Hôm nay,  

Xong Rồi Mới Biết – Mõ Sàigòn

4/19/200900:00:00(View: 2737)

Xong Rồi Mới Biết – Mõ Sàigòn

Ở nước Kinh, có anh chàng họ Thân, tên Nghi, dòng dõi kẻ sĩ, gia tộc mấy đời làm quan, nhưng tới đời cha của Nghi đã ào tuôn đi xuống, đến độ vất vả cực nhọc mới có được chén cơm. Dẫu vậy, vẫn thường nói với con rằng:
- Hoàn cảnh có khó khăn, nhưng không vì thế mà bàn rẻ đi phần nhân phẩm, cũng đừng nghĩ đến chuyện ngày xưa cha mẹ giúp cho người ta - mà chạy đến đòi ơn nghĩa - thời con sẽ gặp nhiều ân hận…
Nghi nghe vậy, sửng sốt nói:
- Ai gieo hạt cũng mong đến ngày có trái mà ăn. Ai cất nhà cũng trông đến ngày mà ở. Ai trồng cây si cũng mong có ngày trời đãi kẻ ngu ngơ. Hà cớ chi cha lại binh đường thua như thế"
Thân ông thở ra một cái, rồi chán nản đáp:
- Ruột thịt thân thích, bà con bạn bè, bằng hữu thân quen, thường chỉ lui tới khi nào ta có tiền. Còn như lúc khổ cực bủa vây, thời ta tới thăm thường mang nhiều lo sợ. Sợ ta nói tình nhắc nghĩa, sợ kể chuyện giúp xưa, sợ có miệng nhai cơm mà không thốt lời từ chối được…
Đoạn, ngừng lại một chút rồi nắm chặt tay con mà nói rằng:
- Bạn bè tưởng là nối khố cũng chẳng khác nhau là mấy. Kẻ thì sợ mượn tiền. Người thì dậu đổ bìm leo. Kẻ khác thì hoan hỉ chờ vung tay ném đá. Kẻ thì chẳng nhận là quen, thậm chí còn rộng tay lên án và đòi mang luật giang hồ ra mà xử. Gặp trường hợp đó, con phải bình tâm nhắc nhớ mình rằng: Chẳng có gì phải mất mát. Có mất chăng, là mất những kẻ không đáng là bè bạn…
Một thời gian sau khi phụ mẫu mất đi, Nghi lập gia đình, nhưng vì gia cảnh vốn đã hụt trước thiếu sau, nên càng thêm cơ cực. Vợ Nghi là Hàn thị, nhân lúc hết hộp phấn, son môi, mới bực bội mà nói với Nghi rằng:
- Cứ như thế này thì sao giữ gìn được xuân sắc" Mà một khi không giữ được xuân sắc, thời còn con gái được hay sao"
Nghi thấy sắc mặt vợ mang nhiều biến đổi, lo sợ chuyện không hay, bèn ú ớ đáp:
- Dĩ nhiên là không được!
Vợ lại nói:
- Hiểu mà không làm, là một cái tội. Biết vợ coi trọng nhan sắc hơn là tuổi thọ sống lâu, mà vẫn lơ là bổn phận, để vợ phải héo mòn trong tiếc nuối, là cái tội thứ hai. Giấy rách phải giữ lấy lề, chỉ đúng khi có tập thứ hai để giữ cái… lề thứ nhất. Chuyện vậy mà còn không hiểu, lại khư khư ôm lấy lời dạy của ngàn xưa, mặc cho vợ xót xa với… má hồng phận bạc, là cái tội thứ ba. Với ba cái tội đó, nhẹ thì cấm cửa nửa năm, nặng thì mỗi người bay mỗi hướng…
Nghi. Từ lúc cưới được vợ tới giờ, luôn hiểu muốn yên thân thì chỉ nghe chớ không bao giờ được cãi, nên lúc trông thấy khuôn mặt vợ không được tươi, liền lắp bắp nói:
- Vậy, để được cùng chung ở với nhau, thời ta phải làm sao"
Hàn thị gằn giọng đáp:
- Kiếm tiền cho lẹ cho mau, thì hạnh phúc theo đó cũng mỗi ngày thêm mỗi tới!
