Hôm nay,  

Cái Nón

25/03/200700:00:00(Xem: 12240)

Cái nón đội trên đầu, cái cập ôm trước ngực, một thời gắn bó với tuổi học trò.
Các bạn Tý chắc còn nhớ cái nón xếp của thời tiểu học, cái nón lá thời trung học và về sau khi có xe Honda Dame xe Yamaha Dame họ chế thêm cái nón đan bằng dây ny lông mờ.
Từ lớp năm tới lớp nhứt, tui nhớ Ba tui có mua cho một cái nón xếp. Nó làm bằng ny lông. Cái nón có vành rộng tròn vo đội lên vừa với cái đầu. Khi muốn xếp lại thì lấy tay vặn chéo cái nón, cái vành tròn lớn trở thành hai cái vòng tròn nhỏ như hình số 8 rồi ụp hai cái vòng tròn nhỏ chồng lên nhau, thành cái nón xếp, nhét gọn vô cập táp, khỏi sợ mất khỏi sợ quên. Nón có màu trắng hay màu xanh da trời. Cái nón đội che nắng, che luôn mưa vì làm bằng ny lông. Tui quí lắm. Cất kỷ lắm. Mỗi năm tựu trường mới dám lấy ra đội.
Về sau tui hổng còn thấy loại nón nầy nữa. Mà sao, tui nhớ tui thương hoài.

Thời trung học, bận áo dài trắng mặc dù tui học trường tư, vì tui thích áo dài trắng, coi phải thế nữ sinh.
Lúc đó có thêm cái nón lá.
Cái nón của tui chỉ là loại thường thôi, quai bằng vải xoa màu tím lãng mạng, nón bọc bằng ny lông để giữ được lâu và xài luôn mùa mưa. Đội nón lá có nhiêù cái lợi. Vừa che nắng che mưa vừa để che luôn nửa cái mặt khi bị chàng nào theo chọc ghẹo.

(Nhớ thi sĩ Nhược Thu có làm bài thơ về cái vành nón lá nầy, hay lắm mà tui hổng nhớ ở trang mấy để đem vô đây"...)

Về sau, lớp đệ ngũ, có nhỏ bạn tên Hằng từ Nha Trang vô, nó người Huế, đi học đem theo cái Nón Lá Bài Thơ, hết thảy xúm lại đưa cái nón của nó lên nhờ ánh mặt trời xuyên qua để cố mà đọc bài thơ nói gì ở trỏng.
Tui còn nhớ vừa xoay cái nón vừa ráng nhướng mắt lên đọc, tuị bạn chỏ miệng vô ngâm nga... "Cầu Trừơng Tiền sáu vài mười hai nhịp..."
Lá đắp lên nhau, ở giữa họ nhét giấy màu tím đậm cắt thành chữ, đọc được rõ ràng câu thơ, lại có hình chùa Thiên Mụ, cầu Trường Tiền nữa (hổng biết là hình rõ ràng hay mình tưởng tượng thêm"). Thấy hay quá hay. Ước gì có một cái nón lá bài thơ cho thêm phần mơ mộng!


Từ đó về sau trong lớp đứa nào có tiền thì bắt chước mua thêm cái nón lá bài thơ đội cho có vẽ nữ sinh thi sĩ.
Nói về cái nón lá Bắc thì nữ sinh trong lớp tui hông thấy đội. Có lần thấy bà bán xôi bắp chan mở hành với một muổng đậu xanh cà đổ lên trên, đội cái nón ngộ quá có vành thêu chỉ đỏ, khi bà dở ra phe phẩy quạt, mình mượn cầm coi thì đó là cái nón lá Bắc. Nón nầy nặng hơn nón của miền Nam và miền Trung. Nón có thêu đều bên trong vành.
Đội nón lá sợ nhứt là bị bung vành hay bị gảy vành cho nên giữ gìn cẩn thận lắm.
Về sau, khi có chiếc xe Jamaha Dame, đội nón lá xém chút bay mất cho nên , ai đó cũng hay, chế ra cái nón móc bằng tay hay thắt bằng sợi dây nylông đủ màu sắc, đội vừa sát đầu, có vành, đội vừa tiện vừa mode lắm.
Vậy mà cái nón đầu tiên của tui, đang đội trên đầu, đang phơi phới hiên ngang tay cầm tay lái phăng phăng trên đường như anh hùng xa lộ thì bổng dưng bị mấy thằng quỉ cô hồn chạy ngang xớt lấy đội lên đầu nó cười hô hố rồi chạy luôn, mình chạy phiá sau ngó theo tức hộc máu.
Một số con trai mình có khi chọc gái một cách mất dại, một cách ác đức, vô lương tâm như vậy đó.
Nhớ tới còn giận!

