Hôm nay,  

Biểu Tình Thế Vận

05/08/200800:00:00(Xem: 9007)
Biểu tình, biểu tình… Không gì vui bằng biểu tình ngay trước cổng Thế Vận Bắc Kinh. Không phải là mang tâm bêu rếu chuyện xấu, nhưng chỉ vì nêu lên chính nghĩa vì tự do và nhân quyền khó có nơi nào được hào quang truyền thông thế giới chiếu rọi vào trước mắt cả tỉ khán giả. Nhưng thực tế, biểu tình ở Thế Vận có được không" Có thể nộp đơn xin công an cho phép biểu tình, hay là tự động làm màn dân oan xuống đường, hay là rút vào chiến khu mạng mà hô hào" Còn các vận động viên biểu tình có được không" Hay là nhà nước Bắc Kinh bỗng nhiên từ bi bất ngờ với mọi cuộc biểu tình"

Nhà nước Trung Quốc nói rằng ai muốn biểu tình ở Thế Vận Bắc Kinh cần phải nộp đơn trước 5 ngày, và sẽ được duyệt xét đơn xem có thể cho giấy phép hay không. Câu chuyện nghe có vẻ như đất nước Trung Quốc đã mấp mé tới cửa ngõ thiên đường của quyền tự do phát biểu, tự do biểu tình… Nhưng nói vậy chứ không phải vậy.

Báo The Star (http://www.thestar.com) với bài tường trình của phóng viên Bill Schiller hôm 3-8-2008 cho thấy sự thật đã lộ nguyên hình hoàn toàn trái ngược những gì mà chính phủ Bắc Kinh loa kèn ầm ĩ.

Bài báo kể rằng Tiến Sĩ Ge Wifei và các bạn của bà từ thành phố Suzhou (Tô Châu") đã tin ngay vào lời của chính phủ khi loan báo là các khu đặc biệt sẽ lập ra cho những ai muốn biểu tình trong khi diễn ra Thế Vận Bắc Kinh. Nhưng hôm Thứ Sáu, khi bà Ge tới Bắc Kinh nộp đơn xin biểu tình, theo báo này kể, thì "nhiều công an từ tỉnh nhà của bà đột nhiên xuất hiện, đẩy bà vào xe công an, bắt bà về một khách sạn Bắc Kinh nhiều giờ đồng hồ, thẩm vấn bà 2 lần, rồi để 2 công an áp giải bà lên một chuyến xe lửa trong đêm đi chuyến xe 1,000 kilômét về nhà, nơi công an địa phương đón nhận bà với nhiều câu hỏi khác." (hết trích dịch)

Bà Ge trả lời phóng viên báo The Star qua điện thoại rằng công an Bắc Kinh từ chối, không cho bà và nhóm bạn hoạt động giấy phép biểu tình, lý do vì không phải cư dân Bắc Kinh.

Mà bà Ge đâu có phải là nhà hoạt động dân chủ đa nguyên đa đảng gì, để phải bình luận là chuyện chính trị chính em phức tạp. Bà chỉ đơn giản là đại diện một nhóm dân oan thôi. Bà Ge là một bác sĩ hồi hưu, hôm Thứ Năm đã lên chuyến xe lửa tốc hành đi 11 giờ đồng hồ từ Suzhou tới Bắc Kinh để đại diện cho 140 người có nhà đất đang bị tịch thu bất hợp pháp bởi một công ty xây cất được cán bộ địa phương hỗ trợ. Hôm Thứ Sáu, khi bà đứng nộp đơn ở Sở Công An Bắc Kinh thì "đột nhiên 4 công an từ Suzhou xuất hiện. Họ yêu cầu tôi đi theo họ."

Bởi vì như thế, nên nhiều dân oan đã tự động biểu tình, không màng chuyện xin giấy phép. Báo The Guardian hôm Thứ Hai 4-8-2008 loan tin là có một nhóm 20 cư dân Bắc Kinh biểu tình gần Thiên An Môn. Họ đứng trên đường phố, la lớn rằng họ bị đuổi ra khỏi nhà và không được bồi thường gì.

Bà Liu Fumei nói với phóng viên AP rằng bà "không chống đối Thế Vận. Nhưng rất là sai trái khi họ phá sập nhà chúng tôi. Rát là sai trái." Phóng viên AP chĩa ống kính thu hình bà khóc sướt mướt và trì lại với các nữ công an thường phục tới lôi kéo bà đi.

Bà Liu Fumei và nhóm phụ nữ biểu tình này nguyên bị trục xuất ra khỏi nhà của họ ở khu phố cổ Qianmen từ năm 2003 để xây một thương xá, và nơi này sẽ khánh thành kịp Thế Vận vào Thứ Năm tuần này. Một viên chức báo chí trong ngành công an nói với AP rằng ông không rõ các phụ nữ biểu tình sẽ bị dẫn đi đâu và xử lý ra sao.

Điều hết sức lạ lùng với thế giới là những người biểu tình đa số đều là phụ nữ. Có phải cán bộ đảng  Cộng Sản sợ phụ nữ hơn đàn ông" Hay vì cán bộ lúc nào cũng biết thương hương tiếc ngọc" Muốn biết, đơn giản, cứ xem đàn ông biểu tình là biết liền, những chuyện này có thể xem hình ảnh trên YouTube.com dễ dàng, còn sôi nổi hơn là phim võ hiệp.

Có lẽ vì không ưa xem phim võ hiệp với người thật, việc thật của công an, nên Jacques Rogge, chủ tịch Uy Ban Thế Vận Quốc Tế IOC, mới cảnh cáo các vận động viên là đừng làm hỏng tinh thần Thế Vận.

