Hôm nay,  

Diễn Đàn Độc Giả

02/05/200500:00:00(Xem: 6149)
Vài Suy Nghĩ về ngày Quốc Hận 30-4
Nguyễn Thị Thanh - Footscray VIC

Tôi xin thưa trước là tôi không phải là người văn hay chữ tốt gì. Tôi cũng không có được cái bằng cấp nào cả. Trước ở Việt Nam chẳng có ngề ngỗng gì sang đây thì chỉ biết đi làm hãng may ngày 11 tiếng, về nhà là lo cơm nước, lau chùi nhà cửa rồi giặt giũ quần áo cho chồng cho con mà thôi. Xưa nay tôi không hiếu sự chuyện thiên hạ bao giờ. Tôi nói vậy là chồng tôi biết, mà mấy ổng bạn của chồng tôi cũng biết. Nhưng Chủ nhật tuần rồi, vì mấy người bạn của ông xã có đến nhà ăn nhậu rồi rượu vào lời ra, thì đàn ông các ông xưa nay bao giờ cũng vậy mà, nên tôi không nói cái chuyện đó, tôi nói cái chuyện ông ta ăn nhậu đã rồi mới nói là thời đại bây giờ vẫn còn gọi ngày 30-4 là ngày Quốc Hận là đầu óc mình cổ hủ lắm, mình phải gọi nó là ngày giải phóng, ngày thống nhất đất nước mới đúng, không về VN gặp tụi nó là có chuyện đó. Ổng nói ông xã tôi giống như con ốc sên chỉ biết bám chân cầu, đầu óc thủ cựu mọc rêu trong đầu, đã 30 năm trôi qua mà vẫn chứng nào tật nấy thì làm sao ngẩng mặt ngẩng mày với thiên hạ. Ông ta còn bảo người Việt mình bây giờ phải biết tiến bộ, phải biết như lá cờ ấy, gió chiều nào bay theo chiều đó thì mới oai phong với thiên hạ, rồi ông ta còn nói con người khôn ngoan thì phải như cái thuyền, biết trôi theo nước, nước lên thì thuyền lên, nước xuống thì thuyền xuống, có vậy mới hợp với tự nhiên, mới không chìm không đắm. Ổng còn rủ ông xã tôi về quê của ổng chơi (ở VN) và bảo ông xã tôi đàn ông gì mà "râu quặp" tối ngày thì chả khi nào sáng dạ được, vì ổng bảo tôi giữ không cho ông xã về VN vì sợ ổng có bà hai bà ba. Tôi thì chỉ biết nấu nướng dọn dẹp, làm ba cái đồ nhậu cho các ổng, nên ít khi cãi cọ với mấy ổng. Ổng xã tui thì hiền lành. Khổ nỗi nữa là ổng mà đã uống vô một hai lon là thần hồn nát thần tính, lú lẫn gì đâu, chả có mồm năm miệng mười như người ta đâu. Ai nói gì cũng gật, ai bảo gì cũng ừ. Nghe ổng nói ầm ạ ậm ừ, tôi giận lắm, mà không thể ra nói với mấy ổng ấy nghe cái lý của mình được. Vì vậy tôi viết thư này để nói cái điều tôi nghĩ trong bụng của tôi. Tôi thì không học hành giỏi giang gì bằng mấy ổng. Nhưng tôi muốn hỏi hai ông Đ. và ông V. là nếu các ông coi cái ngày 30-4 là ngày "giải phóng" thì sao các ông không về sống với mấy lũ bộ đội giải phóng đi mà mấy ông phải vượt biển một sống mười chết để sang đây làm gì" Mà chẳng phải chỉ có mấy ổng, ngay cả tụi cán bộ cộng sản, họ cũng lo cho con cái họ sang đây du học rồi mua nhà, trả tiền mặt, lo cho cha mẹ của chúng sau này sang đây ở. Các ổng hẳn còn nhớ là trước đây khoảng chục năm, biết bao nhiêu người Việt tỵ nạn mình bị rớt thanh lọc đã phải tự tử, thảm khốc đau thương vô cùng. Tôi nhắc chuyện này chẳng phải là tôi trù ẻo gì mấy ổng đâu, mà tôi chỉ muốn các ổng ăn nói gì thì cũng giữ mồm giữ miệng kẻo rồi thất đức lắm đó. Nước Úc họ có tin mấy ông là tỵ nạn CS thiệt thì họ mới cho đến Úc định cư. Bây giờ bộ khỏi vòng rồi là cong đuổi thì chỉ khổ cho những người đến sau, họ cũng tỵ nạn CS thiệt nhưng nói ra, ai tin nữa. Trước khi ngừng bút, tôi xin được chép ra đây mấy câu thơ về 30 tháng 4 mà tôi đọc thấy rất cảm động nên muốn chia sẻ cùng bà con cô bác nhân dịp nhớ tháng tư buồn...


Ngày Ba Mươi Tháng Tư xưa
Lệnh hàng: vết chém ai đưa qua hồn
Lòng đau với Tháng Tư buồn
Súng rơi cùng suối
lệ tuôn nghẹn ngào...
Ngày Ba Mươi Tháng Tư nào
Ai đem dân tộc xô vào lầm than
Xác người ai bón rừng hoang
Biển xanh pha máu Việt Nam đỏ hồng!
Ai làm cách núi ngăn sông
Cha con chia biệt, vợ chồng ly tan"

*

Tin CS là hết sống!

