ cũng được coi như cây cỏ. Cả gần tháng nay, khi bản tin Ngư phủ VN bị Trung Cộng sát hại một cách dã man ngay trên vùng biển VN, thì bọn lãnh đạo CSVN vẫn cúi mặt im hơi lặng tiếng. Đến nay, sự việc không thể che giấu được nữa, chúng mới chỉ lên tiếng lấy lệ. Tuy nhiên, chúng vẫn không dám cực lực lên án Trung Cộng để đòi hỏi lẽ công bằng cho những Ngư Phủ nạn nhân bởi cái hèn hạ, nô lệ của chúng.
Trước sự kiện này, hy vọng rằng không ai còn mờ mắt tiếp tay cho đám ngu đần nô lệ này để chung vơ vét, làm giầu và phá hoại Giang Sơn. Một câu hỏi ở đây, Những người ngư phủ bất hạnh đã chết một cách tức tưởi, đau thương và sau lưng họ là những gia đình khôn khổ, đói rách với những kinh hoàng khó diễn tả. Nhưng bọn lãnh đạo cũng không có một hành động nào giúp đỡ họ mà lại cứ lo tìm cách bòn rút tiền bạc của người Việt hải ngoại qua một loạt tổ chức từ thiện trá hình. Mặc dù sự kiện những Ngư Phủ bị Trung Cộng giết là một điều đau khổ, không ai trong chúng ta muốn nó xẩy ra. Tuy nhiên, nó cũng là bằng chứng cụ thể để tô đậm thêm cái bộ mặt gian trá, hèn hạ của đám lãnh đạo CSVN.
Vào thêm trang Web Quê Hương (VC), đọc lời kêu gọi của nhà nước CSVN mời gọi "Việt Kiều" về ăn tết với sự hứa hẹn "Nhà nước sẽ ưu tiên tiếp đón trong tình đòng bào thắm thiết" mà muốn lợm giọng. Phải chăng CSVN đang gọi "Việt Kiều" về chung vui với những cái xác chết đang phơi trên biển Nam Hải, hay về uống những ly rượi mừng xuân bằng chính những giọt nước mắt đau thương của gia đình họ, hoặc giả vờ nhờ vả "góp một bàn tay" xoa dịu nỗi đau chung của dân tộc, nhưng thực chất là bòn rút tiền bạc để rồi gửi ra ngoại quốc cho con em của chúng phung phí"
Cũng trên một số trang Web của VC, một vài tờ báo trong nước đang kêu gọi "Việt Kiều" đóng góp giúp đỡ những gia đình nạn nhân bị Trung Cộng giết. Như vậy bọn Bắc Bộ Phủ trốn đâu hết rồi" Những đồng tiền chia chác được từ những dịch vụ "Từ Thiện" trá hình từ Hải ngoại ở đâu, sao không "nhả" ra một phần để giúp đỡ cho nạn nhân" Chẳng lẽ lại muốn lợi dụng những nạn nhân này kiếm thên chút cháo hay sao. Càng nghĩ càng hận cái lũ đốn mạt Bắc bộ Phủ đến tận xương tủy và hận hơn nữa là có những người Việt cũng mang danh tỵ nạn cộng sản, nhưng vẫn tìm cách tiếp tay với chúng để phá hoại Giang Sơn.

*

Vài ý kiến đóng góp (Tiếp theo số 395)