Nghi nghe tới hai chữ kiếm tiền, mà còn cho lẹ cho mau, thời hào khí hầu như mất sạch, nên nhìn vợ bằng ánh mắt van lơn. Khổ sở nói:
- Tàu rời bến không thể không có sóng trên mặt nước, cũng như kẻ sĩ dù nghèo cũng không thể kiếm tiền theo kiểu… dìm chết danh dự của cha ông. Làm sao ta dám"
Rồi thở ra một cái. Nặng nhọc nói:
- Một bên là tình nghĩa phu thê. Một bên là gia tộc. Ta nay đứng giữa trận tiền, thiệt không biết phải nghiêng về đâu mới đúng" Bên vợ thì khó nhìn mặt tổ tiên. Bên tổ tiên thời sống đời cô lẽ, mà một khi sống đời cô lẽ, thời lại khó làm vui lòng tổ tiên, bởi nhang khói lấy ai mà thắp, đốt"
Đoạn, ngồi bệt xuống sàn nhà, ôm đầu mà thở. Hàn thị thấy vậy, mới bực tức nói:
- Ngựa tốt không ăn cỏ già. Từ lúc bái đường với chàng tới nay, chuyện xui xẻo của thiếp không bao giờ đứt đoạn. Thiếp nhất quyết không sống kiểu này được nữa. Vậy, muốn hỏi chàng: "Có đi ăn trộm hay không"".
Nghi lắc đầu đáp:
- Ta là dòng dõi kẻ sĩ. Đã không làm rạng rỡ tổ tông, sao lại có thể đem cái nhục về phủ lấp môn hộ" Làm xấu hổ cha ông" Nếu phải đục vách khoét tường mới sống được. Ta thà đứt chến còn hơn. Quyết không thể vì chén cơm mà làm điều không đúng!
Hàn thị nghe chồng nói vậy, lẳng lặng đi vô. Mấy ngày sau, lúc đi câu về, Nghi thấy vợ ngồi nơi bàn bên ánh đèn lật coi tờ quảng cáo, bèn chạy tới cho mau, thời thấy toàn là công việc tiếp viên nhà hàng, bèn dựng ngược tóc râu. Thảng thốt nói:
- Mới đầu là tiếp viên. Sau là tiếp người. Nàng có biết vậy không"
Hàn thị cười nhạt đáp:
- Đến nước này mà còn sợ nhục hay sao" Chàng đã không chịu cày cấy kiếm ăn, thời thiếp phải lo toan tìm sinh kế. Chớ cứ bàn qua tính lại thế này, thì cho dù có đợi rằm tháng sau, cũng còn nguyên cơn đói!


Nghi nghe vợ nói vậy, liền bồi hồi chợt nghĩ: "Vợ mình tuy bình thường, nhưng một khi chịu ăn diện lên, thời biến thành… đặc sản. Ta tuy chưa đậu trạng nguyên, nhưng cũng hiểu được: Có những lầm lỗi không bao giờ sửa lại được đâu, nên không thể tán thành phương cách đó!". Nghĩ vậy, liền nghiêm mặt nói:
- Giúp người còn phải có giới hạn. Hà huống chuyện sinh tồn. Không thể làm bừa mà vui sống được đâu!
Hàn thị thấy chồng phản ứng như vậy, tức bực bỏ đi ngủ, mà lòng đầy hậm hực. Còn lại một mình, Nghi buồn bã, bởi nghĩ thân trai mà không lo nổi hai bữa ăn cho vợ, rồi thở vắn than dài, bụng dạ xót xa, đoạn xiêu vẹo vào phòng trong lôi ra đoạn dây thừng, rồi hướng ra gốc xoài ở vườn sau. Vừa đi vừa nói:
- Sống mà thấy vợ khổ cực. Chi bằng chết đẹp còn hơn!
