Hôm nay,  

Diễn Đàn Độc Giả

09/10/200700:00:00(Xem: 2499)

Ngục Sĩ Nguyễn Chí Thiện, một tấm gương đấu tranh đáng kính cho chúng ta

Vũ Đ. Lương - Campsie NSW

Tôi là một người ái mộ ngục sĩ Nguyễn Chí Thiện từ khi biết ông là tác giả của tập thơ Hoa Địa Ngục. Sau này tôi được biết, ông còn là người bạn tù của ông Võ Đại Tôn thì tôi lại càng tin tưởng ông hơn. Trong những năm gần đây, khi được nghe ông Nguyễn Chí Thiện nói chuyện, tôi cùng với gia đình và bạn bè đều thừa nhận ông là một tấm gương đấu tranh đáng kính vô cùng. Nhất là trong 3 chuyến viếng thăm Úc Châu của ông, ông đi đến đâu, diễn thuyết đến đó, người nghe như chúng tôi thấy càng thêm tin tưởng vào lý tưởng đấu tranh chống cộng sản của ông. Mấy chục năm trước, khi cộng sản toàn thắng ở Việt Nam, chúng tôi trong thân phận của những người Việt tỵ nạn cộng sản phải bỏ nước ra đi, cứ tưởng rằng sẽ ra đi vĩnh viễn, không còn ngày được trở lại quê hương, được thăm lại quê cha đất tổ. Trong những năm tháng đen tối đó, chúng tôi quả thật đã tuyệt vọng, vì cứ thấy tụi cộng sản nó chiếm được quốc gia nào là nó vĩnh viễn cai trị quốc gia đó. Sau này khi cộng sản Đông Âu và cộng sản Nga sụp đổ, tôi cũng đã có hy vọng, nhưng rồi chờ mãi chẳng thấy VN chuyển mình, cộng sản VN vẫn sống nhăn răng thì mình lại tuyệt vọng. Đến khi đọc những vần thơ của ông Nguyễn Chí Thiện, tôi mới thấy được ông đã nói rất đúng, nên tôi thêm vững tin vào một ngày mai tươi sáng cho quê hương đất nước. Tôi không thể nào ngờ, chúng tôi sống ở đất nước tự do có tất cả thì lại bi quan, chán nản, còn ông, sống trong lao tù của CS thì lại có tấm lòng và niềm tin tuyệt vời như vậy. Tôi nhớ bài thơ đó như thế này. Tôi nhớ nằm lòng (và không phải chỉ có bài thơ này mà còn nhiều bài thơ khác của ông tôi cũng như thuộc lòng):

Trong bóng đêm đè nghẹt
Phục sẵn một mặt trời
Trong đau khổ không lời
Phục sẵn toàn sấm sét
Trong lớp người đói rét
Phục sẵn những đoàn quân
Khi vận nước xoay vần
Tất cả thành nguyên tử