Cụ thể, Rogge trả lời phỏng vấn của ký giả David Bond trên báo The Telegraph, số ngày Thứ Hai 4-8-2008, rằng các vận động viên sẽ có cơ hội biểu tình ở nơi được quy định sẵn, và nói rõ rằng điều 51 trong Hiến Chương IOC ngăn cấm các vận động viên sử dụng bục (nhận huy chương), nơi thi đấu hay ngôi làng Thế Vận làm nơi bày tỏ ý kiến.

Ong nói rõ, "Nếu chúng ta cho sử dụng sàn đấu Thế Vận làm nơi phổ biến tuyên ngôn chính trị, như thế sẽ làm hỏng tinh thần Thế Vận. Các lực sĩ tuyệt nhiên là có tất cả cơ hội để bày tỏ quan điểm. Nhưng chúng tôi yêu cầu họ đừng làm thế trong Thế Vận, đặc biệt là trên bục nhận huy chương và cả trong Làng Thế Vận. Nếu có ai đó lên bục và mặc áo T-shirt mang các khẩu hiệu tôn giáo hay chính trị, chúng tôi sẽ không cho như thế.”

Xin giấy phép biểu tình thì bị bắt cóc về bản quán. Biểu tình không giấy phép thì bị bắt cóc về nơi chưa rõ. Còn biểu tình trong Làng Thế Vận hay nơi thi đấu thì bị cấm… Thậm chí, Tổng Thống Bush cũng phải nói là ông sẽ chỉ nói về quyền tự do tôn giáo khi dự thánh lễ trong một nhà thờ Bắc Kinh. Thế là, chỉ còn cách duy nhất là lên Internet biểu tình.

Đó là thực tế mà rất nhiều người phải công nhận. Hội Phóng Viên Không Biên Giới (Reporters Without Borders, RSF, www.rsf.org) nói là họ sẽ biểu tình trên mạng vào đúng ngày 8-8-2008, lúc 11 giờ sáng, tròn một tiếng đồng hồ trước lễ khai mạc Thế Vận Bắc Kinh.

Đành vậy, đó sẽ là cuộc biểu tình từ xa ngàn dặm, và sẽ nối mạng từ nhiều tiếng nói, nhiều sắc tộc. Nơi đây sẽ không phải là tranh tài, nhưng sẽ là chung góp ước mơ toàn cầu cho một thế giới tự do hơn, nhân quyền  tôn trọng hơn… Đó cũng là một Thế Vận kiểu mới.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có lẽ là do đánh thuế, giá cả giảm thấp hay đóng công sở, nhưng kinh doanh nông nghiệp đang đụng phải con đường thô kệch, theo một thăm dò các nhà sản xuất cho biết. Có phải thương lượng mậu dịch mới với Trung Cộng sẽ thay đổi mọi thứ?
Donald Trump đúng khi cho rằng Hoa Kỳ cần thêm tường. Ông chỉ sai là về chiều kích ý tưởng, mục đích và địa điểm. Hoa Kỳ không cần chi hàng chục tỉ đô la cho bức tường phía nam ở biên giới Mỹ-Mễ. Đúng hơn là Hoa Kỳ cần xây thêm nhiều nhà ở.
NHA TRANG -- Trên nguyên tắc, chính phủ cấm đổi ngoại tệ... nhưng thực tế ở Nha Trang, nơi du khách nhiều hơn cư dân, đổi ngoại tệ là bình thường... Báo Khánh Hòa kể về hiện tượng: Nghịch lý thu, đổi ngoại tệ.
SAIGON -- Có một hiện tượng được gọi là “Kỷ lục buồn của ngành điều”... Tức là, xuất khẩu vô địch thế giới, nhưng lại thua lỗ thê thảm. Năm 2018, ngành điều xuất khẩu đạt 3,52 tỉ USD, chiếm hơn 60% thị phần xuất khẩu toàn cầu nhưng doanh nghiệp chế biến điều Việt Nam lại lỗ.
SAIGON -- Số lượng doanh nghiệp tạm ngừng hoạt động trong năm 2018 tăng 50% so với năm 2017.
SAIGON -- Một câu hỏi nhức nhối: Hoa quả rẻ bèo thế này, nông dân làm sao sống nổi? Báo PetroTimes ghi nhận rằng gần tết, các chợ ở TP SG xuất hiện nhiều xe đẩy, xe ba gác chở đầy hoa quả, rau củ: Xoài, ổi, vú sữa, khoai lang, củ cải, bầu bí… bán với giá như cho không. Người mua hồ hởi bấy nhiêu thì nông dân khóc ròng bấy nhiêu.
Nhìn đâu, cũng thấy môi trường ô nhiễm... Do vậy, giới trẻ phải suy nghĩ. Báo Dân Trí kể chuyện: Sinh viên Huế nhặt rác thải, thi ý tưởng sáng tạo từ phế liệu.
Tác giả tham dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2004. Võ Phú là tên thật. Sinh năm 1978; sinh quán Nha Trang-Việt Nam; Định cư tại Virginia từ 1994. Tốt nghiệp cử nhân Hóa, Virginia Commonwealth Uni-versity. Hiện đang làm việc và học tại Medical College of Virginia. Sau 12 năm bặt tin, tác giả lại tiếp tục Viết về nước Mỹ từ 2016, với sức viết mạnh mẽ và thứ tự hơn. Sau đây, thêm một bài viết mới.
chính phủ đóng cửa, gây nên hậu quả 800,000 người dân Hoa Kỳ phải tạm nghỉ việc hoặc làm việc mà không được trả lương, Dân Biểu Liên Bang Hoa Kỳ Lou Correa đã gửi thư đến ông Phillip G. Kiko, trưởng bộ hành chính, yêu cầu lương của ông
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.