Hôm nay,  

Đành Phải Vậy Thôi

22/03/200900:00:00(Xem: 2834)

Đành Phải Vậy Thôi – Mõ Sàigòn

Vua Hoàn Công nước Tề, một hôm thấy trong người hơi oải, bèn cho gọi tướng quốc là Quản Trọng đến mà nói rằng:
- Quả nhân uống thuốc bắc, ăn sâm nhung, lại đủ cả bát kỳ trân bảo vật, mà vẫn hổng thấy sung, là nghĩa làm sao"
Quản Trọng vội quỳ xuống dập đầu binh binh mấy cái, mà thưa rằng:
- Muôn tâu. Theo sự suy đoán của thần, là do bởi bệ hạ ít cử động chân tay, nên hổng được phẻ là vì duyên cớ đó!
Hoàn Công gật gù hỏi:
- Tốt! Tốt! Vậy muốn cử động chân tay, thời ta phải làm sao"
Trọng hớn hở đáp:
- Bây giờ là mùa thu, cũng là mùa săn bắn. Theo ngu ý của hạ thần thì bệ hạ nên đi, thời sự hăng hái sẽ về trong sớm tối.
Hoàn Công đang hưng phấn là vậy, bỗng đụng chuyện đi săn, bèn ấp úng nói:
- Quả nhân lâu ngày không đụng đến cung tên, thì hơi sức đâu mà săn với bắn"
Quản Trọng vọt miệng đáp:
- Bắn là chuyện nhỏ. Thay đổi không khí mới là chuyện lớn. Nay bệ hạ vào rừng, thì cho dẫu không bắn được con chi, vẫn cảm thấy chốn tâm can bình an thích thú.
Tối ấy Hoàn Công vào hậu cung, có ái phi Chu Tần ra đón, rôi ôm lấy cổ của Hoàn Công. Nũng nịu nói:
- Hoàng thượng để thiếp một mình, vò võ ngóng trông, khi chờ khi đợi, mà chẳng chịu… hê cho thiếp một tiếng, là cớ làm sao"
Hoàn Công nhỏ nhẹ đáp:
- Ta mãi lo chuẩn bị cung tên, để mai này săn bắn, nên chịu lỗi cùng nàng. Thôi thì để ta sai thái giám đem hộp sâm nhung qua, cho nàng thêm khoan khoái.
Chu Tần mắt bỗng trợn ngược lên. Cao giọng nói:
- Hoàng thượng đi săn, không có ở nhà, thì thần thiếp lấy sâm nhung để làm chi" Chẳng lẽ ăn nhiều cho cao máu"
Rồi bất chợt hỏi:
- Bệ hạ mệt, thời phải ở nhà. Sao lại đi săn"
Hoàn Công chậm rãi đáp:
- Tối ngày ngồi trên ngai vàng, nên cơ thể yếu đi, thành thử trẫm phải đi săn là vì duyên cớ đó.
Mấy ngày sau, Hoàn Công và bọn tùy tùng đuổi theo một con hươu. Lúc qua một cửa hang, thời mất dấu, lại thấy một ông lão ngồi ở đó, bèn chạy đến hỏi:
- Ông ngồi đây có thấy con hươu nào chạy qua không"
Ông lão nhìn trời, đáp:
- Hươu đã chạy thì đố mà tìm được" Lại nữa, các ngươi đi săn mà chiêng trống ì xèo, thưa bẩm tùm lum, thì nội bi nhiêu đó cũng đủ… đuổi cầm thú đi nơi khác. Con người ta khi làm một việc gì, mà muốn cho mọi người biết đến công sức của mình, thời kết quả cũng giống như là bọn đi săn hôm nay mần đó vậy…
Lúc ấy, có Hổ Quyền là Tham tướng, nghe không lọt lỗ tai, bèn xấn tới đưa cung nói:
- Hoàng thượng đi săn. Ngươi dám miệt thị người đi săn, có nghĩa là miệt thị hoàng thượng, mà một khi miệt thị hoàng thượng thì phải chịu tội khi quân, ba đời chém hết.