VTV - Adelaide SA

Tôi nhớ cái lúc 1975 khi mà CS vô Sàigòn giống như "đàn bò về thành phố" mà nhạc sĩ TCS có tiên đoán, thì quả thực là anh em tụi tôi cũng nghĩ họ có ác gì đi nữa thì cũng vẫn sống được, giống như mấy ông nhà mình ngày trước cũng đảo chánh, cũng thay đổi chế độ tùm lum mà rồi đâu có sao. Thì CS cũng máu đỏ da vàng, còn rồng cháu tiên như mình, chứ đâu có ngờ họ tàn ác quá vậy. Đến sau 30 tháng 4 mới biết thì quá muộn mất rồi. Thôi đành gạt lệ mà sống. Tôi lúc đó chỉ bị học tập cải tạo có mấy ngày, nhưng tội ác của CS sau 1975 thì đầy rẫy hà lầm, ai ai mà chả biết, đâu cứ phải học tập cải tạo mới biết. Đến khi vượt biên, sống khổ sở tại trại tÿ nạn, tôi cứ thầm hứa với lòng, thế nào cũng có ngày vác súng theo chân mấy ông tướng về khện cho chúng nó một trận. Vậy mà từ ngày đến Úc, chẳng hiểu sao lời hứa cứ nguội dần và ngày về cứ mịt mù bóng chim tăm cá, chắc đến tết công gô quá... Nhiều lúc nằm vắt tay lên trán, tôi chẳng hiểu tại sao mình lại chí cùn khí nhụt như vậy. Có lẽ tại thời gian khiến mình quên dần cái nhục mất nước chăng" Thì thời gian chả giúp mọi vết thương thành sẹo là gì. Hay là tại sống sung sướng nên chả dám nghĩ đến cái nhục bỏ nước ra đi chăng" Thì gương Việt vương Câu Tiễn ngày xưa muốn phục quốc ông ta chả nằm giường gai, nếm mật đắng là gì. Chứ nếu ông ta cũng đến Úc sống sung sướng, một bước lên xe, hai bước lên ngựa, rồi bia, rồi thịt, nhậu ngoắc cần câu, tỉnh ra là đụng đùi, đụng má mỹ nữ thì dám ông ta cũng chí cùn, khí nhụt giống thằng già tôi lắm. Thế rồi lâu nay cứ tưởng mình là thằng lính già vứt đi. Cứ tưởng mình là thằng lính thua trận không đáng nói đến nữa. Nhưng tuần rồi đọc cái chuyện Chuyến vượt biên đẫm máu, tôi mới rùng mình, thôi thì những năm tháng còn lại của tuổi già chẳng làm nên chuyện gì, thì cũng xin góp một tay trong cuộc biểu tình 1 tháng 5 này tại Canberra cho dù xa xôi cách trở, phải đổi xe ở Melbourne...

Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump hôm Thứ Hai, 2 tháng 12, lên án các nhà Dân Chủ tại Hạ Viện về việc tổ chức điều trần luận tội trong khi ông đang dự hội nghị thượng đỉnh NATO tại London
Viện Kiểm Soát Nhân Dân Tối Cao tại Việt Nam đã đề nghị ngưng thi hành án lệnh hành quyết với tử từ Hồ Duy Hải để điều tra lại vụ án này, theo bản tin của Đài Á Châu Tự Do cho biết hôm 2 tháng 12.
Tuần báo OC Weekly đã viết twitter cho biết đóng cửa sau khi chủ nhân là công ty Duncan McIntosh Company đóng cửa tuần báo giấy một ngày trước Lễ Tạ Ơn.
Cha mất rồi. Em buồn lắm, vì không về thọ tang Cha được. Em đang xin thẻ xanh. Sắp được phỏng vấn. Vợ chồng em định năm sau, khi em đã thành thường trú nhân, sẽ về thăm Cha Mẹ. Ngày tạm biệt Cha lên đường đi Mỹ du học bốn năm trước, đã thành vĩnh biệt.
Tôi khẳng định những việc tôi làm là đúng đắn và cần thiết để kiến tạo một xã hội tốt đẹp hơn. Những gì tôi làm không liên can đến vợ con và gia đình tôi. Vì thế, tôi yêu cầu công an Hồ Chí Minh chấm dứt ngay việc sách nhiễu, khủng bố gia đình tôi.
Brilliant Nguyễn là một thanh niên theo trường phái cấp tiến và chủ thuyết Vô Thần (*). Chàng ta không tin ma quỷ đã đành mà cũng chẳng tin rằng có thần linh, thượng đế. Để giảm bớt căng thẳng của cuộc sống, theo lời khuyên của các nhà tâm lý và bạn bè, chàng ta đến Thiền Đường Vipassana ở Thành Phố Berkeley, California để thực hành “buông bỏ” trong đó có rất nhiều cô và các bà Mỹ trắng, nhưng không một ý thức về Phật Giáo
Có những câu chuyện ngày xửa ngày xưa mà chẳng xưa chút nào. Có những chuyện hôm nay mà sao nó xa xưa vời vợi. Chuyện ngày xưa... Có một ngôi chùa ở vùng quê thanh bình, trước mặt là đồng lúarì rào, cánh cò chao trắng đồng xanh. Trong chuà có vị hoà thượng già hiền như ông Phật, lông mày dài bạc trắng rớt che cả mắt...
Ông Gavin Newsom, Thống đốc tiểu bang California, đã tuyên bố ân xá cho hai người đàn ông từng dính vào hai vụ hình sự khác nhau khi họ mới 19 tuổi và đang mong muốn không bị trục xuất về Việt Nam.
Hoang Nguyen, 43 tuổi, bị bắt và bị truy tố về tội trộm sau khi bị cho là đổi nhãn giá trên hơn ba mươi chai rượu vang tuần trước, theo hồ sơ tòa.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.