Đoạn, chui đầu vào dây mà giải thoát. Bất chợt trong mơ màng, thấy cha hiện ra. Nói:
- Thằng ngốc. Cớ chi phải hủy mình đi như thế"
Rồi cha lấy kéo cắt dây, mà bảo rằng:
- Tùy ngộ nhi an, tùy cơ ứng biến. Thời buổi nháo nhào thể này, mà cứ khư khư mần người quân tử. Sống đặng sao con"
Nghi nghe cha xúi mình như vậy. Sửng sốt nói:
- Chết vinh hơn sống nhục. Cha nhắc nhở con hoài, mà nay lại xui con mần điều trái ngược, là nghĩa làm sao"
Cha cười buồn đáp:
- Trời đất bao la. Không có ai mà không tham tiền, mà cũng nhờ cái tham đó, mới nổ lực vươn lên. Nếu con ăn trộm của phường bất nghĩa, rồi san sớt cho kẻ bần cùng, thì cái trộm đó lại càng nên cho có… Nay con vì muốn thành quân tử, mà bỏ quên tình chồng nghĩa vợ, khiến mỗi đứa một nơi, thì cái tội đó so với tội kia nặng hơn nhiều đó vậy…
Rồi đặt tay lên vai của Nghi. Tha thiết nói:
- Để vui lòng vợ, thời cho dẫu phải bán một ít… lương tâm, cũng là việc nên làm. Cầm bằng như mất lòng vợ, mà được tiếng ngợi khen, thời coi như đã… thua nhiều đó vậy!
Nghi nghe tời đâu lạ lùng theo tới đó, liền ngạc nhiên nói:
- Con từ nào tới giờ quen làm bạn với chữ Thánh hiền. Nay đổi hệ đổi tông. Làm sao con tính"
Đáp:
- Việc bậy làm một lần thì ngại, làm hai lần thì quen, làm ba lần thì dạn, làm bốn lần thì chẳng thấy ngại ngùng gì nữa. Con đã rõ chưa"
Nay nói về Hàn thị, đang ngủ, nghe thấy tiếng người ngã xuống đất, liền giật mình tỉnh dậy, đưa tay rờ bên hông, chợt thấy chiếu giường lạnh ngắt, bèn hốt hoảng lên tiếng gọi chồng, mà chẳng nghe chồng… dạ, liền bật đèn pin mà tìm. Lúc ra tới sân sau, thấy Nghi nằm dưới gốc cây, trên cành còn sợi dây treo lòng thòng, bèn hiểu ngọn ngành cớ sự, nên nước mắt chạy quanh. Thổn thức nói:
- Thiếp ôn nghèo kể khổ, là vì những đứa con, bởi thiếp không muốn chúng ra đời trong rét đói!
Rồi dìu chồng vào nhà, xoa bóp một hồi thời mặt mày hồng hào trở lại, đoạn lấy nắm gạo cuối cùng, nấu cháo cho chồng ăn, mà ở tận cõi thâm sâu, thiên sầu địa thảm. Đã vậy, còn nói với mình rằng:
- Hòa khí sanh tài. Vợ chồng mà cãi nhau thế này. Giàu được hay sao" Lại nữa. Chồng vì ta mà tự tử, thì cái tiếng sát phu này, sẽ khiến cho ta suốt đời làm cô phụ, vò võ đơn côi, thì có sống cũng cầm như đang thác!
Lúc Nghi tỉnh dậy, thấy cháo thời ăn, rồi xách rựa ra đi. Tối đưa về bịch gạo. Vợ hỏi:
- Ở đâu mà chàng có"
Nghi hùng dũng đáp:
- Bạn bè của cha toàn là kẻ giàu sang. Lâu nay không thèm cầu cạnh, vì chỉ nghĩ đến cảnh chầu chực xum xoe, lòng đã thấy nhục. Nay vợ chồng ta đã đến bước đường cùng, thì sợ gì mà không ăn trộm" Vậy nàng hãy vào nấu cơm, đặng ta ăn no một bụng, rồi lấy nữa về cho nàng. Trước là đáp lại tình thâm, sau có cái để níu tìm xuân sắc!