Lão ông nghe Quyền kết tội mình như vậy, bèn cười khan một tiếng, mà nói rằng:
- Quan nhất thời, dân vạn đại. Hoàng thượng chỉ vì lời nói thật của người dân, mà tru di tam tộc kẻ hèn này, thì tội của hoàng thượng sẽ lưu lại ngàn sau. Làm sao siêu thoát"
Hoàn Công tuy rằng đứng ở xa, nhưng nghe thấu rõ ràng, bèn rúng động châu thân, thì thầm bảo dạ: "Một người ở nơi rừng sâu núi thẳm, mà biết điều đạo lý, thì ta không thể nhắm mắt mà quơ đao cho được. Lại nữa, bọn tùy tướng theo hầu quanh đây, làm sao biết đặng đứa nào trung nghĩa" Lỡ một mai tin xấu đồn ra, thời ngai vàng chưa chắc cầm giữ được, mà không khéo mạng của ta sẽ ào bay xuống đất, mà giả như mạng của ta ào bay xuống đất - thời phận ta, ta chịu - nhưng còn ái phi. Tội tình chi lại lâm cảnh trở về nơi thôn dã" Rồi sống đặng hay sao"". Nghĩ vậy, liền lật đật xuống ngựa. Hỏi:
- Hang này tên gọi là gì"
Ông lão thưa:
- Là hang Ngu Công.
Hoàn Công nghe tới chữ Công mà có chữ… ngu ở ngoài trước, lại ngỡ là lão ông dùng chữ để chưởi xéo mình, bèn nộ khí xung thiên. Giật giọng hỏi:
- Tại làm sao mà đặt tên như thế"
Lão ông nhìn thấy điệu bộ của nhà vua, hiểu là dữ nhiều lành ít, bèn run run đáp:
- Tại kẻ hạ thần mới thành cái tên ấy!
Hoàn Công trố mắt nói:
- Ngươi đứng trước thiên tử, mà còn trả lời được, thời không phải là… ngu. Hà cớ chi lại mắc nỗi hàm oan như thế"
Lão ông nước mắt bỗng chảy đôi dòng, nức nở đáp:
- Hạ thần xin kể cho bệ hạ nghe, tuyệt không thêm bớt một lời. Nguyên hạ thần có nuôi một con bò cái, đẻ được một con. Khi nó lớn lên, hạ thần đem đi bán rồi mua một con ngựa con đem về, nuôi chung với bò cái, những tưởng sau này có cái chạy cái đi. Nào dè một hôm có một chàng thanh niên đến nói với lão rằng: "Con ngựa này là đồ ăn trộm. Xưa ông ăn trộm của người ta, thì nay tôi lấy lại nơi ông, xem ra ông chẳng mất xu teng nào hết cả". Hạ thần tức tối đáp: "Ngươi đừng ở đó mà nói càn. Con ngựa này là do con bò mà có.". Nó cười to bảo: "Bò không đẻ ra được ngựa. Ông chỉ giỏi gạt tuổi… học sinh. Chớ làm gì gạt ta được". Đoạn, bắt con ngựa đem đi. Hạ thần chịu mất mà không làm sao cãi đặng. Vì thế, làng xóm gần xa đâu đâu cũng cho là hạ thần ngu, nên mới ghép chung với cái tên Công của hạ thần, thành thử gọi hang Ngu Công là vì duyên cớ đó!


Hoàn Công nghe xong mới lẩm bẩm mà rằng:
- Dư luận không phải lúc nào cũng… trật. Thiệt là chí lý!
Lúc hồi trào, Hoàn Công mời đem câu chuyện gặp ông lão kể lại cho Quản Trọng nghe, rồi nói rằng:
- Trăm họ của ta mà như cái lão này, thì không cần… mác rựa cung tên, cũng là… bay mất nước!
