Hôm nay,  

Cũng Cần Biết Đùa

04/05/201000:00:00(Xem: 4465)

Cũng Cần Biết Đùa

Trần Khải
Sẽ có vô số những chữ “nếu” hiện ra trên đời này, khi chúng ta nhìn lại lịch sử. Nếu cuộc đời này thơ mộng hơn, thay vì lòng căm thù sắt máu; nếu cuộc đời này rộn ràng tiếng cười đùa, thay vì những tiếng hô khẩu hiệu sinh Bắc tử Nam; nếu ông Hồ Chí Minh hồi Tết Mậu Thân chịu làm một bài thơ tình gửi nàng họ Tăng, thay vì bài thơ mấy câu đầy sát khí... Tuyệt vời cuộc đời biết là bao nhiêu, nếu lúc nào cũng toàn là những tiếng cười.
Phải chi các lãnh tụ CSVN biết nói đùa một chút, lịch sử Việt Nam có thể đã bớt đổ máu rồi. Hẳn là như thế.
Bữa tiệc phóng viên hôm Thứ Bảy 1-5-2010 do Bạch Ốc chủ trì là một ngày truyền thống thường niên, nơi đó Tổng thống Hoa Kỳ sẽ nói đùa. Tất nhiên, phải hiểu rằng bất kỳ Tổng Thống Mỹ nào liên tục quanh năm đã bị giới báo chí đùa giỡn, chọc quê, và thế là phải có một ngày để cho Tổng Thống Mỹ lên sân khấu nói giỡn, làm trò đùa.
Bữa tiệc cho các phóng viên là giây phút để các Tổng Thống Mỹ chứng tỏ cho giới phóng viên biết rằng, không làm trò cười được, thì không làm Tổng Thống nổi.
Các báo sáng hôm chủ nhật đều chấm điểm rằng, trong cuộc song đấu chọc cười trên sân khấu của bữa tiệc, vua giễu Jay Leno đã thua Obama thê thảm.
Thực tế, có thể hiểu rằng, nhóm nhà văn soạn các câu chọc cười của Obama xuất sắc hơn nhóm nhà văn của Jay Leno. Và sau mỗi câu nói giễu của Obama, quan khách cười lớn hơn là các câu nói giỡn của Leno.
Jay Leno thủ vai hề thường đêm trên đài truyền hình NBC, lâu nay bị xuống điểm về số đông người xem, và năm ngoái khi đổi giờ chương trình lại càng mất điểm hơn, ngay cả khi về lại giờ cũ.
Để giễu tình hình Leno mất điểm, và cũng giễu bản thân Obama mất điểm tín nhiệm của dân Mỹ, Obama nói, “Người duy nhất mà có điểm xếp hạng xuống thấp điểm hơn điểm của tôi năm ngoái đang hiện diện đêm nay. Đó là Jay.” Lúc đó, Leno ngồi gần đó.
Cả Obama và Leno cùng nói giễu chung một số đề tài, trong đó có từ chuyện ông Phó Tổng Thống Joe Biden ưa quen miệng chửi thề, cho tới chuyện luật chống di dân lậu ở Arizona, tới chuyện luật cải tổ y tế.
Obama kể rằng ông quá bận rộn, và do dự về chuyện tới dự bữa tiệc phóng viên này. thế là, Obama kể tiếp, “Phó Tổng Thống Joe Biden mới bảo tôi là phải đi dự tiệc này. Ông ta nghiêng đầu qua và nói, ‘Tổng Thống ơi, đây không phải là một bữa tiệc bình thường đâu. Đây là một bữa tiệc (..tiếng chửi thề....) vĩ đại kinh khủng.”
Trong ngoặc tròn, tiếng chửi thề  trên TV được át bằng tiếng bíp của máy điện tử. Chuyện này là do hồi có xong luật  cải tổ y tế, Biden nghiêng qua nói nhỏ với Obama “dự luật này... (chửi thề)... vĩ đại kinh khủng.” Không ngờ lúc đó, máy ghi âm của đài TV chưa tắt, nên cả nước đều nghe tiếng chửi thề nho nhỏ của Biden.
Câu nói giễu của Leno về Biden thì thua Obama thấy rõ, nói rằng Leno lo ngại là khi Obama đắc cử Tổng thống thì “kho chuyện giễu về Bạch Ốc sẽ khô cạn. Cho nên, tôi cảm ơn TT Obama đã chọn Biden làm Phó Tổng Thống.”
Còn về luật xiết di dân lậu ở Arizona, TT Obama   chỉ đích danh Thượng Nghị Sĩ John McCain cuủ Arizona và là cựu đối thủ tranh cử Tổng Thống năm 2008.


