Hôm nay,  

Cúp Điện Coi Chừng ‘Chụp Ếch’

31/03/200700:00:00(Xem: 4193)

CHUYỆN DÀI LÀNG THẨM MỸ: CÚP ĐIỆN COI CHỪNG ‘CHỤP ẾCH’

Trong tiệm, một buổi xế xế, cở bốn giờ hơn.

Mấy cô thợ ai nấy tíu tít vui vẻ. Cả buổi sáng ế thấy mồ, mạnh ai nấy ngồi giũa móng tay mình, vừa giũa vừa dà chuyện.

Vừa trưa trưa là khách ào vô, làm muốn hổng kịp.

Từ bàn Thanh nói vói qua bàn Thu:

- Nói thiệt với bà nghe, khách vô như vầy có khi làm hổng kịp mà mệt muốn chết. Chẵng thà vô từ từ, mình làm xong người nầy tới người khác, vừa sức mà khách lại hổng phải chờ đợi, khỏi bực bội, khách hổng bực bội thì ít vạch lá tìm sâu, hé bà" (rồi Thanh nói lớn, trống không) Ai lấy hẹn làm ơn để ý tới vụ nầy cho thợ dùm chút.

Chị Ngà cự:

- Tự mình hẹn với khách chớ ai vô đó mà đổ thừa"

Thu cười:

- Tui thì thấy khách vô như vầy khiến mình giỏi. Mình phải tập làm lẹ, vừa lẹ vừa khéo... thúc mấy mụ chậm rì cứ mò mò bàn tay người ta lâu lắc...

Thanh xì dài, nói lầm thầm:

- Con mẹ thiệt là ăn nói vô duyên

Trang nói:

- Hôm nay khách hẹn của tôi vào toàn buổi chiều.

Sương nói:

- Chắc người ta vô làm đẹp sau ngày làm việc. Phải để người ta làm việc kiếm tiền đặng trả cho mình chớ. Mình thâu tiền khách rồi mình trả tiền nhà tiền ăn... trả đủ thứ... Cái vòng lẩn quẩn.

Láng nói:

- Bởi vậy. Phải chi đừng ăn đừng tiêu thì đở nhọc cái thân.

Thanh cãi:

- Nói vậy mà nghe được. Đừng sống luôn đi. Hứ. Bà nầy lớn rồi hổng chịu lấy chồng cho rồi, nói chiện nghe chán đời thấy bà ...

Chưa dứt câu bổng đèn đưốc tắt cái phụp!

Cả khách lẫn thợ cùng ré lên Aaaa một lượt. Rồi ngó dáo dác...

Mấy bàn phía ngoài gần cửa, ai giũa cứ giũa, ai hớt tóc cứ hớt. Mấy bàn phía trong la lên:

- Xời ơi, giờ nầy mà cúp điện. Cúp sao không nghe báo trước. Xời ơi giờ nầy hổng để cho người ta mần ăn mà cúp khơi khơi vậy nè bớ mấy ông điện lực ơiii.... Chị Ngà ơi... tháng nầy trả tiền điện cho người ta chưa...

Chị Ngà nói:

- Quỉ. Có thiếu thì thiếu lương của tui chớ tiền nhà tiền điện điện thoại gì tui cũng trả trước nhứt. Chỗ làm ăn mờ, phải lo đàng hoàng chớ, đàng hoàng đầy đủ còn hơn cái nhà mình ở nữa mờ. Để tui ra coi cúp nguyên dãy hay cúp có mình tiệm mình hà.

Đi ra đi trở vô chị rút điện thoại cầm tay ra kêu ông xả lăng xăng gì đó một hơi rồi tuyên bố:

- Ở nhà cũng cúp luôn. Ở đây bị nguyên dãy. Hổng biết cúp tới chừng nào nữa. Bây giờ, ai hổng thấy đường thì chịu khó dời ra phía ngoài gần cửa nè. Làm chân thừơng thì rinh cái chậu ra đây,  làm tay thì ... ráng.

Thanh nói:

- Xời ơi hai con mắt em gần đui rồi mà tối hù làm sao thấy đường mà giũa, giũa vô tay bả...

Láng nói:

- Thì... đã biểu thì phải ráng mở lớn mắt ra...

Thu la:

- Cô khách nầy dễ, hổng sao.

Mấy người khách hổng hiểu gì hết cứ cừơi hà hà hà dễ dãi. Khách Mễ líu lo tiếng Mễ với nhau, có lẽ nhìn cảnh cúp điện họ nhớ quê hương"

Hơn mười lăm phút trôi qua...

Vẫn chưa có điện. Hai ba người khách "walk in" bước vô, mấy cô vừa từ chối khách, "no light no light, come back later" vừa tiếc hùi hụi.

Thanh nói:

- Xời ơi, uổng mấy bộ full set hết sức vậy đó. Ông Trời sao ác, giờ nầy cái cúp điện hổng cho con ngừơi ta mần ăn...

