Hôm nay,  

Boxer Và Rice

26/01/200700:00:00(Xem: 6551)

Boxer Và Rice

Nữ Tổng Trưởng Bộ Ngoại giao  kiêm Ngoại Trưởng Mỹ Condoleezza Rice là viên ngọc đen quí hiếm của chánh quyền Cộng Hòa. Nữ Nghị sĩ Hillary Clinton, cựu đệ nhứt phu nhân của TT Clinton là người đang lên như ứng cử viên tổng thống của đảng Dân Chủ trong kỳ bầu cử năm 2008. Hai vị nữ lưu này làm làm nền chánh trị Mỹ trở thành âm thịnh.

Đùng một cái nữ Thượng Nghị sĩ Barbara Boxer, của Đảng Dân Chủ, đại diện cho Tiểu bang Cali, có chồng và con đàn cháu đống làm bầu không khí âm thịnh bỗng bị nhiễu đi vì những lời phát biểu liên quan đến nữ lưu. Trong cuộc điều trần  ngày 11 tháng 1 vừa qua, tại Uy ban Ngoại giao Thượng Viện, Bà Barbara Boxer, một thành viên thâm  niên của Uy ban này,  chất vấn nữ Ngoại Trưởng Rice. Rằng bà Rice, bà  có biết sau cùng ai là người "trả cái giá cho Chiến tranh Iraq" không. Nữ Nghị sĩ vừa hỏi vừa trả lời một lèo: "Ai trả giá" Không phải tôi, cá nhân tôi: con đã già và cháu còn quá trẻ. Cũng không phải bà nữa với gia đình riêng của bà, tôi biết quá rõ. Vậy thì, ai trả giá đó" Những quân nhân Mỹ và gia đình của họ." 

Bầu không khí chánh trị âm thịnh đang lên. Mùa chuẩn bị ứng cử tổng thống Mỹ đã bắt đầu. TNS Hillary Clinton đã tuyên bố sẽ ra ứng cử tổng thống Mỹ. Cái thế của bà đang lên như một ứng cử viên  tổng thống hàng đầu của Đảng Dân Chủ. Xã hội Mỹ theo thống kê đang là một xã hội trong đó 51% phụ nữ không có chồng con, gia đình riêng. Trong bầu không khí chánh trị căng thẳng điện âm mạnh hơn điện dương đó, lời phát biểu của TNS Boxer đối với Ngoại trưởng Rice là một tia lửa mạnh. Đương nhiên và tức khắc bùng lên một tranh luận sôi nổi, tromg một nước báo chí, truyền thanh, truyền hình và quyền tự do ngôn luận dư thừa như Mỹ. Thiên hạ bàn ra tán vào: Nước Mỹ đã đến lúc có vị nữ tổng thống đầu tiên chưa" Phụ nữ độc thân, không có gia đình con cháu, có thể làm chánh trị, lo chuyện nước việc dân được không"

Hai câu hỏi hóc búa, đề tài khó nuốt trôi đó --  vô phước - lại rơi vào cho hai nữ chánh khách của hai đảng đối lập Dân Chủ và Cộng Hòa của Mỹ, Barbara Boxer và Condoleezza Rice. Nữ chánh khách độc thân bị nữ chánh khách có gia đình lấy cái độc thân của đối thủ để bắt bí khi chất vấn. Của đau con xót, độc thân không con cái thì đâu thấu hiểu cái đau khổ của người mẹ mất con vì Chiến Tranh Iraq,  nên đâu phải trả giá gì như những gia đình quân nhân có chồng, con tử trận.  Kể ra nữ TNS Dân Chủ Boxer là một tay đại sát thủ, lão làng, khai thác cái yếu của đối phương bị chất vấn đến tận đất nẻ và  đưa cái chánh nghĩa của mình lên tới mây xanh trong xã hội mà nữ quyền đang thịnh. 

Nhưng bà Boxer bị phản tác dụng từ đảng Cộng Hòa đối lập, thành phần hữu  khuynh và bà Hillary muốn ra tổng thống. Nữ Ngoại Trưởng của chánh phủ Cộng Hòa tỉnh bơ,  bà Rice không phản công. Không phải bà bị bất thần nên cứng họng. Bà không trả lời vì  tỏ ra không phải chỗ và câu nói lạc đề. Bằng cớ sau đó bà có trả lời trên Rice Fox News về lời phát biểu của TNS Boxer. Bà Rice nói "Tôi nghĩ người ta đã biến hóa quá xa trong vấn đề phụ  nữ độc thân. Vấn đề chánh là: có phải vì có nhiều con mà quyết định đúng hay không." Ý này bà Rice cũng lập lại khi trả lời cho Nữ Ngoại Trưởng Tzipi Livni, của Do Thái, là một người phụ nữ có chồng con và làm mẹ của gia đình, rằng "Độc thân không cản trở  cho sự hiểu biết về những hy sinh [của gia đình quân nhân] .." 

Nhưng đảng Cộng Hòa và truyền thông đâu có dễ dàng như vậy. Phải dấy động lên mới có đề tài viết lách, bình luận, phát thanh, phát hình chớ. Tony Snow, một nhà báo lão làng của Fox News, được Phủ Tổng Thống mời làm phát ngôn viên cho Phủ Tổng Thống, dùng khổ nhục kế, than vãn, coi những lời lẽ của bà Boxer là "một bước nhảy thụt lùi" của nữ quyền. TNS John McCain (Cộng Hòa), cựu phi công  chiến đấu của Hải quân thì oanh tạc: đó là "những phát biểu  hoàn toàn không đúng chỗ".  Rush Limbaugh, một nhà bình luận khuynh hữu, vừa lên án vừa chọc thiên hạ cười bà Boxer: "Và đây là một nữ trưởng giả da trắng, to mồm, tấn công một phụ nữ Mỹ gốc Phi Châu, trước ngày tưởng niệm Mục sư Martin Luther King… Đó là cú đá dưới  buồng trứng."  Từ cái sẩy "phụ  nữ độc thân" đã biến thành cái ung "kỳ thị Da Đen"!