Cuối thập niên sáu mươi là lúc Mỹ tràn ngập Sài Gòn, đem theo một mode mới là đội cái nón loại mỏng có đính những cái bông bằng hàng, bay phất phới như những cánh bướm. Tui cũng có một cái, khoái lắm.
Rồi qua tới cái khăn. Cái khăn hình tam giác, như tấm tả, đội lên đầu cột lại giữ cho mái tóc khỏi bay vô mắt trong lúc lái xe honda hay jamaha, le lói lắm.
Thế nhưng tui cũng vẫn còn thương cái nón lá.

Khi đi Mỹ, lần đầu, tay bồng đứa con bụng mang dạ chửa, bắt chồng tui cầm cho cả chồng nón lá. Tới phi trường Portland, bà con bên chồng ra đón, nón lá tặng mỗi người một cái, là món quà họ đã trân trọng máng trên tường phòng khách giữ gìn hơn mấy chục năm nay.
Bây giờ mấy đứa cháu nội cũng khoái đội nón lá, mấy cái nón vành nhỏ cho con nít đội dễ thương gì đâu. Thấy tuị nó vừa đội nón lá vừa bận bộ đồ bà ba bằng tơ, trời ơi nhớ hồi nhỏ dễ sợ!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đêm hôm qua em ngủ rất ngon Vì bên ngoài trời mưa nhiều quá Trong giấc ngủ, em mơ thấy gì? Sáng ngày dậy, em không thể nhớ!
Chương trình đón Giáng Sinh sớm của Thiếu Nhi Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ trên Đài VNA-TV.
SAIGON -- Báo động cho nền kinh tế VN: 86% lao động ngành dệt may, giày dép có nguy cơ mất việc làm...
SAIGON -- Thành phố Sài Gòn biết cách nắm bắt nhu cầu thị trường: nhiều phố chợ tưng bừng hàng hóa trưng bày cho mùa Lễ Giáng Sinh.
Học nghề dĩ nhiên là dễ tìm việc hơn học chữ... Bao giờ cũng thế. Báo Dân Sinh kể chuyện Đà Nẵng: Trên 70% học sinh, sinh viên học nghề ra trường có việc làm.... Một bản báo cáo ghi rằng trong đó, một số nghề về dịch vụ du lịch, công nghệ thông tin, cơ khí, công nghệ ô tô, tỉ lệ có việc làm đạt 90 – 100%. Tỉ lệ thất nghiệp của lao động được đào tạo nghề chỉ chiếm 10% - 12% trong tổng tỉ lệ thất nghiệp của thành phố.
Tóm tắt: Ngày xưa có một bà góa sống với hai đứa con gái. Trước nhà có hai cây hoa hồng, một ra bông đỏ, một ra bông trắng vì vậy tên của hai cô là Bạch Tuyết và Hồng Hoa. Hai cô thường vào rừng hái trái nên các thú rừng đều coi họ như bạn. Vào một ngày mùa đông, có chú gấu đến xin vào nhà sưởi ấm và chú trở thành bạn của hai cô. Mùa đông qua và mùa Xuân tới, họ lại càng thân mật với nhau hơn...
Bà xỏ chân vào đôi dép, lê lẹp xẹp vào buồng. Bà lấy ra một bịch nhựa trong có đựng trăm thứ lặt vặt không ra hình thù gì. Bà nhìn trước, ngó sau như người ăn trộm. Chị mua ve chai đứng ở ngoài cửa bếp
Đây là một cuộc họp quan trọng để quyết định tổ chức FCCA sẽ ủng hộ hay phản đối việc doanh nghiệp Holistic Health Group sẽ mở tiệm bán cần sa ở địa chỉ 1548-1558 Dorchester Ave., Dorchester
Tôi còn nhớ cách đây 25 năm tôi được gặp Tổng Thống trong một buổi cơm ở Los Angeles. Rất đông người, ông đến California để an ủi nạn nhân của sự kỳ thị
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.