Hôm nay,  

Biểu Tình Thế Vận

05/08/200800:00:00(Xem: 7183)
Biểu tình, biểu tình… Không gì vui bằng biểu tình ngay trước cổng Thế Vận Bắc Kinh. Không phải là mang tâm bêu rếu chuyện xấu, nhưng chỉ vì nêu lên chính nghĩa vì tự do và nhân quyền khó có nơi nào được hào quang truyền thông thế giới chiếu rọi vào trước mắt cả tỉ khán giả. Nhưng thực tế, biểu tình ở Thế Vận có được không" Có thể nộp đơn xin công an cho phép biểu tình, hay là tự động làm màn dân oan xuống đường, hay là rút vào chiến khu mạng mà hô hào" Còn các vận động viên biểu tình có được không" Hay là nhà nước Bắc Kinh bỗng nhiên từ bi bất ngờ với mọi cuộc biểu tình"

Nhà nước Trung Quốc nói rằng ai muốn biểu tình ở Thế Vận Bắc Kinh cần phải nộp đơn trước 5 ngày, và sẽ được duyệt xét đơn xem có thể cho giấy phép hay không. Câu chuyện nghe có vẻ như đất nước Trung Quốc đã mấp mé tới cửa ngõ thiên đường của quyền tự do phát biểu, tự do biểu tình… Nhưng nói vậy chứ không phải vậy.

Báo The Star (http://www.thestar.com) với bài tường trình của phóng viên Bill Schiller hôm 3-8-2008 cho thấy sự thật đã lộ nguyên hình hoàn toàn trái ngược những gì mà chính phủ Bắc Kinh loa kèn ầm ĩ.

Bài báo kể rằng Tiến Sĩ Ge Wifei và các bạn của bà từ thành phố Suzhou (Tô Châu") đã tin ngay vào lời của chính phủ khi loan báo là các khu đặc biệt sẽ lập ra cho những ai muốn biểu tình trong khi diễn ra Thế Vận Bắc Kinh. Nhưng hôm Thứ Sáu, khi bà Ge tới Bắc Kinh nộp đơn xin biểu tình, theo báo này kể, thì "nhiều công an từ tỉnh nhà của bà đột nhiên xuất hiện, đẩy bà vào xe công an, bắt bà về một khách sạn Bắc Kinh nhiều giờ đồng hồ, thẩm vấn bà 2 lần, rồi để 2 công an áp giải bà lên một chuyến xe lửa trong đêm đi chuyến xe 1,000 kilômét về nhà, nơi công an địa phương đón nhận bà với nhiều câu hỏi khác." (hết trích dịch)

Bà Ge trả lời phóng viên báo The Star qua điện thoại rằng công an Bắc Kinh từ chối, không cho bà và nhóm bạn hoạt động giấy phép biểu tình, lý do vì không phải cư dân Bắc Kinh.

Mà bà Ge đâu có phải là nhà hoạt động dân chủ đa nguyên đa đảng gì, để phải bình luận là chuyện chính trị chính em phức tạp. Bà chỉ đơn giản là đại diện một nhóm dân oan thôi. Bà Ge là một bác sĩ hồi hưu, hôm Thứ Năm đã lên chuyến xe lửa tốc hành đi 11 giờ đồng hồ từ Suzhou tới Bắc Kinh để đại diện cho 140 người có nhà đất đang bị tịch thu bất hợp pháp bởi một công ty xây cất được cán bộ địa phương hỗ trợ. Hôm Thứ Sáu, khi bà đứng nộp đơn ở Sở Công An Bắc Kinh thì "đột nhiên 4 công an từ Suzhou xuất hiện. Họ yêu cầu tôi đi theo họ."

Bởi vì như thế, nên nhiều dân oan đã tự động biểu tình, không màng chuyện xin giấy phép. Báo The Guardian hôm Thứ Hai 4-8-2008 loan tin là có một nhóm 20 cư dân Bắc Kinh biểu tình gần Thiên An Môn. Họ đứng trên đường phố, la lớn rằng họ bị đuổi ra khỏi nhà và không được bồi thường gì.

Bà Liu Fumei nói với phóng viên AP rằng bà "không chống đối Thế Vận. Nhưng rất là sai trái khi họ phá sập nhà chúng tôi. Rát là sai trái." Phóng viên AP chĩa ống kính thu hình bà khóc sướt mướt và trì lại với các nữ công an thường phục tới lôi kéo bà đi.

Bà Liu Fumei và nhóm phụ nữ biểu tình này nguyên bị trục xuất ra khỏi nhà của họ ở khu phố cổ Qianmen từ năm 2003 để xây một thương xá, và nơi này sẽ khánh thành kịp Thế Vận vào Thứ Năm tuần này. Một viên chức báo chí trong ngành công an nói với AP rằng ông không rõ các phụ nữ biểu tình sẽ bị dẫn đi đâu và xử lý ra sao.

Điều hết sức lạ lùng với thế giới là những người biểu tình đa số đều là phụ nữ. Có phải cán bộ đảng  Cộng Sản sợ phụ nữ hơn đàn ông" Hay vì cán bộ lúc nào cũng biết thương hương tiếc ngọc" Muốn biết, đơn giản, cứ xem đàn ông biểu tình là biết liền, những chuyện này có thể xem hình ảnh trên YouTube.com dễ dàng, còn sôi nổi hơn là phim võ hiệp.

