Hôm nay,  

Thaí Độ Văn Hóa

17/07/200700:00:00(Xem: 6644)
Chuyện Việt Nam mình không chỉ nhức đầu, mà còn dư để đau lòng. Nếu bạn nghĩ tới chuyện cứu đói giảm nghèo, thì tiền Việt Kiều và tài trợ của Ngân Hàng Thế Giới có thể là đủ, dư sức đẩy lên mức no ấm trong vòng một, hay hai thập niên.. Nhưng nếu bạn nghĩ tới để biến đổi một nền văn hóa thì chưa biết tới bao giờ, vì làm sao gột rửa trong tâm hồn vài thế hệ cho mọi chuyện tinh tuyền trở lại.

Thí dụ. như một số mẩu chuyện quan ngại văn hóa, mà một người bạn vừa gửi tới người viết, trích từ báo Tuổi Trẻ, nêu các nỗi lo về văn hóa của một tác giả tên là Hồng Quyên. Trích như sau.

“Câu chuyện văn hóa:

Người Việt trong mắt ai"

TT - 1. Tàn cuộc tiệc, chúng tôi rời lầu 9 khách sạn Kim Đô (TP.HCM) ra về. Thang máy khá chật, đa số là cánh mày râu, phần nhiều đã chếnh choáng hơi men. Câu chuyện đang rôm rả thì thang máy dừng lại ở tầng 6, một cô gái Tây vội vã bước vào.

Cô gái rất đẹp, và cho dù là... Tây, cô cũng có vẻ lúng túng trước những ánh mắt soi mói, thô lỗ. Rồi những tiếng cười hô hố vang lên. Có những đoạn bình luận về mông, về ngực hết sức thô tục dành cho... người đẹp.

Xuống tầng trệt, mọi người chen lấn bước ra. Cô gái sải chân thật nhanh, và khi vừa đủ độ... an toàn, cô quay lại và nói như hét lên: "Các anh là những kẻ mất... mất lịch sự" bằng tiếng Việt. Một thoáng sững sờ, rồi có ai đó kêu lên: "A! Nó biết tiếng Việt chúng mày ơi". Lại một tràng cười mở hết cỡ... (!")

2. Một đoàn cán bộ trẻ được mời đi thăm đất nước Phù Tang. Xứ sở của con cháu Thái Dương Thần Nữ quá đỗi hiện đại, với biết bao tiện nghi và mạch sống ngày đêm cuồn cuộn chảy, làm anh em ta ít nhiều cảm thấy choáng ngợp. Đoàn lần lượt tham quan các công xưởng lớn, viếng các di tích, đền thờ Thần đạo và một vài võ đường cổ xưa, kể cả đến sống trong một số gia đình trung lưu để hiểu biết thêm về đời sống sinh hoạt của người Nhật ngày nay.

Có một vài món quà tình cảm được trao tặng, đáng kể nhất có lẽ là mấy quyển sách viết về nền văn hóa cổ kính Nhật Bản, về các chiến binh samurai, về các trường phái thiền... Tất cả những giá trị vô giá về tinh thần ấy bị vứt bừa xuống sàn khách sạn ngày mọi người "good bye" nước Nhật. Trong hành trang của họ, quí
giá nhất có lẽ là cái máy tính xách tay second hand, máy chụp ảnh kỹ thuật số.

3. Không biết khi các người phục vụ dọn phòng, họ nghĩ gì về cách hành xử của người Việt chúng ta" Và cô gái Tây ấy, rồi đây khi nhớ tới VN, có quên được mấy kẻ mất lịch sự mà cô lỡ gặp trong thang máy"

HỒNG QUYỀN” (hết trích)

Sao lại có chuyện thô tục văn hóa tới như thế" Sao lại có người dân Sài Gòn nào nham nhở như thế, dù là có say xỉn thế nào đi nữa, mà lại nhìn gaí Tây mà bàn về mông, về ngực... Trời ạ, dân Sài Gòn mình dịu dàng lắm, trai thanh mà gái lịch chứ...

Nơi đây, lòng tôi không muốn kỳ thị Nam, Bắc, nhưng buộc lòng phaỉ nói rằng thô tục dâm đãng như thế chỉ có con chaú Bác Hồ thôi. “Nó biết tiếng Việt chúng mày ơi". Trời ạ, bị gái mắng nham nhở mà còn nói nổi như thế. “Chúng mày ơi” là những ai" Sao không “Tụi bay ơi”...

Sang tới mẩu chuyện du khách Việt đi Nhật, rời khách sạn là ném đủ thứ sách văn hóa xuống sàn. Mà lại chỉ quý máy ảnh kỹ thuật số. Thôi thì chuyện máy ảnh mình không nói, nhưng sao lại nỡ ném sách ra sàn như thế.