Kim nói:

- Thanh đừng có hỗn hào, ông Trời nào cúp điện, la thì la ông điện lực kìa.

Vừa lúc đó, chồng chị Ngà bước vô cửa, tay cầm theo cái gì đó.

Chị Ngà nói:

- Ủa. Mới kêu mà ra lẹ vậy"

Chồng chị Ngà nói:

- Ờ. Đem cái đèn nầy ra coi ai có cần thì xài.

Thanh vọt miệng nói:

- Đâu đâu đèn đâu đưa cho bà đui nầy mượn coi.

Cầm cái đèn lên, ai nấy cười ngất.

Tuấn nói:

- Chẳng khác chi đèn hầm mỏ. Thợ hầm mỏ đeo cái đèn nầy trên trán để soi đường...

Kim nói:

- Y như đèn đi soi ếch!

Thế rồi Kim bắt đầu kể:

- Thấy đèn nầy em nhớ hồi nhỏ. Hồi đó em ở nhà quê, tối tối tụi em hay theo ngừơi lớn soi ếch bắt ếch. Bữa đó tụi em đem về nửa thùng thiết. Ba em dòm vô thấy ếch kêu nhảy loạn xà ngầu Ba mừng quá nói tội nghiệp tụi em quá lội sình lội bùn có bao lâu mà chụp được bây nhiêu đó há, em cừơi quá nói của ông hàng xóm ổng đổ vô cho vì thấy tội nghiệp tụi em chụp hụt té lăn cù mà ếch thì nhảy qua chỗ khác, tụi em đo ruộng...

Thu nói:

- Nghe kể cũng đủ thấy vui rồi. Bị cúp điện làm nhớ Việt Nam quá trời hén mấy bà. Từ hồi ở đây tới giờ có ai ăn ếch chưa" Bữa hổm thấy trong chợ bán ếch đông lạnh sạch sẻ trắng tươi mập ù ngon quá mua về nhậu cũng chiên bơ đàng hoàng vậy mà ăn nhằm một cái đùi sao mà tanh tàn bạo, tanh muốn ói, bỏ nguyên...

Láng nói:

- Ái da đang làm nail mấy chị nói chuyện nhậu đùi ếch, ái da...

Lời qua tiếng lại cho tới khi đèn phựt sáng lên.

Có điện rồi ai nấy cùng ré lên À... y như hồi bị cúp điện.

Bị cúp điện mất mớ khách mà sao chủ khách thợ gì cũng vui quá xá quà xa./.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
tác giả Đinh Xuân Quân sinh trong một gia tộc Miền Bắc theo Công Giáo từ vài thế kỷ, qua các thời kỳ Quốc-Cộng đảng tranh, Hoàng Đế Bảo Đại, TT Ngô Đình Diệm, Đệ Nhị Cộng Hòa, du học, về VN làm việc, vào tù cải tạo sau 1975, vượt biên, làm một số dự án LHQ giúp các nước nghèo (kể cả tại VN)
Một chiếc máy bay rớt tại South Dakota hôm Thứ Bảy làm thiệt mạng ít nhất 9 người, gồm phi công và 2 trẻ em.
Cảnh sát lập hồ sơ khởi tố Nguyen về tội bạo lực gia đình, say, và 2 tội gây nguy hiểm cho trẻ em. Nguyen được tạm rời nhà tù quận Polk County Jail vào sáng Thứ Sáu 29/11/2019.
Mười người đã bị bắn tại Khu Phố Pháp ở thành phố New Orleans vào sáng Chủ Nhật, 1 tháng 12, theo cảnh sát cho biết.
Diễn cẩn thận từng bước, hết sức chậm rãi đi xuống đồi do bờ triền dốc đứng. Hân đi sau tay phải ôm chặt tay trái Diễn và nửa thân xô nghiêng ép vào người anh.
Như chúng ta biết, đảng SPD (Đảng Dân chủ Xã hội Đức) đã tìm kiếm lãnh đạo mới từ sáu tháng nay. Vào mùa hè 2019, nhà lãnh đạo đảng trước đó Nahles đã từ chức sau các cuộc tranh giành quyền lực nội bộ. Có nhiều ứng cử viên nhưng sau cuộc bầu cử sơ bộ chỉ còn hai cặp vào chung kết.
Hàng triệu người nghèo có thể bị mất phiếu thực phẩm (food stamps) quan trọng theo những thay đổi luật lệ được đề nghị bởi chính phủ Trump.
Con sông Hoàng Hạ chảy xuyên qua trấn Hoàng Hoa quanh năm xanh biếc, nước từ miền tuyết lãnh tan ra nên tinh khiết vô cùng.
Lý do để viết bài này là vì bản thân người viết có sai lầm cần bày tỏ. Tuy rằng sai lầm đã hiệu đính, nhưng cũng cần nói ra, vì Đức Phật đã dạy rằng hễ sai thì nên tự mình bày tỏ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.