Có lẽ vì không ưa xem phim võ hiệp với người thật, việc thật của công an, nên Jacques Rogge, chủ tịch Uy Ban Thế Vận Quốc Tế IOC, mới cảnh cáo các vận động viên là đừng làm hỏng tinh thần Thế Vận.

Cụ thể, Rogge trả lời phỏng vấn của ký giả David Bond trên báo The Telegraph, số ngày Thứ Hai 4-8-2008, rằng các vận động viên sẽ có cơ hội biểu tình ở nơi được quy định sẵn, và nói rõ rằng điều 51 trong Hiến Chương IOC ngăn cấm các vận động viên sử dụng bục (nhận huy chương), nơi thi đấu hay ngôi làng Thế Vận làm nơi bày tỏ ý kiến.

Ong nói rõ, "Nếu chúng ta cho sử dụng sàn đấu Thế Vận làm nơi phổ biến tuyên ngôn chính trị, như thế sẽ làm hỏng tinh thần Thế Vận. Các lực sĩ tuyệt nhiên là có tất cả cơ hội để bày tỏ quan điểm. Nhưng chúng tôi yêu cầu họ đừng làm thế trong Thế Vận, đặc biệt là trên bục nhận huy chương và cả trong Làng Thế Vận. Nếu có ai đó lên bục và mặc áo T-shirt mang các khẩu hiệu tôn giáo hay chính trị, chúng tôi sẽ không cho như thế.”

Xin giấy phép biểu tình thì bị bắt cóc về bản quán. Biểu tình không giấy phép thì bị bắt cóc về nơi chưa rõ. Còn biểu tình trong Làng Thế Vận hay nơi thi đấu thì bị cấm… Thậm chí, Tổng Thống Bush cũng phải nói là ông sẽ chỉ nói về quyền tự do tôn giáo khi dự thánh lễ trong một nhà thờ Bắc Kinh. Thế là, chỉ còn cách duy nhất là lên Internet biểu tình.

Đó là thực tế mà rất nhiều người phải công nhận. Hội Phóng Viên Không Biên Giới (Reporters Without Borders, RSF, www.rsf.org) nói là họ sẽ biểu tình trên mạng vào đúng ngày 8-8-2008, lúc 11 giờ sáng, tròn một tiếng đồng hồ trước lễ khai mạc Thế Vận Bắc Kinh.

Đành vậy, đó sẽ là cuộc biểu tình từ xa ngàn dặm, và sẽ nối mạng từ nhiều tiếng nói, nhiều sắc tộc. Nơi đây sẽ không phải là tranh tài, nhưng sẽ là chung góp ước mơ toàn cầu cho một thế giới tự do hơn, nhân quyền  tôn trọng hơn… Đó cũng là một Thế Vận kiểu mới.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ta chỉ có thể thanh toán những điều xấu của quá khứ bằng cách thẳng thắn lôi nó ra ánh sáng của hiện tại, để cùng nhau nhận diện nó, để vĩnh viễn không cho phép nó tái diễn.
Này em có nghe gì không, tàu giặc đến biển Phan Thiết. Này em có nghe sục sôi, giòng máu trong tim Trưng Vương. Người xưa đã đứng lên, diệt tan quân Bắc Phương, sá chi thân mình hi sinh tranh đấu, giữ gìn quê hương
Đó là lời chúc lành, chúc mừng của dầu lửa đối với nước Mỹ. Chớ không phải lời nguyền rủa của dầu lửa đối các các đại công ty khai thác ngoại quốc.
Theo sau tin tức về một lục địa dưới lòng đất vừa được khám phá ở độ sâu hàng trăm dặm dưới lớp vỏ trái đất
Chính quyền Trung Cộng hiện đang gởi viên chức chính phủ vào trong những công ty tư nhân lớn nhất của quốc gia, với mục đích là hỗ trợ ngành sản xuất kỹ thuật cao.
Vào ngày Chủ Nhật 22/09, khoảng 250 người Thụy Sĩ đã tổ chức tang lễ cho những khối băng đá đã mất do địa cầu nóng lên, theo CNN.
Phụ nữ Iran sẽ được phép đi xem các trận túc cầu của đội tuyển nam- theo lời Gianni Infantino- chủ tịch của FIFA.
Theo như kế hoạch đánh thuế đề nghị bởi chuẩn ứng viên tổng thống Dân Chủ Bernie Sanders, nhà tỉ phú Amazon sẽ phải đóng thuế lên đến $9 tỉ trong năm nay!
Vào một ngày Thứ Hai đầu tuần ở Tòa An Giao Thông & Đô Thị Thành Phố New Orleans- thành phố nổi tiếng với tệ nạn say xỉn nơi công cộng và phá rối trị an- người ta thấy có 52 người bị bắt, mặc áo liền quần màu vàng và nâu sẫm
Có nhiều lời khuyên về việc đầu tư cho nghỉ hưu, nhưng lại không có thời điểm cụ thể.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.