Hôm nay,  

Biểu Tình Thế Vận

05/08/200800:00:00(Xem: 9002)
Biểu tình, biểu tình… Không gì vui bằng biểu tình ngay trước cổng Thế Vận Bắc Kinh. Không phải là mang tâm bêu rếu chuyện xấu, nhưng chỉ vì nêu lên chính nghĩa vì tự do và nhân quyền khó có nơi nào được hào quang truyền thông thế giới chiếu rọi vào trước mắt cả tỉ khán giả. Nhưng thực tế, biểu tình ở Thế Vận có được không" Có thể nộp đơn xin công an cho phép biểu tình, hay là tự động làm màn dân oan xuống đường, hay là rút vào chiến khu mạng mà hô hào" Còn các vận động viên biểu tình có được không" Hay là nhà nước Bắc Kinh bỗng nhiên từ bi bất ngờ với mọi cuộc biểu tình"

Nhà nước Trung Quốc nói rằng ai muốn biểu tình ở Thế Vận Bắc Kinh cần phải nộp đơn trước 5 ngày, và sẽ được duyệt xét đơn xem có thể cho giấy phép hay không. Câu chuyện nghe có vẻ như đất nước Trung Quốc đã mấp mé tới cửa ngõ thiên đường của quyền tự do phát biểu, tự do biểu tình… Nhưng nói vậy chứ không phải vậy.

Báo The Star (http://www.thestar.com) với bài tường trình của phóng viên Bill Schiller hôm 3-8-2008 cho thấy sự thật đã lộ nguyên hình hoàn toàn trái ngược những gì mà chính phủ Bắc Kinh loa kèn ầm ĩ.

Bài báo kể rằng Tiến Sĩ Ge Wifei và các bạn của bà từ thành phố Suzhou (Tô Châu") đã tin ngay vào lời của chính phủ khi loan báo là các khu đặc biệt sẽ lập ra cho những ai muốn biểu tình trong khi diễn ra Thế Vận Bắc Kinh. Nhưng hôm Thứ Sáu, khi bà Ge tới Bắc Kinh nộp đơn xin biểu tình, theo báo này kể, thì "nhiều công an từ tỉnh nhà của bà đột nhiên xuất hiện, đẩy bà vào xe công an, bắt bà về một khách sạn Bắc Kinh nhiều giờ đồng hồ, thẩm vấn bà 2 lần, rồi để 2 công an áp giải bà lên một chuyến xe lửa trong đêm đi chuyến xe 1,000 kilômét về nhà, nơi công an địa phương đón nhận bà với nhiều câu hỏi khác." (hết trích dịch)

Bà Ge trả lời phóng viên báo The Star qua điện thoại rằng công an Bắc Kinh từ chối, không cho bà và nhóm bạn hoạt động giấy phép biểu tình, lý do vì không phải cư dân Bắc Kinh.

Mà bà Ge đâu có phải là nhà hoạt động dân chủ đa nguyên đa đảng gì, để phải bình luận là chuyện chính trị chính em phức tạp. Bà chỉ đơn giản là đại diện một nhóm dân oan thôi. Bà Ge là một bác sĩ hồi hưu, hôm Thứ Năm đã lên chuyến xe lửa tốc hành đi 11 giờ đồng hồ từ Suzhou tới Bắc Kinh để đại diện cho 140 người có nhà đất đang bị tịch thu bất hợp pháp bởi một công ty xây cất được cán bộ địa phương hỗ trợ. Hôm Thứ Sáu, khi bà đứng nộp đơn ở Sở Công An Bắc Kinh thì "đột nhiên 4 công an từ Suzhou xuất hiện. Họ yêu cầu tôi đi theo họ."

Bởi vì như thế, nên nhiều dân oan đã tự động biểu tình, không màng chuyện xin giấy phép. Báo The Guardian hôm Thứ Hai 4-8-2008 loan tin là có một nhóm 20 cư dân Bắc Kinh biểu tình gần Thiên An Môn. Họ đứng trên đường phố, la lớn rằng họ bị đuổi ra khỏi nhà và không được bồi thường gì.