Nếu không thích, thì cứ đặt sách lên bàn trả lại tử tế. Hay là đưa sách vào bịch nylon, gói lại rồi đưa cho tiếp viên mà nói một lời cảm ơn, rằng không cầm về được vì nhiều quá rồi. Tiếc chi một cử chỉ dịu dàng, tiếc chi một lời cảm ơn trang trọng.
Mà phái đoàn tới Nhật được ghi là “Một đoàn cán bộ trẻ được mời đi thăm đất nước Phù Tang...” nghĩa là những người sẽ lên nắm quyền tương lai, là các tỉnh ủy, thành ủy tương lai... Nghĩa là, gương từ quan lớn xuống.

Làm sao để thay đổi cái văn hóa này" Và nếu có kế hoạch hay chương trình nào có thể thay đổi văn hóa, thì bao lâu mới  làm lại cho nền văn hóa tươi đẹp hơn"
Đó là một nỗi lo cần nêu ra. Vì tất cả những đặc tính dân mình không lẽ đang biến đổi tới như thế hay sao"

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong ba mươi năm nhập cuộc với ông chỉ có văn nghệ. Những hoạt động khác đều trở nên thứ yếu. Văn nghệ là cuộc sống, là cuộc đời của Thanh Nam. Văn nghệ, khu rừng ông đến, thưởng thức, trồng thêm cây và cất nhà ở đó, khác với một số đông ghé qua, thoáng qua một cái nhìn rồi trở về nhà riêng
Đời sống của hoa bồ công anh rắt ngắn, nở khoe sắc chỉ sau ba ngày thì bắt đầu tàn. Trước khi tàn hẳn còn có khoảng mươi ngày để cánh hoa nhạt dần khép lại với nhau thành hình cầu màu trắng mong manh, gặp cơn gió thoảng qua cánh hoa vỡ ra bay tung trong gió. Ba cánh hoa vỡ ra bay tung trong gió.
Coi: năm tôi đậu tú tài I, tỉ lệ trúng tuyển toàn miền Nam (VN) cho ban C chỉ có 8 phần trăm. Một trăm đứa đi thi thì rớt hết 92, vậy mà cái bằng của tui bị “coi như đồ bỏ” là sao – hả Trời?
tháng Ba và tháng Tư năm 1975, những ngày mà người dân miền Nam từ Quảng Trị, Huế, Đà Nẳng, Qui Nhơn, Kontum, Nha Trang, Ban Mê Thuột, Xuân Lộc, Long Khánh ..., cho đến Vũng Tàu, Sài Gòn không thể nào quên được
Hội tụ hầu hết các phe tham chiến, kể cả CSVN • VNCH và những bài tham luận về nỗ lực vừa bảo vệ vừa xây dựng kinh tế, xã hội
Cuộc đời quả thật vô thường. Không thể nào tạo nên một không khí tình nghệ sĩ đậm đà thân thương Hội Ngộ trong suốt thời gian hơn 3 năm nơi Quán Doanh Doanh trên Đại Lộ Hoàng Hôn Hollywood Los Angeles.
Hội thảo sẽ cung cấp thông tin và tài nguyên có giá trị cho những ai trong các ngành nghề như xây dựng, kỹ thuật, quy hoạch và các ngành công nghiệp liên quan
bước vào mùa lễ Phục Sinh bên Châu âu & xứ Đức, có một loài hoa nở rộ đẹp lắm rất giống loài hoa mai VN mình. Dân bản xứ đặt tên là "mưa vàng" (Goldregen / Laburnum)
cổ tích trầu cau là những chứng liệu rõ nét góp phần vào kho tàng sử liệu Việt, khẳng định rằng trước khi người Trung Hoa (chủng Mông Cổ) và nền văn hóa Trung Hoa tràn vào cổ Việt, thì tại đây đã có một nền văn hóa bản địa, với lễ nghi tập tục riêng biệt - , người Việt duy trì nền độc lập và nét đặc thù văn hóa Việt Nam
Dân miền Nam bị cướp nhà, cướp đất, cướp tài sản, bị đuổi đi kinh tế mới, phải bỏ nước ra đi, nhiều người chết trên đường tìm tự do... Tháng Tư Đen 2019, Hà Nội phải chính thức nhìn nhận thua kiện ông Trịnh Vĩnh Bình, một công dân Hòa Lan gốc Việt, thì quả thật phán quyết Tòa Trọng tài Quốc tế là một phán quyết lịch sử đối với người Việt Nam.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.