Hôm nay,  

Sức Mạnh Dân Tộc

10/02/201000:00:00(Xem: 4443)

Sức Mạnh Dân Tộc

Trần Khải
Sức mạnh của một dân tộc nằm ở đâu" Có phải thuộc về một nhóm người lãnh đạo chuyên chế" Hay từ một nhà nước được bầu lên bằng lá phiếu dân chủ phổ thông" Hay từ nền kinh tế  tựï do và nền giáo dục khai phóng" Hay từ các thần tượng lịch sử" Đó là điều cần phải ngẫm nghĩ, để tìm một cách nối tay nhau để xây dựng sức mạnh dân tộc, để giữ gìn đất nước trong tình hình Trung Quốc lấn đất lấn biển và triều đình  chuyên chế Hà Nội ngày càng nhu nhược với Bắc phương và ngày càng hung hãn với trí thức quốc nội.
Báo New York Times hôm 12-1-2010 có bài viết nhan đề “The Tel Aviv Cluster” của David Brooks, nêu lên hiện tượng dân tộc Do Thái và qúôc gia Israel. Tình hình xây dựng quốc gia Israel chỉ chưa tới một thế kỷ, nhưng đã đưa dân tộc Do Thái -- những người cũng tự hào về lịch sử nhiều ngàn năm như chúng ta, nhưng đau đớn vì phân tán, ly cách khắp thế giới qua nhiều ngàn năm -- tới một vị trí hùng mạnh, giưã chung quanh là các hung hiểm thù nghịch.
Tác giả Brooks viết ngay ở hai đoạn văn đầu:
“Dân Do Thái (Jews) là một nhóm nổi tiếng về thành đạt. Họ chiếm 0.2% dân số thế giới, nhưng chiếm tới 54% số nhà vô địch thế giới về môn cờ vua (chess), chiếm tới 27% số nhà khoa học thắng giải Nobel Vật Lý, và chiếm tới 31% số người có giải Nobel Y Khoa.
“Dân Do Thái chiếm 2% dân số Hoa Kỳ, nhưng chiếm 21% số thành phần ban đại diện sinh viên các trường Ivy League (người dịch chú thích: Ivy League là 8 đaị học nổi tiếng thành đạt truyền thống ở Mỹ, gồm Brown University, Columbia University, Cornell University, Dartmouth College, Harvard University, Princeton University, the University of Pennsylvania, và Yale University), chiếm 26% số người được vinh danh bởi Kennedy Center, chiếm 37% số đạo diễn thắng giải Oscar, chiếm 38% số người trên danh sách các nhà từ thiện hàng đầu trên tạp chí Business Week, và chiếm 51% số người thắng giảỉ báo chí Pulitzer Prize về sách không-tiểu-thuyết (nonfiction).” (hết trích dịch)
Làm thế nào để giải thích về hiện tượng dân tộc Do Tháií thành tựu như thế" Tất nhiên là có nhiều giải thích, nhưng cũng tất nhiên là không phải nhà phân tích nào cũng đồng ý với nhau về nguyên do. Và cũng nên ghi nhận: không chắc gì bài học Do Thái có thể áp dụng được cho dân tộc Việt Nam, nhất là khi đất nước đang trong cơn dầu sôi lửa bỏng vì tình hình triều đình Hà Nội khắc nghiệt với dân mình, và vì quân Bắc Phương vừa chơi trò hải tặc trên biển và cường hào trên đất.