Lê An - NSW

Hãy nhìn cách CS ru ngủ và làm cho giới trẻ mù lòa bởi mở ra thật nhiều tụ điểm ăn chơi, giải trí sa đọa trong khi lệ phí tiền trường thật cao, mà cũng chẳng có chương trình nào đáng để học. Tệ hơn nữa là trường học cũng chỉ để dành cho thành phần côt cán con ông cháu cha, bởi phân loại trường học thì có các trường ưu tiên hay không ưu tiên, còn tiền trường thật cao thì cha mẹ phải chật vật chạy lo đóng theo từng tháng, từng học kỳ chớ không miễn phí như trước 1975. Hậu quả là đại đa số giới trẻ thất học, do "bị đì" bởi hệ thống giáo dục mà trở thành tầng lớp lao động nghèo khổ, dốt nát hoặc trở nên hư hỏng, góp phần thêm vào tệ nạn xã hội. Thế rồi để đáp lại những vấn đề "tệ nạn xã hội", chẳng bao giờ thấy Đảng tự sửa sai cho đường lối cai trị sai lầm, ngu dốt mà chỉ thấy đảng trấn áp bằng cách ban bố cho con dân vô tội một vài trăm vụ tử hình hàng năm để gọi là...!
Cuộc cách mạng của CSVN từng được một vị tướng Mỹ xếp vào loại phiến loạn chứ không phải là cách mạng. Bản chất phiến loạn đó ngày nay càng lộ rõ qua việc CS dùng đại đa số dân tộc để phục vụ cho quyền lợi của một nhóm thiểu số cai trị, chứ chẳng có gì đáng để gọi như danh xưng CHXHCNVN Độc Lập, Tự Do, Hạnh Phúc. Vì sao" Vì nhãn hiệu CHXHCNVN đã bị lở lói bởi chiêu bài kinh tế thị trường; còn Độc Lập, Tự Do, Hạnh Phúc được thực hiện một cách nghịch lý bằng những việc làm như dâng đất dâng biển trả nợ quan thầy, mời ngoại bang khai thác cho cạn kiệt tài nguyên đất nước; danh xưng Tự Do nhưng không có Tự Do, còn Hạnh Phúc có nghĩa là tham nhũng, là bóc lột dân, là ngu dân, là chà đạp dân chủ, nhân quyền mà cao điểm đáng ghê tởm nhất là dung túng cho ăn chơi sa đọa, trụy lạc, buôn bán sức lao động, tình dục con người ra nước ngoài như một loại nô lệ mới.
Hãy nhìn cho rõ 50 năm "xây dựng XHCN" ở miền Bắc mà giờ này có hàng đàn người nghèo cùng của miền Bắc kéo vào buôn gánh bán bưng hay ăn xin ở các vỉa hè miền Nam. Hãy nhìn cho rõ 30 năm giải phóng miền Nam mà ngày nay phụ nữ bán ra ngoại quốc, trẻ em chưa biết chữ đã làm điếm! Còn sự bôi bác và sỉ nhục nào vào mặt con người và dân tộc VN hơn thế nữa hay không" Vì vậy, nếu muốn đất nước và dân tộc VN sống còn thì chỉ có cách là CNCS cùng cái danh xưng CHXHCNVN Độc Lập, Tự Do, Hạnh Phúc kia (mà lãnh đạo bởi một lũ ngông cuồng, bất nhân, bất tài) cần được sớm dẹp bỏ đi. Đất nước VN cần được sớm trả lại cho con người VN. Mọi con người VN cần được trả lại quyền làm người, chứ không phải làm công cụ cho chủ nghĩa ngu si của một lũ người điên cuồng, thiển cận. Đảng và nhà nước ta mượn tiếng là đánh Pháp, đuổi Mỹ, nhưng cũng nhân cơ hội đánh tàn bạo, đánh tan nát cho không còn manh giáp ngay chính con dân Việt. Đánh Pháp đuổi Mỹ rồi cũng mời, cũng lạy Pháp, Mỹ trở lại, chớ còn đánh đấm chính con dân VN thì đánh cho cạn tàu ráo máng, còn hơi sức là còn đánh dài dài cho khỏi ngóc đầu lên; vì chủ nghĩa là trên hết chớ sinh mạng đất nước và dân tộc nào có xá gì. Điều đó chúng ta đừng quên. Và cũng đừng quên rằng CNCS chỉ mới có mặt bảy, tám mươi năm trên đất này, chớ còn chủ nghĩa Tự Do mà chúng ta đang được thừa hưởng đây phát xuất từ ý niệm Dân Chủ Xã Hội và Tự Do Phát Triển Cá Nhân do J.J Rousseau và Montesquieu đã khởi xướng từ những năm 1788, tức là gần hai thế kỷ rưỡi qua, mà hiện vẫn còn được hữu ích và còn được cả thế giới loài người ưa chuộng. Vậy CNCS có đáng gì để hãnh diện, để theo đuổi. CN này liệu còn sống được bao lâu nữa, thiết tưởng lịch sử sẽ chứng minh và thời gian sẽ trả lời một ngày không xa. (Còn tiếp...)

