Hôm nay,  

Thư Gửi Bạn

03/04/201000:00:00(Xem: 7929)

THƯ GỬI BẠN 


Thưa các bạn cựu nữ sinh Trưng Vương,
Ngày Đại Hội sắp tới,
Chúng ta làm gì để thắp nén nhang thơm,
Dâng tấm lòng hoài vọng nhớ ơn,
Những anh hùng liệt nữ,
Đã phất cờ khởi nghĩa giành lại non sông"
*
Lịch sử còn kia,
Anh linh còn đó,
Mà đám con cháu vong bản, tham tàn đang nhắm mắt, bịt tai
Sỉ nhục tiền nhân,
Thần phục ngoại lai
Trước mồi nhử lợi danh ô uế.
*
Đã thấy rồi,
Thấy rõ,
Chỉ những kẻ mất linh hồn mới xuẩn ngu đến thế!
Ngại gì nước mất, nhà tan,
Chúng mới cả gan,
Dắt díu nhau sang tế lạy,
Trước bọn ngoại xâm đã, và đang nhe răng trợn mắt,
Âm mưu ngoạm nuốt từng tấc đất,
Đến con sông,
Rồi ra tận biển Đông,
Của một dân tộc có bản đồ quê hương hình chữ S
*
Thưa các bạn cựu nữ sinh Trưng Vương,
Các bạn có nghe mỗi hạt cát bên giòng Hát Giang đang gầm thét"
Uy linh Hai Bà lồng lộng trời cao.
Chúng ta làm gì, để thành lửa đỏ"
Chúng ta làm gì, để rực trăng sao"
Chúng ta làm gì để đền đáp ân sâu"
Ngôi trường mang danh nhị vị nữ lưu đã dạy dỗ chúng ta ngày nay còn biết cười, biết khóc,
Trước những thăng trầm, nhục vinh của người dân Việt.
*
“Châu chấu đá xe”, gương Lý Thường Kiệt
“Đại phá quân Thanh”, lẫm liệt Quang Trung …
Hàng hàng lớp lớp trang sử vàng son,


Chúng ta từng học và từng trả bài trôi chảy.
Có lẽ nào ngày nay,
Nhìn những kẻ quên cội quên nguồn đang xúm nhau quỳ lạy,
Trước đền thờ quân tướng Bắc phương,
Mà ta chẳng quặn đau tim óc"
*
Tinh-thần-Trưng-Vương, không chỉ rơi nước mắt.
Mà bạn ơi,
Hãy trải rộng tấm lòng,
Hãy cất cao tiếng nói,
Cùng bất cứ ai còn nhiệt thành khí khái,
Vì ơn Quốc Tổ,
Vì nợ tiền nhân,
Đang dũng cảm dấn thân.
*
Thưa các bạn cựu nữ sinh Trưng Vương,
Bằng vời vợi công Cha nghĩa Mẹ,
Bằng chan hòa dòng sữa Quê Hương,
Hồn thiêng sông núi thầm lặng,
Mà sức mạnh vô song.
Chắc chắn các bạn sẽ cảm nhận,
Chắc chắn các bạn sẽ nhìn ra,
Rằng, chúng ta có thể làm gì,
Để muôn lòng về dự Đại Hội,
Cầm tay nhau, nghe Trường Sơn vang dội,
Nhìn mắt nhau, rực nến thuở Diên Hồng.
Cho lung linh hương khói,
Khí phách Người Xưa soi tỏ đục, trong.
*
Chúng ta sẽ biết lên đường.
Để sống xứng đáng.

Một cựu nữ sinh Trưng Vương -- California, đầu tháng tư 2010
Thương yêu gửi về Đại Hội, sẽ khai diễn ngày 17 tháng Tư năm 2010 tại Houston, TX
                                  

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
“Anh chỉ có một điều bận tâm hiện nay thôi. Đó là làm sao cho em và những người đi sau không bao giờ biết tới bệnh là gì.” Tôi thò tay qua bàn, xếp tờ báo kia lại và ném qua bàn bên cạnh. “Cuộc đời lạ lắm. Chúng ta không bao giờ hiểu được. Để anh bổ túc một ý kiến hôm trước, chúng ta không những chỉ
Buổi chiều, khi ông Tâm trở về, trời chưa tối hẳn. Hôm nay là ngày cuối ông ở Albany , cái thị trấn nhỏ bé miền cực Bắc New York . Hơn mười bảy năm ông đã ở đây, làm việc, chơi đùa, đi lang thang cà khịa với những người bạn Mỹ, uống những lon bia trước TV, dò dẫm từng bước chân trên những đụn tuyết,
Trời chiều, đèn đường vừa lên, anh ngẩng nhìn qua khung kính. Những dòng người xuôi ngược về trạm xe điện. Ly cà phê khen khét còn vương ở cổ. Cuốn sách dày cộm, nhìn muốn nản. Anh gấp lại, những dòng chữ không muốn đọc của ngày níu lại. Bước xuống phố, gió phất lạnh giữa mặt. Ngày đã đi và đêm tới.
Phải nhiều tháng sau, tôi mới biết cô nàng bị bệnh ung thư. Gần như là không ý thức, tôi từng nhìn những dãy chai thuốc đủ nhãn hiệu, thuốc viên, thuốc nước, thuốc bột trong ngăn tủ phòng nàng và hoàn toàn không thắc mắc hay có ý niệm gì về sự có mặt của chúng. Cũng thường thôi, có nhiều người vẫn thích
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.