Điều ghi nhận, theo Brooks, rằng tác giả Steven L. Pease của tác phẩm biên khảo “the Golden Age of Jewish Achievement” liệt kê một số giải thích về thành đạt của dân Do Thái.
Theo đó, hầu hết đồng ý rằng, tôn giáo Do Thái khuyến khích tin tưởng vào sự tiến bộ và trách nhiệm cá nhân. Nghĩa là, không phảỉ vô thần, và cũng không có chuyện trách nhiệm tập thể như kiểu nhà nước Hà Nội hiện nay.
Thêm nữa, Do Thái Giáo chủ yếu khuyến khích học, chứ không dựa vào nghi lễ cúng kiếng. Nghĩa là, nhấn mạnh về trí tuệ, chứ không phải nghi lễ phù phép kiểu “ơn Trời” hay gì khác để cứ ngồi mà cầu nguyện.
Nếu nói rằng học, tức là trí tuệ, thì truyền thống Việt Nam là hiếu học. Nhưng đây phảỉ là học thật, chứ không phảỉ học dỏm. Câu hỏi này cần nêu nghi ngờ về các văn bằng Tiến Sĩ của các Bộ Trưởng Hà Nội, những người không thấy có công trình phát minh hay nghiên cứu nào, nhưng lại giỏi nghi lễ “cúng Cụ” mỗi khi tuyên xưng đức tin vào tư tưởûng của ông Hồ Chí Minh.
Điều để suy nghĩ nữa: khi dân tộc Do Thái còn lưu vong khắp thế giới, họ không đoàn kết chặt chẽ, như khi tụ về một quốc gia có tên là Israel hiện nay. Nghĩa là, khi họ về được vùng đất Trung Đông, với giữa trùng trùng hung hiểm, họ mới có sự đoàn kết chặt chẽ, bất kể rằng họ theo chế độ đa đảng, và bất kể rằng họ vẫn chỉ trích nhau, với tất cả nhữõng bất đồng và phẫn nộ rất trần gian của từng người.
Thế nên, thủ đô Tel Aviv đã trở thành một trong những tụ điểm kinh doanh tiên tiến nhất của thế giới. Theo Brooks, Israel có nhiều công ty kỹ thuật cao tân lập tính trên trung bình đầu dân số hơn bất kỳ quốc gia nào trên thế giới. Có nghĩa là, dân Do Thái lập công ty kinh doanh về kỹ thuật cao ở mật độ dầy đặc nhất thế giới.
Israel do vậy, đứng đầu thế giới về chi phí dân sự cho mục tiêu nghiên cứu và phát triển tính bình quân trên đầu người.
Thêm nữa, Israel chỉ thứ nhì sau Mỹ về số lượng công ty có tên trên thị trường Nasdaq.
Israel, với 7 triệu dân, đã thu hút vốn đầu tư nhiều bằng cả Pháp và Đức cộng lại.
Vậy rồi Việt Nam làm sao, ra sao, và nên làm những gì" Đó là câu hỏi từng người nên tự hỏi mình trước vậy. Rồi sau đó mới nên hỏi, sức mạnh dân tộc nằm ở đâu.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Westminster (Bình Sa)- - Tại hội trường Thành phố Westminster địa chỉ 8200 Westminster Blvd, Westminster, Nam California, vào lúc 1 giờ chiều Chủ Nhật ngày 3 tháng 11 năm 2019, Đảng Tân Đại Việt đã long trọng tổ chức lễ kỷ niệm 55 năm ngày thành lập đảng, nhân dịp nầy một buổi Hội thảo chính trị chuyên đe về: “Bá Linh- Hồng Kông-Việt Nam đã được tổ chức, với sự tham dự của các chính đảng
Dân Biểu Liên Bang Lou Correa và Dân Biểu Liên Bang Alan Lowenthal cùng với Thành Phố Garden Grove sẽ tổ chức buổi lễ thượng kỳ nhân Ngày Cựu Chiến Binh Hoa Kỳ vào thời gian như sau:
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Hay tin con Tina T mở tiệm ở trung tâm thương maị (shopping) đối điện làm cho chị Julie N tức giận: “Đồ phản phúc, đồ ăn cháo đá bát… “
Hàng ngàn người dân cư ngụ tại một chung cư tại tỉnh Nghê An đã phải di tản vì chung cư bốc cháy dữ dội, theo bản tin của báo Người Đưa Tin cho biết hôm 6 tháng 11.
Mới đó mà đã 37 năm, tính từ khi chúng tôi vượt biển, vượt biên giới hải phận Việt Nam sang Hồng Kông, rồi tới Phi Luật Tân và đến Hoa Kỳ năm 1982.
Cái chết là nỗi sợ lớn nhất trong mọi nỗi sợ của con người. Tuy nhiên, có những người đã gắng vượt qua nỗi sợ, đi cạnh thần chết… để được Sống. Và, cũng có rất nhiều người, vì sợ đã chọn một cuộc sống… như đã Chết.
Tại Thủ đô tị nạn Little Saigon miền Nam California ngày 27 tháng 10/2019, đông đảo Người Việt từ khắp lục địa Bắc Châu Mỹ đã tham dự Đại Hội tôn vinh Chữ Nuớc Ta & vinh danh QLVNCH, tại Hội trường GYMNASIUM 2250 ghế, thành phố Westminster .
Với một lời nguyền: “Thà chết trong thùng xe tải lạnh nơi xứ đang giẫy chết; chứ nhất định không ở lại chịu sống đời ‘Hạnh phúc, Tự lo Độc lập’ trong thiên đường cộng sản.”
Chùa này nằm trên đỉnh núi lửa Asama của Nhật Bản, thờ Đức Quan Thế Âm Bồ Tát để tưởng niệm các nạn nhân chết trong trận núi lửa Asama bùng nổ năm 1783.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.