Trong năm nay, ngày Thứ Bảy 25/8/2018 là Lễ Vu Lan, ngày để tất cả mọi người nhớ ơn ba mẹ...
Trong hình là khu phố Ginza, trung tâm tài chánh của Tokyo, thủ đô Nhật Bản. Người chụp hình là nhà báo Phan Tấn Hải trong chuyến đi Nhật Bản do ATNT Tours & Travel (https://www.atnttour.com/) thực hiện với hướng dẫn của Giám đốc Trần Nguyên Thắng, người du học Nhật từ 1970, giỏi tiếng Nhật, biết rất nhiều ngõ hẻm kỳ lạ nhất của Nhật Bản.
Kể Chuyện tình, Chuyện Gia Đình, Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Sẻ … là mảnh sân chung dành cho tất cả quí vị độc giả. Các bạn có thể kể chuyện tình, đời sống hôn nhân, hay chuyện gia đình, chuyện nuôi dạy con, kỷ niệm thời đi học, thời tuổi trẻ, tuổi thơ, những hồi ức, tâm sự …. của bạn, hay chia sẻ những bài viết hữu ích nói về tình yêu và đời sống gia đình, quê hương đất nước, … cho tất cả bạn đọc Việt Báo và Việt Báo Online cùng thưởng thức hay học hỏi từ chuyện tình/chuyện gia đình, bài viết của bạn.
Mùa hè, mời các bạn nội trợ nấu 8 món canh ngon phảng phất hương vị quê hương dành cho mùa hè.
Cả Đẫn làm nghề thợ hồ xây gạch. Một hôm, anh bước vào phòng mạch: - Bác-sĩ ơi, chữa giùm cái chân tôi, bị gạch va vào, sưng vếu lên đây này!
Khi bà của tôi ở tuổi 90, bà bắt đầu chạy năm dặm một ngày. Điều tôi muốn nói là không bao giờ gọi là trễ để ta bắt đầu một chương trình thể dục. Yếu tố để thành công là tự mình thách thức mình chứ không phải ai khác. Hãy bắt đầu một cách từ tốn. Ngày đầu đi một đọan ngắn thôi. Như vậy trong hai tuần trước khi bạn gia tăng đọan đường. Nếu thấy chán hãy đi nhanh hơn và kiểm soát cho đúng tốc độ. Nếu còn thấy chán nữa? Hãy tập chạy chậm.
Viết Về Nước Mỹ năm thứ 20 trân trọng chào mừng thêm một người viết mới. Theo bài viết, từ 1978, Ngọc Ánh đã là tác giả những trang nhật ký của một nữ sinh viên viết từ Sài Gòn, được đăng trên bán nguyệt san Việt Nam Hải Ngoại tại San Diego. Và từ 1979 thì cả nhà người viết đi tù. Người chồng bị kết án tử hình. Cháu bé mới sinh một tuổi theo mẹ vô nhà tù. Nhưng hơn 10 năm tù đày cộng sản không làm bà gục ngã. Và rồi, tình yêu đến... Thư kèm bài, bà viết “Tôi tên thật là Trần Ngọc Ánh, hiện đang sống tại thành phố Victorville, CA. Lần đầu tiên tôi viết bài tham dự "Viết về nước Mỹ" và hy vọng sẽ có nhiều bài viết về chủ đề này gởi đến Việt Báo trong năm nay...” Khi thêm bài mới, mong tác giả bổ túc ít dòng tiểu sử và địa chỉ liên lạc.
lên tiếng về trưng cầu dân ý, bầu cử tự do công bằng, đòi hỏi triệu tập Hội Nghị Diên Hồng… Trên khát vọng chân chính của những người yêu nước, vấn đề nền tảng nhưng sẽ là cốt lõi trước những nhu cầu được nêu: nạn nhân mãn Hán hóa!
Trên 40 năm hòa bình mới được một nhà khoa học thật, được Pháp đào tạo thành một Nhà Toán học thứ thiệt lãnh Giải Field Toán học... Nhưng Nhà Toán học thiệt cũng không về phục vụ quê nhà được ... vì hậu trường dỏm, môi trường dỏm, lãnh thổ dỏm
Mùa Vu Lan 2018, có người bạn củng quê Tuy Hòa, hiện đang ở Calgary, Canada. Mẹ của anh vừa mất hưởng thọ 100 tuổi ở Nhà dưỡng lão. Điều đáng nói là
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.