Quản Trọng nghe thế, mới dập đầu xuống mà thưa rằng:
- Đó chính là cái ngu của Trọng này. Nếu được vua giỏi như vua Nghiêu, bầy tôi thông minh như Cao Dao, thì khi nào lại có kẻ ngổ ngược dám lấy con ngựa non của người ta như vậy. Ngu Công mà đành để mất ngựa, chắc là biết rõ hình pháp ngày nay không ra gì. Vậy xin hoàng thượng hãy kíp chấn chỉnh lại, để trăm họ yên tâm, chăm làm mà đóng thuế.
Hoàn Công thấy Quản Trọng so sánh mình không bằng với vua Nghiêu, trong lòng đã bực, nay lại chê trách hình pháp kèm cỏi, bèn râu tóc dựng ngược lên. Tức tối quát:
- Thân ngươi làm đến tướng quốc, đọc tấu chương mỗi ngày, rồi bẩm báo lên ta: Lúc nào cũng dân tình no đủ, trăm họ ấm êm, đến độ khi ngủ cửa không cài then, đi làm không cần khóa cổng, mà nay trái ngược kiểu này, thì trước là phạm tội hoa ngôn, sau khiến quả nhân phải đắc tội với bàn dân bá tánh.
Quản Trọng nghe khẩu khí của Hoàn Công như vậy, biết là cái chết đã gần kề, liền ú ớ đáp:
- Chúa thượng là người lạc quan, nên tấu chương dâng lên không có chuyện… buồn là vì duyên cớ đó!
Hoàn Công biết là đám nô tài làm bậy, nhưng dẹp hết rồi thì làm việc với ai, bèn gắng gượng nói:
- Đành là vậy, nhưng ít ra cũng trúng được vài phần. Chớ mửng này thiệt là trớt hướt trớt he. Cầm như tiêu tán.
Ngày nọ, Đức Khổng Tử có dịp đi ngang đất Tề, nghe kể lại câu chuyện ở hang Ngu Công, bèn nhìn đám học trò mà nói rằng;
- Chúng đệ tử hãy ghi lấy việc này. Hoàn Công là minh quân. Quản Trọng là hiền thần. Tuy đã vào bậc khôn ngoan nhưng vẫn cho mình là ngu dại. Thiệt là đáng quý.
Lúc ấy, có Tử Tiện đứng ở bên, vòng tay thưa rằng:
- Minh quân với hiền thần. Con thật chưa hiểu. Dám xin thầy đôi lời cho thông suốt được chăng"
Khổng Tử e hèm một tiếng rồi vuốt râu đáp:
- Ông lão cam tâm mất ngựa, lại chịu cả tiếng ngu, mà không dám đi kiện, là bởi, người trên thì tham nhũng, kẻ dưới thì hung tàn, nên đành để chuyện êm đi, hầu giữ lại cái mạng mà mần ra con khác. Phần Hoàn Công thấy chuyện mà lưu tâm đến, thế là ông vua có bụng với dân. Quản Trọng nghe chuyện mà nhận ngay cái lỗi của mình, thì cũng là người biết được phần trách nhiệm. Ngươi đã hiểu chưa"
Tử Tiện nghe thầy giảng giải, nhưng vẫn chưa thông, bèn vớt vát nói:
- Minh quân và hiền thần, mà để cho đạo đức suy đồi như vậy. Có thiệt không đây"
Khổng Tử xua tay đáp:
- Nhờ đêm mới biết là ngày. Nhờ phép nước suy vi mới lộ ra cái…. anh tài khó kiếm. Hoàn Công biết buông rồi chụp, thời đáng mặt minh quân. Quản Trọng trước mặt bá quan, biết nhận lỗi để đỡ… sai cho Hoàn Công là đúng điệu hiền thần, nên phải ghi lại đặng lưu vào sử xanh là vì duyên cớ đó!