Bà Liu Fumei nói với phóng viên AP rằng bà "không chống đối Thế Vận. Nhưng rất là sai trái khi họ phá sập nhà chúng tôi. Rát là sai trái." Phóng viên AP chĩa ống kính thu hình bà khóc sướt mướt và trì lại với các nữ công an thường phục tới lôi kéo bà đi.

Bà Liu Fumei và nhóm phụ nữ biểu tình này nguyên bị trục xuất ra khỏi nhà của họ ở khu phố cổ Qianmen từ năm 2003 để xây một thương xá, và nơi này sẽ khánh thành kịp Thế Vận vào Thứ Năm tuần này. Một viên chức báo chí trong ngành công an nói với AP rằng ông không rõ các phụ nữ biểu tình sẽ bị dẫn đi đâu và xử lý ra sao.

Điều hết sức lạ lùng với thế giới là những người biểu tình đa số đều là phụ nữ. Có phải cán bộ đảng  Cộng Sản sợ phụ nữ hơn đàn ông" Hay vì cán bộ lúc nào cũng biết thương hương tiếc ngọc" Muốn biết, đơn giản, cứ xem đàn ông biểu tình là biết liền, những chuyện này có thể xem hình ảnh trên YouTube.com dễ dàng, còn sôi nổi hơn là phim võ hiệp.

Có lẽ vì không ưa xem phim võ hiệp với người thật, việc thật của công an, nên Jacques Rogge, chủ tịch Uy Ban Thế Vận Quốc Tế IOC, mới cảnh cáo các vận động viên là đừng làm hỏng tinh thần Thế Vận.

Cụ thể, Rogge trả lời phỏng vấn của ký giả David Bond trên báo The Telegraph, số ngày Thứ Hai 4-8-2008, rằng các vận động viên sẽ có cơ hội biểu tình ở nơi được quy định sẵn, và nói rõ rằng điều 51 trong Hiến Chương IOC ngăn cấm các vận động viên sử dụng bục (nhận huy chương), nơi thi đấu hay ngôi làng Thế Vận làm nơi bày tỏ ý kiến.

Ong nói rõ, "Nếu chúng ta cho sử dụng sàn đấu Thế Vận làm nơi phổ biến tuyên ngôn chính trị, như thế sẽ làm hỏng tinh thần Thế Vận. Các lực sĩ tuyệt nhiên là có tất cả cơ hội để bày tỏ quan điểm. Nhưng chúng tôi yêu cầu họ đừng làm thế trong Thế Vận, đặc biệt là trên bục nhận huy chương và cả trong Làng Thế Vận. Nếu có ai đó lên bục và mặc áo T-shirt mang các khẩu hiệu tôn giáo hay chính trị, chúng tôi sẽ không cho như thế.”

Xin giấy phép biểu tình thì bị bắt cóc về bản quán. Biểu tình không giấy phép thì bị bắt cóc về nơi chưa rõ. Còn biểu tình trong Làng Thế Vận hay nơi thi đấu thì bị cấm… Thậm chí, Tổng Thống Bush cũng phải nói là ông sẽ chỉ nói về quyền tự do tôn giáo khi dự thánh lễ trong một nhà thờ Bắc Kinh. Thế là, chỉ còn cách duy nhất là lên Internet biểu tình.

Đó là thực tế mà rất nhiều người phải công nhận. Hội Phóng Viên Không Biên Giới (Reporters Without Borders, RSF, www.rsf.org) nói là họ sẽ biểu tình trên mạng vào đúng ngày 8-8-2008, lúc 11 giờ sáng, tròn một tiếng đồng hồ trước lễ khai mạc Thế Vận Bắc Kinh.