Đọc những bài thơ của ngục sĩ Nguyễn Chí Thiện cũng như nghe ông diễn thuyết, tôi mới thấy thấm thía câu thơ của cụ Đồ Chiểu ngày xưa, "Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm. Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà". Rõ ràng, ông Nguyễn Chí Thiện đã thực sự dùng ngòi bút và tài năng của mình để phục vụ nhân sinh. Thơ của ông đã thực là bom là đạn, là nguyên tử để chiến đấu chống lại cái ác. Khi tôi viết những dòng chữ này để gửi quý báo, tôi hoàn toàn tin tưởng vào con đường mà ngục sĩ NCT đang theo đuổi. Cũng vì tin tưởng như vậy nên trong thời gian gần đây, tôi có nghe một số người bàn ra tán vô về ông, nhưng tôi hoàn toàn gác bỏ ngoài tai, không mảy may quan tâm. Có một số người không biết vì ghen tài hay vì CS xúi bẩy, có ra rả bảo ông là Nguyễn Chí Thiện giả, ông không thể nào làm nổi thơ. Rồi có người còn bảo thơ Hoa Địa Ngục là của Lý Đông A.... Rồi họ còn bảo ông NCT ra hải ngoại có sứ mạng. (…)  … qua trao đổi với anh em trong toà soạn Sàigòn Times được nghe chính ông HN đem tính mạng ra bảo đảm, thì tôi mới biết vạn lần không bao giờ ngục sĩ NCT lại là người của họ. Nghe như vậy thì tôi cũng rất mừng. Thì ra, trong cái trận thế biến ảo khôn lường của Nghị quyết 36 hiện nay, có những nhân vật nổi tiếng và có uy tín chống cộng tuyệt đối như ngục sĩ NCT thường bị kẻ gian xảo lợi dụng, núp sau lưng để làm nhiều trò ma bùn. Vì vậy, tôi tha thiết mong quý đồng hương, đừng nên nhìn thấy những phường lập loè xanh đỏ "cỏ đuôi chó" bám sau lưng ông NCT mà vội vàng đánh giá ông thuộc phe này, đảng nọ. Chúng ta cũng nên hiểu, ông NCT ở xa xôi nên không hiểu tình hình của người Việt ở Úc, nên chắc là trong giao du cũng khó có thể tránh được những khiếm khuyết, "thấy đỏ cứ ngỡ là chín", thấy mang danh cộng đồng tỵ nạn cộng sản là cứ tưởng thù cộng sản bất cộng  đái thiên. Vì vậy, những ai có điều kiện ở gần ngục sĩ NCT xin cố vấn và giúp đỡ ông để ông biết rõ vàng thau, kẻo lộn. Và tôi cũng mong ông NCT luôn cảnh giác đừng để cho phường tiểu nhân lợi dụng tên tuổi và uy tín của ông để làm những chuyện đâm sau lưng chiến sĩ, phản bội đồng hương tỵ nạn CS. Ngay cả Khổng Tử là vị vạn thế quân sư biểu ngày xưa mà còn có lúc bị vây khốn vì có người tưởng là tướng cướp, thì chuyện giao du của ông NCT phải cẩn thận là điều rất nên. Được như vậy thì thật may mắn cho đại cuộc. Trọng kính - Một người Việt tỵ nạn CS ái mộ ngục sĩ NCT.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Câu Lạc Bộ Nhiếp Ảnh Việt Nam/VN Photography Club sẽ tổ chức một cuộc triển lãm ảnh nghệ thuật "Ánh sáng và sắc màu" tại Little Saigon, Nam Cali. Buổi triển lãm sẽ diễn ra hai ngày, Thứ Bảy và Chủ Nhật, 7 và 8 tháng 12 năm 2019 từ 10 giờ sáng đến 5 giờ chiều, tại Hội trường nhật báo Người Việt
Bộ trưởng quốc phòng Nam Han, Jeong Kyeong-doo và đồng nhiệm Trung Quốc, Ngụy Phượng Hòa đã đồng ý thiết lập thêm những đường dây nóng quân sự giữa hai nước và chuẩn bị cho chuyến công du của bộ trưởng Jeong đến Trung Quốc vào năm 2020.
Ánh nắng chiều đã tắt nhưng tôi vẫn như cảm nhận được cái nóng hừng hực qua cung cách vén ống tay áo để lau mồ hôi trán của người tưới cỏ.
Công Ty Disneyland sẽ chính thức tham dự cuộc Diễn Hành Tết tại Westminster với sự góp mặt của nhiều nhân vật trong đó có Mickey và Mini Mouse.
Thương vụ bán hàng trên mạng tại Hoa Kỳ Ngày Lễ Tạ Ơn đã tăng vọt 17$ tới 4.1 tỉ đôla, theo Salesforce cho biết. Doanh thu bán hàng mạng trên toàn cầu đã tăng còn nhanh hơn.
2 du khách của chiếc du thuyền Carnival Cruise Line đã chdết trong một xe buýt trong thời gian một tua độc lập tại Belize hôm Thứ Tư.
Thủ Tướng Iraq Adel Abdul-Mahdi cho biết hôm Thứ Sáu rằng ông sẽ từ chức theo sau nhiều tuần lễ biểu tình bạo động và lời kêu gọi ông ra đi bởi nhà lãnh đạo tôn giáo hàng đầu quốc gia của phái Hồi Giáo Shia.
2 phi đạn được Bắc Hàn phóng đi hôm Thứ Năm “được cho là bắn từ một bệ phóng phi đạn nòng siêu lớn,” theo các viên chức quân sự Nam Hàn cho biết.
Cảnh sát Anh đã bắn chết một người tấn công khủng bố hôm Thứ Sáu tại Cầu London -- một sự kiện đau lòng đã khiến ít nhất một người vô tội thiệt mạng và một số người khác bị thương xung quanh con đường trọng yếu là nơi xảy ra vụ tấn công Hồi Giáo chết người chỉ hơn hai năm trước.
Trấn Cảnh Đồng nằm bên bờ sông Liễu Hạ, xinh đẹp như cảnh thiên thai ở chốn trần gian. Khách thương hồ đến đi mua bán quanh năm. Khách du thanh tú lịch lãm cũng dập dìu trẩy hội…


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.