Tối ấy, Tử Tiện lang thang ra quán lẩu đầu làng, mà nghe lòng mặn chát, bởi trong tâm tưởng dậy nỗi phong ba, nhưng không làm sao giải tỏa được, rồi trong lúc đang não lòng ra như thế, chợt có tiếng reo:
- Tiện huynh ngồi ở đây mà tiểu đệ đi kiếm năm lần bảy lượt. May mà gặp. Chớ không thì ba xị nếp than làm sao cưa hết"
Tiện nhướng mắt nhìn lên, thời thấy Khổng Miệt là bạn đồng môn, bèn rầu rĩ nói:
- Thầy giảng thiệt hổng thông! Thuở đời nay đất nước thiếu đi phần cương kỷ mà lại gọi là minh quân. Còn tướng quốc chỉ biết bợ đỡ vua thì cho là hiền thần. E huynh chẳng thể nào theo thầy học nữa được đâu!
Miệt nghe vậy, liền đảo mắt một vòng. Khi biết chắc là chẳng có ai, liền nhỏ giọng nói:
- Chỉ là huynh không để ý đó thôi! Thầy đi đến đâu là khen dồn đến đó, bởi không khen thì lấy cơm gạo đâu mà ăn" Học trò theo thầy, cũng chỉ mong những người được thầy khen vui mừng trong bụng, rồi thí cho một chức huyện lệnh, thì công khổ nhọc hầu hạ bấy lâu coi như vốn lời thu đủ. Lại nữa, thầy mua lòng của người ta bằng lời nói, thì phải dựa vào sắc mặt của người ta mà bàn. Chớ cứ thẳng tay mà dzớt thì còn sống được hay sao"

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
tác giả Đinh Xuân Quân sinh trong một gia tộc Miền Bắc theo Công Giáo từ vài thế kỷ, qua các thời kỳ Quốc-Cộng đảng tranh, Hoàng Đế Bảo Đại, TT Ngô Đình Diệm, Đệ Nhị Cộng Hòa, du học, về VN làm việc, vào tù cải tạo sau 1975, vượt biên, làm một số dự án LHQ giúp các nước nghèo (kể cả tại VN)
Một chiếc máy bay rớt tại South Dakota hôm Thứ Bảy làm thiệt mạng ít nhất 9 người, gồm phi công và 2 trẻ em.
Cảnh sát lập hồ sơ khởi tố Nguyen về tội bạo lực gia đình, say, và 2 tội gây nguy hiểm cho trẻ em. Nguyen được tạm rời nhà tù quận Polk County Jail vào sáng Thứ Sáu 29/11/2019.
Mười người đã bị bắn tại Khu Phố Pháp ở thành phố New Orleans vào sáng Chủ Nhật, 1 tháng 12, theo cảnh sát cho biết.
Diễn cẩn thận từng bước, hết sức chậm rãi đi xuống đồi do bờ triền dốc đứng. Hân đi sau tay phải ôm chặt tay trái Diễn và nửa thân xô nghiêng ép vào người anh.
Như chúng ta biết, đảng SPD (Đảng Dân chủ Xã hội Đức) đã tìm kiếm lãnh đạo mới từ sáu tháng nay. Vào mùa hè 2019, nhà lãnh đạo đảng trước đó Nahles đã từ chức sau các cuộc tranh giành quyền lực nội bộ. Có nhiều ứng cử viên nhưng sau cuộc bầu cử sơ bộ chỉ còn hai cặp vào chung kết.
Hàng triệu người nghèo có thể bị mất phiếu thực phẩm (food stamps) quan trọng theo những thay đổi luật lệ được đề nghị bởi chính phủ Trump.
Con sông Hoàng Hạ chảy xuyên qua trấn Hoàng Hoa quanh năm xanh biếc, nước từ miền tuyết lãnh tan ra nên tinh khiết vô cùng.
Lý do để viết bài này là vì bản thân người viết có sai lầm cần bày tỏ. Tuy rằng sai lầm đã hiệu đính, nhưng cũng cần nói ra, vì Đức Phật đã dạy rằng hễ sai thì nên tự mình bày tỏ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.