Hôm nay,  

Phú Quí Sinh Làm Đỏm

06/08/200500:00:00(Xem: 6429)
- Người thời xưa trong xã hội VN nói "phú quí sanh lễ nghĩa. Còn người thời nay, nhứt là thời CS còn sót lại ở VN, nói "Phú quí sanh làm dỏm."

Thực vậy ghét lối sống của cán bộ đảng viên CS ngoài Bắc hay làm dỏm, làm oai, thời Cộng sản đặc sệt, thường dân Việt Miền Bắc có câu, " Già thì trá lá, nhỏ thì láu cá, v.v". Đề tự cứu CS Hà Nội tuyên truyền "chuyển hệ tư duy", " đổi mới", chuyển kinh tế từ kế hoạch hoạch định cứng rắn sang kinh tế thị trường. Nhưng vì vấn đề mặt mũi vẫn để cái đuôi lòng thòng "theo định hướng xã hội chủ nghĩa". "Ý đồ" ấy khiến con nòng nọc Đổi Mới cứ lần quần mãi dưới đáy giếng. Nhưng dù sao kinh tế thị trường cũng giúp cho CS Hà Nội làm ăn khấm khá lên. Cán bộ đảng viên và những người "ăn theo" trở thành tư bản, tư sản mại bản đỏ ở thành thị và cường hào ác bá đỏ ở nông thôn.

Trong kinh tế nông nghiệp phú quí thường sanh lễ nghĩa, và trong kinh tế thị trường, trưởng giả thường học làm sang. Bắt chước là đặc tính của Con Người. Nhưng những người vi tiện xuất thân, thiếu hiểu biết qua học hỏi thường bắt chước không có "có bài bản". Thay vì học hỏi điều hay, cái đẹp của cuộc sống văn minh, họ bắt chước một cách mù quáng và trở thành dân làm dỏm, làm dáng và làm trò cười cho thiên hạ. Cán bộ đảng viên già thì nhảy đầm thay vì thể dục dưỡng sinh. Trẻ thì chơi golf cho giống Mỹ.
Gần đây một tờ báo trong nước, Tuổi Trẻ Chủ Nhựt, nói, có hình hẳn hoi, nhiều ông bà già tạo thành một phong trào hiểu theo nghĩa phénomène là hiện tượng kỳ lạ ở Hà Nội. Trong đó đa số là cán bộ đảng viên có "chế độ hưu trí ", có của nổi của chìm sau khi thu vén cuối đời thời Đổi Mới, và quá dư thì giờ không biết làm gì. Số người này ra "quảng trường" buổi sáng, buổi chiều thay vì "tập thể dục dưỡng sinh", lại nam nữ ôm nhau tập hay "nhảy đầm nhảy đực". Thật 12 con giáp chẳng giống con nào. Nhảy đầm nhảy đực lộ thiên ở Âu Mỹ có, nhưng người ta làm có khi, có thì, có nơi, có chốn. Người Pháp, Y pha Nho, Ý, Anh, Mỹ đàng hoàng nào ai làm luông tuồng, liên tu bất tận mỗi sáng, mỗi chiều như vậy. Không ai cấm những cán bộ đảng viên già sau khi đã thu vén cuối đời quá thừa mứa, rửng mỡ, còn những ngày lẻ bon chen chơi cho đả. Nhưng chơi cũng phải "có kiểu có cách, có bài có bản" tương xứng với lứa tuổi của mình, thiên hạ mới coi được.

Cái bịnh này thấy cũng có lây qua những người Việt Hải ngoại thường về nước. Có người ghiền nên đợi cuối tuần, đêm đêm mang kính lão, chống gậy đến vũ trường. Có người ngồi cả mấy tiếng đồng hồ mà không tìm được bạn khác giống để nhảy. Nhưng vẫn chưa thấy ai "uống thuốc liều" như mấy ông bà cán bộ già " rửng mỡ" ra nhảy ở các "quảng trường" bên Hà Nội.

Còn cán bộ đảng viên trẻ thì học đòi chơi golf cho giống Mỹ. - Tin đọc và nghe được của Đài VOA, mới đây cho biết "Thông Tín Viên Amy Kazmin của Thông Tấn Xã Financial Times.com vừa có bài cho hay giới chức nhà nước và các doanh gia tư nhân tại Việt nam đang đua nhau đi học đánh golf." Doanh gia ở VN đại đa số là cán bộ đảng viên coi hệ thống 'quốc doanh là chủ đạo" của nền kinh tế thị trường theo định hướng XHCN và một số nhỏ tư nhân bà con cật ruột, để tử, đàn em của những cán bộ có chức có quyền. Họ biện minh chơi golf để " thiết lập những cơ hội tiếp xúc, giao dịch."