Đành vậy, đó sẽ là cuộc biểu tình từ xa ngàn dặm, và sẽ nối mạng từ nhiều tiếng nói, nhiều sắc tộc. Nơi đây sẽ không phải là tranh tài, nhưng sẽ là chung góp ước mơ toàn cầu cho một thế giới tự do hơn, nhân quyền  tôn trọng hơn… Đó cũng là một Thế Vận kiểu mới.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hội Đồng Thẩm Mỹ tiểu bang CA. cần người hợp tác cùng làm việc để nghiên cứu OCCUPATIONAL ANALYSIS WORKSHOP về ngành thợ cạo (Barbers), thời gian làm việc là hai ngày: Tháng Năm, ngày 13 và 14, năm 2019, tại thành phố Sacramento, CA.
Đôi bàn tay biểu hiệu tuổi tác của phụ nữ, mất độ co giãn, khô, nhăn, xuất hiện những đốm tàn nhang khác màu da bình thường, do đó, chăm sóc đôi bàn tay cũng không kém phần quan trọng như chăm sóc làn da mặt.
Em có cần dùng kem lót trước khi thoa son hay không hở chị,?? Loan T.
Sau năm 1975, một số dân tị nạn chúng ta vô nghề làm móng tay móng chân và đắp bột. Nghề nầy hồi trước dân địa phương đã chập chững khai thác rồi nhưng rất đắt tiền. Khoảng năm 1984, 85, một bộ móng tay đắp bột ăn giá khoảng tám chục tới một trăm đô la. Như vậy đa số dân thượng lưu hay giới điện ảnh mới xài tới những bộ móng lộng lẫy xa xỉ nầy. Theo ý ta nghĩ, nghề không cần thời gian học lâu lắc và tiếng Anh rắc rối cho nên đa số dân tị nạn Việt Nam chúng ta nhảy vô nghề nầy rất tình cờ, rồi nhờ ở tánh cần cù nhẫn nại chịu khó, chúng ta đã nắm nghề làm nails vững chắc trong tay, tạo nên một sự nghiệp thành công không thể ngờ.
Tác giả là một cây bút nữ, cư dân San Jose, đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Sang năm thứ 18 của giải thưởng, Lê Nguyễn Hằng nhận thêm giải Vinh Danh Tác Giả, với bài viết về “Ba Thế Hệ Tuổi Dậu” và bài “Từ Độ Mang Ơn”. Sau đây, thêm một bài viết mới của bà.
đầy rẫy các xì-căng-đan, từ đời sống cá nhân bê bối cho đến các sinh hoạt thương mại thiếu minh bạch. Ông Trump đã từng lập ra “viện đại học” sau bị đóng cửa và phải đền 25 triệu đô-la cho những học sinh viên bị lừa, đã từng khai phá sản bốn lần và quỵt nhiều chủ nợ, cũng như tạo ra quỹ từ thiện dưới tên mình để thu hút tiền của những người nhẹ dạ
Hiện nay đang có cuộc bàn cãi về việc đổ bộ lên Hỏa Tinh, lập căn cứ thường trực tại Mặt Trăng, trong lớp phi hành gia mới nhất được tuyển có người Mỹ Gốc Á. Hoa Kỳ là quốc gia duy nhất có phi thuyền người máy thành công đổ bộ và hoạt động trên Hỏa Tinh.
Đại sứ Hoa Kỳ Daniel Kritenbrink không dự hội thảo tại Nam Cali ngày 20/1/2019 được vì chính phủ đóng cửa. Do vậy, hội thảo do Ban Vận Động Trùng Tu Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa cùng đại diện Vietnamese American Foundation sẽ dời sang ngày khác.
Nhiều người về hưu ở Đức chỉ nhận được một khoản tiền hưu rất nhỏ mà họ khó có thể sống ở Đức được. Mặt khác, ở nước ngoài rẻ hơn, lương hưu có thể đủ cho chất lượng cuộc sống tốt hơn
Khủng hoảng nợ công ở khu vực đồng euro đã làm cho sự hoài nghi vốn có của người Anh về hoạt động của Liên Âu ngày càng tăng. Chính giới lo rằng vai trò của các quốc gia thành viên sẽ mất đi và nền kinh tế Anh sẽ chịu nhiều hậu quả nghiêm trọng
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.