Hôm nay,  

Thơ: Mai

29/04/200500:00:00(Xem: 10242)
Mai đi qua núi mai xuôi biển
Mai thắp sao trời mộng súng gươm
Mai có thành cây khô gỗ mục
Hay đồi cát trắng hay rừng sương
Mai bỏ về ngang thành Lệ Mỹ
Uống khô dòng suối Pơleikrong
Em con gái Chúa làng Trung Nghĩa
Đang đứng quay đầu chẳng hỏi han
Mai ôm đầu mộ dăm thằng chết

Hát lại bài ca hận chiến trường
Lúc điên muốn bắn dăm ba phát
Cho đã tay cò lãng việc quân
Mai nhớ điên cuồng căn cứ sáu
Thằng Mai một sớm bỗng không đầu
Mai lên đỉnh núi ngàn linh một
Còn nhớ thây ai ngập chiến hào..

Lâm Hảo Dũng
(Ngày Đi Thương Sợi Khói Bên Nhà)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một trong những lời tôi được học và đã nhập tâm ngay từ lần đầu nghe tới là Thâm Tín Nhân Quả, nghĩa là Phải Tin Sâu Vào Nhân Quả. Hình như luôn luôn có cái gì đáng sợ trong cuộc đời mà tôi lúc nào cũng cảm nhận được. Không phải là những điều cụ thể như sợ thất bại trong đời, mà là một nỗi lo mơ hồ không rời,
Nơi tôi ngồi, bên kia khung kính là biển. Cát chạy dài, nước liếm từng lượn nhỏ xuống và lên. Cầu tàu đi từng nhịp khẳng khiu. Dăm người đi tới lui dưới ánh đèn vàng tỏa trên vai cầu. Tôi nhìn. Sóng vỗ sủi tăm. Phía trong, người ca sĩ Mỹ đứng nhịp chân hát; mặt nàng thật tươi. Người nhạc
Tôi cầm thư Hòa, và thật chậm, rọc mép thư, đọc từng dòng chữ một. Nhiều năm rồi, tôi mới được thư anh. Hàng tem in ở góc với con số hơn tám ngàn đồng Việt Nam , tôi biết đây là một hy sinh lớn; anh không nhiều tiền. Anh thuộc loại người xông xáo làm đủ mọi chuyện để kiếm sống và nuôi gia đình, nhưng định mệnh
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.