Obama nói, giễu, “Một cách bất hạnh, John McCain không thể dự tiệc này. Mới gần đây, ông ta nói là ông ta chưa bao giờ tự nhận là ngựa chứng. Và tất cả chúng ta biết điều gì xảy ra tại Arizona khi quý vị không có thẻ căn cước ID. Adios amigos!” Ám chỉ rằng, McCain không có ID để rời Arizona,
Chỗ naỳ cần giảỉ thích, luật mới của Arizona cho cảnh sát quyền hỏi giấy căn cước ID của bất kỳ ai khả nghi là di dân lậu, và nếu di dân lậu thì sẽ bị bắt giam ở nhà tù Arizona 6 tháng, rồi phạt tiền khoảng 2,500 đôla mỗi người, sau đó bàn giao cho Sở Di Trú Liên Bang. Thưoọng nghị sĩ McCain ủng hộ luật cứng rắn này.
Còn nhóm chữ “adios amigos” là tiếng Tây Ban Nha, có nghĩa là “vĩnh biệt bạn ơi.”
Câu giễu của Jay Leno nhẹ nhàng hơn, “Tôi bị kẹt đứng sau lưng phái đoàn quốc hội Arizona, may mắn là tất cả giấy tờ của họ đều trong thứ tự, nên cũng không thành vấn đề.”
Có nghĩa là, Leno cùng các dân cử Arizona phải đứng xếp hàng trình giấy tờ để chứng minh không phải di dân lậu.
Có khoảng 3,000 vị khách trong bữa tiệc, trong đó có đạo diễn nổi tiếng Steven Spielberg.
Có một giây phút khả vấn. Đó là khi Obama nói giỡn về nhóm 3 chàng nhạc sĩ Jonas Brothers, lúc đó cũng hiện diện trong bữa tiệc. Câu nói giễu này được xem là không được xuông sẻ ở Pakistan hay Afghanistan.
Obama nói rằng 2 cô con gái của ông mê nhạc của 3 chàng đẹp trai naỳ, và Obama dặn dò các nhạc sĩ đừng làm hại 2 cô bé. Hai con gái của Obama chỉ mới 11 tuổi và 8 tuổi.
Còn 3 chàng nhạc sĩ anh em nhà Jonas là Joe, Kevin và Nick Jonas lại nhạc hay, đẹp trai, cao ráo... thế cho nên, Obama mới giễu: “Ba anh em nhạc sĩ The Jonas Brothers nơi đây rồi... Sasha và Malia (2 con gái Obama) ái mộ các cậu kinh khủng. Nhưng các cậu ơi, đừng lộn xộn nhé. Tôi có 2 chữ cho ba cậu -- predator drones.”
Nhóm chữ “predator drones” là chỉ các phi cơ robot sử dụng ở biên giới Afghanistan, chuyên dội bom các mục tiêu của Taliban, và thường bị các hội nhân quyền tố cáo là đã bắn nhầm nhà dân, làm chết nhiều thưoòngd ân vô tội.
Sau bữa tiệc, nói với báo Vanity Fair, nhạc sĩ Joe Jonas thanh minh, “Nói một cách nghiêm túc, chúng tôi không phải là kẻ dính tới chuyện sex trẻ em.”
Nhạc sĩ Nick Jonas thêm, “Chúng tôi cũng không già tới như thế.”
Câu nóí giỡn này tất nhiên là  không hoàn toàn vui.
Thực thếù, trọn vẹn vui là cái gì rất là khó tìm trên đời này.
Haỹ giả sử rằng, chuyện ở Hà Nội, trong một bữa tiệc thường niên trong Bộ Chính Trị CSVN tiếp tân 3,000 phóng viên và nghệ sĩ, thế là Thủ Tướng Nguyễn Tấn  Dũng nói một câu giễu rằng, “Đồng chí Tổng Bí Thư thân thương cuả tôi ơi, tôi đếm không xuể số người nói rằng đồng chí Nông Đức Mạnh là con rơi của Bác Hồ.”
