Hôm nay,  

Sinh Viên Vận

25/03/200900:00:00(Xem: 8594)
SINH VIÊN VẬN
Vi Anh
Ai đã từng đi công tác Paris trước năm 1975, ắt còn man mác nỗi buồn. Nỗi buồn sinh viên của Việt Nam Cộng Hoà đi du học Pháp bị CS Hà nội "câu cá", mất đi không ít. Chữ "câu cá" là chữ dùng của Bác sĩ Nguyễn Quốc Nam, Chủ Tịch Ban Chấp Hành Trung Ương Liên Minh Dân Chủ VN, tiếp nối chí khí, đường lối sau khi Giáo sư Nguyễn ngọc Huy qua đời, từ bên Pháp qua nói chuyện thân mật với một số nhà báo và hội luận  trên truyền hình SBTN.Vốn là một sinh viên VNCH đi du học, ngay từ thời còn VNCH Oâng đã thấy CS Hà nội dành một ngân sách sinh viên vận rất lớn. Có cơ sở, có cán bộ đi móc nối, có phương tiện đưa đón sinh viên VNCH khi mới qua và giúp đỡ ban đầu khi còn bơ vơ nơi nước Pháp. Mối tình đầu, bài thơ đầu đó cộng với một số tuyên truyền đã biến Paris thành  nơi nhiều sinh viên Việt phản chiến, thiên tả, thân Cộng nhứt.
Dù sinh viên người Việt Quốc gia lúc bấy giờ cũng cố gắng kết họp nêu cao chánh nghĩa VNCH, nhưng vì tự phát, thiếu tổ chức, thiếu yễm trợ nên không mạnh bằng sinh viên thân Cộng. Tuy nhiên những ngày chót của chế độ Miền Nam sắp không còn nữa, sinh viên VNCH, trong đó có Bác sĩ Nam vào Toà Đại sứ VNCH ở Paris hạ cờ VNCH xếp lại  và cất để dành. Sau này đã gởi tặng cho  Hội Sinh viên VN ở Mỹ. Cây cờ mà Hội Sinh Viên VN ở Nam Cali giữ như báu vật là quốc kỳ đó. Bs Nam cũng cho biết ngoài việc cuốn cờ, còn lấy một số tài liệu quan trọng không cho  lọt vào tay CS Hà nội  trước khi họ "tiếp thu". Sinh viên người Việt Quốc gia còn lấy mộc của Toà Đại sứ VNCH đóng gia hạn 10 năm cho mình, trong nước mắt để tránh cho mình thân phận là người vô Tổ Quốc vì sinh viên Quốc gia du học nhứt định không xin visa của Toà Đại sứ của CS Hà nội. Thời gian sau đó, sinh viên ngưòi Việt Quốc Gia ở lại Pháp chốâng phá CS Hà nội một cách tích cực, cái gì làm hại CS được thì làm. Trong những người đó có liệt sĩ Trần văn Bá sau này về nướùc phục quốc và bị tử hình cùng nhiều người đồng chí hướng như Hồâ thái Bạch, con trai của Ô Hồ tấn Khoa mà Đạo Cao Đài gọi là Hồ Bảo Đạo.
Tại sao mình không "câu cá" lại sinh viên du học do CS Hà nội cho đi.  Bác sĩ Nguyễn quốc Nam nhấn mạnh. Bây giờø  theo kinh nghiệm  và nhận định của Bs Nam, chánh nghĩa tự do dân chủ của VNCH ngày càng được sáng tỏ, đánh giá cao. Ngay những người sinh viên thân Cộng ở bên Pháp xưa kia, đại đa số bây giờ đã thấy "CS coi vậy, chớ ø không phải vậy, mà còn quá tệ hơn vậy" nữa.  Bây giờ tuy chế độ VNCH không còn chánh quyền, nhưng cộng đồng người Việt hải ngoại, tại các siêu cường như Mỹ, Pháp, Anh, Đức và các nước Liên Aâu là một thế lực mạnh và có chánh nghĩa đấu tranh. Đó là những nhà ngoại giao bình dân, những chiến sĩ Quốc gia đầy đủ kinh nghiệm đấu tranh chánh trị. Bây giờ không còn toà đại sứ, tổng lãnh sự VNCH nhưng mỗi cộng đồng, mỗi đoàn thể, hội đoàn là những sứ quán bình dân. Mỗi gia đình Việt Nam ở hải ngoại là một " Nhà VN" của CS Hà nội khi xưa dùng giúp đỡ sinh viên, để tạm chứa sinh viên du học trong buổi ban dầu, chân ướt chân ráo.