Hàn thị. Lúc chồng chưa đi ăn trộm thì xúi, đến khi chồng đem đồ gian về, thì thấy lòng dạ không yên, liền bàng hoàng trộm nghĩ: "Muốn thành người tốt thì phải học. Chớ làm người xấu, thời phải học hay sao" Chồng ta. Tuy chưa kiếm được nhiều tiền, nhưng không có nghĩa suốt đời không kiếm được, mà lý do khiến chồng ta không kiếm được - là bởi cái lương tâm trong sáng mà con người cần phải có - Ta trong lúc hồ đồ nhất thời, đã đẩy xô chồng ta làm điều không đúng. Ắt phải sửa lại thôi!". Nghĩ vậy, liền vo gạo nấu cơm, mà chốn tâm tư cứ như ngồi than nóng, rồi chợt như người tỉnh mộng. Hơ hãi nói:
- Ta xúi chồng đi ăn trộm. Nếu chuyện vỡ lở thì tránh đâu cho khỏi phần liên lụy. Chồng ta vô khám đã đành. Còn ta. Uổng phí đời xuân sắc trong tù tội. Chẳng bậy lắm ư"

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Cụ bà Ruth Kundsin ở Quincy chứng minh rằng người ta không bao giờ quá già. Dù đã 103, bà vẫn tập thể dục có thể khiến những người trẻ tuổi nhìn cũng cảm thấy… mệt!
Hiện nay, thành phố Lawrance- Kansas đang nhộn nhịp phát triển. Thành phố có Đại Học Kansas này đã lọt vào top 20 trong bảng xếp hạng Bloomberg Brain Concentration Index.
Sáu mươi ba phần trăm người Mỹ nói rằng họ ủng hộ tự do của người khác để thực hành tôn giáo tại nơi làm việc hoặc ở nơi khác trong cuộc sống "ngay cả khi điều đó tạo ra sự áp đặt hoặc bất tiện cho người khác"
Cựu nhân viên của Fox News, Shepard Smith cho biết ông đang quyên góp 500,000 đô la cho Ủy Ban Bảo Vệ Các Nhà báo, theo báo New York Times cho biết.
Theo quy định mới, kể từ ngày 1/1/2020, các hãng hàng không không được thuê máy bay đã xử dụng quá 10 năm, tính từ ngày xuất xưởng đến thời điểm nhập vào Việt Nam
Westminster (Bình Sa) Tại văn phòng tòa soạn Việt Báo vào Thứ Ba ngày 19 tháng 11 năm 2019, phái đoàn Ủy Ban Góp Ý với Ủy Ban Xây Dựng Đài Tưởng Niêm Hoàng Sa gồm có các cựu Sĩ Quan Hải Quân Nguyễn Mạnh Chí, HQ. Lê Bá Chư và HQ. Đặng Thành Long đã đến thăm tòa soạn Việt Báo, sau đó trình bày một vấn đề khá quan trọng để nhờ tòa soạn loan tin.
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Trộm kỹ thuật của Hoa Kỳ, Nhật Bản, Anh quốc, Pháp quốc… Lấn chiếm Biển Đông của VN, Philippines… Bây giờ TQ cũng chôm cả văn hóa VN, nói rằng áo dài VN là truyền thống thời trang Trung Hoa…
Mùa lễ đến gần, cũng là mùa mà nhiều người sẽ lên cân, và mất đến cả vài tháng sau để xuống trở lại. Đối với nhiều người Mỹ, “mùa lên cân” bắt đầu từ tháng 10, và đạt đến đỉnh điểm là Mùa Giáng Sinh. Thủ phạm không đâu xa, là đủ loại kẹo từ Halloween, đến gà tây Thanks Giving, tiếp nối đến chocolate Christmas.
Theo một nghiên cứu mới, việc bỏ thuốc sẽ gẫn đến một sự thay đổi lớn về hệ vi khuẩn trong ruột. Tuy nhiên, việc thay đổi này có tác dụng như thế nào thì cần phải có nghiên cứu thêm.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.