Thử xem. Mỗi năm nên thử xem. Làm một lễ hội nói đùa ngay ở Hội Trường Ba Đình.
Nếu làm được như thế, ít nhất, Bộ Chính Trị CSVN cũng có thể tự hào với lịch sử là CSVN hoàn toàn không giống với Cộng sản Trung Quốc -- bên ấy, không ai dám nói đùa mà nhắc tới ông Mao, ông Đặng cả. Không lẽ, VN không hơn nổi TQ cả chuyện này.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạp chí Văn Học Mới số 5 dày 336 trang, in trên giấy vàng ngà, bìa tranh nghệ thuật của Nguyễn Đình Thuần, sáng tác từ hơn 50 nhà văn, nhà thơ, nhà biên khảo và phê bình nghệ thuật.- Văn Học Mới số 6 sẽ ấn hành vào tháng 3/2020, có chủ đề về nhà văn, nhà thơ, nhạc sĩ Nguyễn Đình Toàn
Một tuyệt phẩm thi ca gồm những bài thơ dị thường chưa bao giờ xuất hiện bất cứ đâu, viết bởi một thi sĩ dị thường. Tựa: Tuệ Sỹ Ba ngôn ngữ: Việt - Anh - Nhật Dịch sang tiếng Anh: Nguyễn Phước Nguyên Dịch sang tiếng Nhật: G/s Bùi Chí Trung Biên tập: Đào Nguyên Dạ Thảo
Mùa thu là cơ hội bước sang trang mới khi nhiệt độ bắt đầu dịu lại. Trong mùa này, người dân California không cần mở điều hòa không khí lớn hết cỡ và cũng còn quá sớm để lo chạy máy sưởi.
Garden Grove xin mời cộng đồng tham gia chương trình đóng góp tặng quà cuối năm nhằm mang lại niềm vui, hy vọng và giúp đỡ cho những trẻ em địa phương không có quà trong mùa lễ Noel.
Ngồi niệm Phật miên man, dù cố tâm vào Phật hiệu nhưng hôm nay vẫn không sao “ nhập” được, đầu óc nó cứ văng vẳng lời anh nó lúc sáng: - Tu hú chứ tu gì mầy!
Một đường dây buôn người bán qua TQ do một phụ nữ Việt là nạn nhân buôn người trước đây tổ chức vừa bị phát hiện và bắt 2 người tại tỉnh Nghệ An, miền Trung Việt Nam, theo bản tin hôm 5 tháng 12 của Báo Dân Trí cho biết.
Điều trần luận tội đầu tiên của Ủy Ban Tư Pháp Hạ Viện đã nhanh chóng nổ ra cuộc đấu đá nội bộ đảng phái hôm Thứ Tư, 4 tháng 12 năm 2019, khi các nhà Dân Chủ cáo buộc rằng Tổng Thống Donald Trump phải bị truất phế khỏi chức vụ vì tranh thủ sự can thiệp của nước ngoài vào cuộc bầu cử ở Hoa Kỳ và đảng Cộng Hòa giận dữ vặn lại không có căn cứ cho hành động quyết liệt như vậy.
Đó là cuộc khảo sát của công ty tài chánh WalletHub đối với 182 thành phố khắp Hoa Kỳ, để xếp thứ tự an toàn nhất cho tới bất an nhất. Cuộc nghiên cứu dựa trên 41 thước đo liên hệ tới an toàn
Cảnh sát đã bắn chết một người đàn ông cầm dao tại El Monte, Nam California hôm Thứ Hai.
Một phần thưởng 50,000 đô la được đưa ra để bắt một người đàn ông của thành phố Burnaby đã bị truy nã trước đây vì tội rửa tiền như một phần của nhóm tội phạm có tổ chức người Việt Nam hoạt động tại Canada và Hoa Kỳ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.