Tại sao không câu cá sinh viên từ VNCS du học khi mà tâm lý sinh viên du học đến từ VNCS, mười người hết bảy còn ba hết hai còn 1 mới về VNCS. Đây không phải là suy đoán, con số sinh viên CS Hà nội gởi đi so với số sinh viên về nước, tỷ lệ ở lại quá cao. Chính Ô. Cựu Thứ Trưởng Bộ Giáo dục Đào Tạo của CS Hà nội đã từng than trước Quốc Hội VNCS, các đài quốc tế đều có loan. Số người ở lại rất nhiều. Có người ở lại nhờ có chồng hay có vợ là người Việt có quốc tịch bản xứ. Ở lại sẵn sàng và vui vẻ làm việc lấy tiền mặt dù giá rất rẻ, hoặc ở lại nhờ gia đình trong nước tiếp tế. Ở lại vì nhiều lý do lắm. Nhưng có một điểm giống nhau là không muốn về VN, khó làm việc với sự lãnh đạo chỉ huy của những đảng viên dốt mà kênh kiệu, buồn khổ khi thấùy đồng bào bị áp bức bóc lột, nghèo khó mà không nói được. Người ta nói giáo dục là cái gì còn lại sau khi quên hết bài học. Giáo dục của tự do dân chủ hay đối với sinh viên du học tư VN -- là ở chỗ đó.
Tại sao không câu cá khi Mỹ mở rộng con đường du học. Người Việt không lạc quan như đương kim Đại sứ Mỹ ở Hà nội, cho rằng với đường lối Mỹ cho sinh viên VN du học nhiều như năm qua, tăng gấp 4 lần, sau vài thập niên thì nội của chánh phủ CS Hà nội sẽ có hai phần ba người du học. Người Mỹ gốc Việt chưa đủ thế lực để  chống đường lối chánh sách bang giao, giao thương của Mỹ đối  CS Hà nội. Nhưng người Mỹ gốc Việt thừa khả năng, uy tín, và tình cảm để sinh viên vận sinh viên VN về với chánh nghĩa tư do, dân chủ, nhân quyền VN.
Lớp trẻ Mỹ gốc Việt, con em trong gia đình Mỹ gốc Việt là nhịp cầu tốt nhứt. Đồng trang lứa, đồng học, nói chuyện với nhau dễ hơn. Chỉ cần một sinh viên du học theo bạn về nhà cha mẹ bạn chơi, là sẽ suy nghĩ. Tại sao người Việt tỵ nạn CS ra đi với hai bàn tay trắng, mà bây giờ có nhà, có xe, giữ gìn những nét chánh của nếp sống và văn hoá VN ngay trong xã hội nước định cư,, có con em tốt nghiệp đại học, học đại học hết người này tới người khác. Muốn hay không muốn sinh viên du học sau cùng sẽ thấy một phần lớn đó là nhờ chế độ tư do dân chủû, mới vươn lên được như vậy. Không quan trọng sinh viên du học ở hay về. Tư tưởng qyết định hành động. Ở rất tốt. Ngay đối với con cán bộ hay người ăn theo sớm hay muộn cũng chuyển tiền qua. Mua nhà, mua đất ở ngoại quốc đâu có giở đi đem về VN được. Mà còn mất chất xám, chất xanh, mất người của CS. Về cũng tốt, nêu bình tâm mà xét các cuộc lật đổ CS ở các nước Đông Aâu, không do người hải ngoại hay GI Mỹ làm mà người trong nước làm. Người trong nước được tiếp cận với giá trị tự do dân chủ. Tự do dân chủ "diễn biến hoá bình" qua nhiều đường trong đó không thể không nói đến con đường du học, công du, "lao động xuất khẩu".
Có người phản biện, sinh viên du học ở lại có thể trở thành con ngựa thành Troy, đội quân thứ 5 của CS Hà nội. Yên tâm với thế lực của cộng đồng người Việt Quốc gia tỵ nạn CS ở hải ngoại, với quyết tâm ở lại của sinh viên, với ngành phản gián của các quốc gia tân tiến như Mỹ, CS Hà nội khó nếu không muốn nói là không thể tổ chức được lực lượng chống lại chánh nghĩa tự do, dân chủ. CS Hà nội có hiệp uớc ngoại giao, giao thương, không có quyền tổ chức lũng đoạn đánh phá công dân Anh, Pháp, Mỹ, Úc gốc Việt. Làm là công lực các nước này bắt ngay, từ tù dến trục xuất ngay.