Bà Boxer đã cố găng một cách vô ích để đính chính. Nhứt ngôn thuyết hóa, tứ mã nan truy, mà Tin Học thì chuyên nhở lời nói, chữ nghĩa, và hình ảnh nhanh như  ánh sáng. Bà Boxer không thuyết phục được công luận rằng bà không có ý gì chê trách phụ nữ  52 tuổi đầu mà không chồng con, không gia đình, còn độc thân - cái kiểu rủa xả phụ nữ  "cây độc không trái, gái độc không con", của nhiều người Việt cổ. 

Vấn đề phụ nữ làm chánh trị, tình trạng nữ chánh trị gia độc thân, có gia đình, tái hôn hay tái giá không có gì mới lạ cả. Ở Mỹ làm chánh trị, ra ứng cử, đời tư, đời công, gia đình, vợ con đều có thể bị bới móc. Phụ nữ làm chánh trị cũng bị qui luật ấy chi phối, Không có biệt lệ hay ân huệ cho phụ nữ, nam nữ bình quyền. Nhưng vấn đề đặt ra ở đây, liệu sự bới móc của Bà Boxer về tình trạng độc thân của bà Rice và sự liên kết  tình trạng độc thân đó với sự chết chóc của quân nhân Mỹ có chính đáng hay không. Bà Rice là người làm chánh trị đương nhiên phải chịu búa rìu dư luận. Nhưng việc chết chóc của quân nhân Mỹ không có dính líu gì đến việc bà Rice độc thân hay có gia đình con cháu cả. Quân nhân Mỹ là quân nhân tình nguyện 100%. Bà Rice đâu có bao che cho ai trốn quân dịch như thời Chiến tranh VN. Không ai có thể nghĩ vì bà Rice không có gia đình, con cháu nên đùa đẩy quân nhân Mỹ đi đánh trận ở Iraq. Quyết định chiến tranh Iraq là của Tổng Thống và Quốc hội đồng thuận. Bà chỉ là người dùng sự hiểu biết và kinh nghiệm để  phục vụ nhân dân, chánh quyền Mỹ trên phương diện ngoại giao thôi. Việc bà có chồng con hay không không làm thay đổi tình hình ở Iraq. Trái lại đôi khi tình trạng độc thân của bà còn tạo điều kiện dễ dàng cho người thường phải đi lại đó đây ở ngoại quốc.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Westminster (Bình Sa)- - Tại hội trường Việt Báo vào chiều Chủ Nhật ngày 3 tháng 11 năm 2019 vừa qua, Dân Biểu Liên Bang Alan Lowenthal, đã tổ chức cuộc triển lãm pho tượng Thương Tiếc, nhân dịp nầy ông Nguyễn Đạc Thành, Chủ Tịch Hội VAF cũng có mặt để tường trình một số tin tức chi tiết về việc trùng tu nghĩa trang Biên Hòa.
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Sự phát triển của kỹ thuật điện toán và công nghệ thông tin đã và đang làm thay đổi một cách sâu sắc mọi mặt của xã hội hôm nay, đạo pháp cũng không nằm ngoại lệ.
Lãnh đạo Đảng và Nhà nước CSVN biết sợ Tầu là nhục, nhưng còn hơn nghe dân để mất Đảng. Tư duy này đã rõ như ban ngày trong cách hành xử ngoại giao và bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, cả trên đất liền và biển đảo, trước áp lực của Trung Cộng, của các thế hệ lãnh đạo Việt Nam từ sau 1975.
Tại sao phải đợi đến 3 tiếng đồng hồ và phải có thỏa thuận bằng giấy tờ chứ không được nói miệng thì các cơ quan truyền thông mạng mới được đăng lại tin của báo giấy?
Xưa kia, việc đi ăn ở ngoài phạm vi gia đình là chuyện ít khi xảy ra. Món ăn được nấu nướng ở nhà với bàn tay khéo léo của người đàn bà quán xuyến. Lâu lâu, khi có việc gì đáng ghi nhớ như kỷ niệm ngày cưới, hoặc có chuyện vui muốn ăn mừng, thết đãi khách quý, đi chơi xa... thì gia đình mới rủ nhau đi ăn nhà hàng một lần để cùng chung vui.
Đã trở lại do sự yêu cầu của nhiều người, lễ hội 2019 sẽ lớn hơn và nhiều ánh sáng hơn
Tôi nhặt được cụm từ “Kho Trời đã khoá” trong truyện ngắn (Chân Dung Một Cô Gái Việt Nam) của Tâm Thanh. Người kể chuyện tên Diễm, sinh ra tại Na Uy, và làm việc như một thông dịch viên (on call) cho sở cảnh sát di trú tại thủ đô Oslo. Nhân vật chính tên Vân, bị bắt giữ về tội ăn cắp và nhập cư bấ́t hợp pháp.
Ngôi chùa đầu tiên mình thăm hôm Thứ Năm có tên là Takayama Betsuin Temple Trasure House.
Cách nay đúng 30 năm, Bức Tường Berlin "sụp đỗ" vào ngày thứ năm mùng 9 tháng 11 năm 1989. Biến cố này đã được nhiều nhân vật lãnh đạo Tây Phương - chẳng hạn như Cố Thủ Tướng Đức Kohl, Cựu Tổng Thống Ba Lan Walesa, Cựu Ngoại Trưởng Mỹ Clinton .... - đánh giá xem như biến cố quan trọng nhứt trong thế kỷ 20.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.