Những gợi ý của Bs Nguyễn quốc Nam một người sống trong cuộc thời sinh viên, cộng đồng và  các đoàn thể dấu tranh ở hải ngoại có thể đã thấy, đã nghĩ và hỏng chừng đã có kế hoạch đang thực hiện. Người ta thấy ở hàng quán ở Mỹ nhiều sinh viên du học đang làm việc. Gợi ý trên của Bs Nam  rất đáng suy gẫm để sinh viên vận kiến hiệu, năïng suất cao hơn.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Garden Grove (Bình Sa)- - Thư Viện Việt Nam, Biệt Đội Văn Nghệ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, Nhà thơ Lính Trạch Gầm sẽ tổ chức buổi ra mắt tác phẩm “Chôn Lầm Huyệt Nhớ” của nhà thơ Lính Trạch Gầm được tổ chức vào lúc 11 giờ sáng Chủ Nhật ngày 5 tháng 1 năm 2019 tại hội trường Thư Viện Việt Nam số 10872 Westminster Blvd Suite# 214-215 Garden Grove, CA 92843 (góc Euclid và Westminster).
Các bạn thân mến, Giáng Sinh đã gần kề, các anh chị Tổng Hội Sinh Viên Việt Nam Miền Nam California vẫn không quên lo cho ngày Xuân, vì năm nay Tết đến sớm, vào ngày 5 tháng 2 năm 2019. Tổng Hội đã loan báo Hội Tết lần thứ 38 vẫn được tổ chức tại O C Fair& Event Center 88 Fair Drive, Costa Mesa, CA 92626
Cả hai tuần lễ nay, nhạc từ cây thông hát mãi những bài hát về Giáng Sinh, làm lòng em vô cùng tươi vui và rộn rã! Rồi mong mãi, Giáng Sinh cũng đã tới gầng (gần) rồi!
Ôi, tiếng nhạc thật vui Reo bên tai với tiếng chuông Báo mừng mùa Giáng Sinh Đã rộn rã đến. Mùa đông thật lạnh lẽo Nhưng trong nhà ấm nhiều Nhờ lò sưởi đốt lửa Với gia đình thương yêu
Có một ca khúc trong mùa Lễ Giáng Sinh gần như ai cũng biết, kể cả người ngoài Thiên Chúa Giáo: bản nhạc Đêm Thánh Vô Cùng.
Tóm tắt: Ngày xưa có một người đàn bà góa sống với hai cô con gái. Vì trước nhà có hai cây hồng một ra hoa trắng, một ra hoa đỏ nên hai cô tên là Bạch Tuyết và Hồng Hoa. Hai cô thường vào rừng hái trái nên là bạn của muông thú. Vào một buổi tối mùa đông, có con gấu gõ cửa xin vào sưởi ấm, và từ đó gấu là bạn của hai cô. Nhưng khi mùa Xuân tới thì gấu từ giã để ra đi với lý do, mùa Xuân tuyết tan, bọn người lùn chui dưới tuyết chui lên và sẽ đi lấy trộm của cải của gấu. Gấu hẹn mùa đông sẽ trở lại. Khi gấu đi rồi, một hôm, bà mẹ sai hai con vào rừng kiếm củi. Hai cô suýt vấp phải một thân cây lớn ai đã đốn ngã xuống cỏ, và phát giác ra có một tên lùn đang bị vướng bộ râu vào keo cây. Tên lùn hét lớn, bảo hai cô gỡ râu hắn ra...
Tác giả tên thật Tô Văn Cấp, sinh năm 1941, khoá 19 Võ Bị, 50 năm lính với Chiến Thương Bội Tinh. Mậu Thân 1968, ông là một Đại Đội Trưởng Thuỷ Quân Lục Chiến tại trận địa Phú Lâm, Chợ Lớn. Tháng Tư 1975, ở với đồng đội ven đô cho tới giờ phút cuối, sau đó là 10 năm tù công sản. Định cư tại Hoa Kỳ theo diện HO1, dự Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu, với nhiều bài viết giá trị, ông đã nhận giải á khôi năm 2014.
Đoạn nầy tả được mối tình sâu đậm của Kiều với Kim Trọng, xứng đáng cho sự thương nhớ của Trọng với Kiều sau nầy trong bao nhiêu năm cách biệt. Trước mối tình đẹp tha thiết của đôi thiếu niên tài sắc
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.