Glof là một môn thể thao rất xa lạ với người Việt. Và một số người xem đó là một môn thể thao quí phái, chỉ dành cho những người lắm tiền nhiều bạc trong thời Mỹ còn là cố vấn, như tennis, quần vợt, trong thời Pháp còn làm chủ VN. Sân golf thời Đổi Mới ngày càng mọc lên nhiều tại nước này.

Theo VOA, "Sân golf 9 lỗ đầu tiên của Việt Nam được xây cất dưới thời Pháp thuộc tại Đà Lạt cho cựu quốc vương Bảo Đại. Sau năm 1975, sân này không còn được ai dùng nữa, khiến cỏ dại mọc đầy sân và trở thành nơi hò hẹn lý tưởng cho các cặp tình nhân trẻ tuổi.

Mãi tới đầu thập niên 1990, các nhà đầu tư Á Châu mới được phép khai thác sân này. Năm 1998, bộ Chính Trị cho phép các viên chức - phần lớn thuộc Bộ Ngoại giao - thành lập Câu Lạc Bộ Đánh Golf Hànội để cải thiện khả năng đánh golf và để thiết lập tính chất chính đáng cho bộ môn thể thao này. Một cuốn sách về kỹ thuật học đánh golf được dịch sang tiếng Việt."

Các Ông Giám đốc Quốc Doanh viện dẫn lý do chiêu hàng, tìm mối mà bây giờ họ việt hóa tiếng Mỹ luôn thành " mác kết tin" ( marketing) để xuất công quỹ đi học và chơi trò chơi này. Học 10 tiếng giá 400 đôla. Lệ phí chhơ glf nghe mà nổi da ga: từ 13000 tới 25000 đôla mỗi năm. Trong khi theo ước tính của Ngân hàng Thế giới lợi tức bình quân trên đầu người của VN chưa tới 500 Đô la. Ô. Phó Thủ Tướng Vũ Khoan được trương hình đang chơi golf lên một cuốn sách chuyên về đánh golf lần đầu tiên có ở VN.
Để làm sân golf cho cán bộ đảng viên đương quyền, lắm chức, nhiều tiền chơi , nhiều lần nhà cấm quyền trực tiếp hay gián tiếp cưỡng chiến đất đai của nông dân. 500 nông dân ở ngoại ô Hà nội năm 1997 đã nổi dây chống Cảnh sát đã tiếp tay công ty Dae Woo của Nam Triều Tiên đã dùng tay nhà cầm quyền CS chiếm hữu đất của dân để xây một sân golf trị giá 177 triệu Đôla. Sân golf ở VN đang mọc lên, nay đã lên con số hàng chục.

Hiện tượng phú quí sanh làm dỏm của cán bộ đảng viên già và trẻ sẽ đưa lối sống phồn vinh giả tạo của nước nhà đi về đâu"

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Westminster (Bình Sa)- - Tại hội trường Việt Báo vào chiều Chủ Nhật ngày 3 tháng 11 năm 2019 vừa qua, Dân Biểu Liên Bang Alan Lowenthal, đã tổ chức cuộc triển lãm pho tượng Thương Tiếc, nhân dịp nầy ông Nguyễn Đạc Thành, Chủ Tịch Hội VAF cũng có mặt để tường trình một số tin tức chi tiết về việc trùng tu nghĩa trang Biên Hòa.
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Sự phát triển của kỹ thuật điện toán và công nghệ thông tin đã và đang làm thay đổi một cách sâu sắc mọi mặt của xã hội hôm nay, đạo pháp cũng không nằm ngoại lệ.
Lãnh đạo Đảng và Nhà nước CSVN biết sợ Tầu là nhục, nhưng còn hơn nghe dân để mất Đảng. Tư duy này đã rõ như ban ngày trong cách hành xử ngoại giao và bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, cả trên đất liền và biển đảo, trước áp lực của Trung Cộng, của các thế hệ lãnh đạo Việt Nam từ sau 1975.
Tại sao phải đợi đến 3 tiếng đồng hồ và phải có thỏa thuận bằng giấy tờ chứ không được nói miệng thì các cơ quan truyền thông mạng mới được đăng lại tin của báo giấy?
Xưa kia, việc đi ăn ở ngoài phạm vi gia đình là chuyện ít khi xảy ra. Món ăn được nấu nướng ở nhà với bàn tay khéo léo của người đàn bà quán xuyến. Lâu lâu, khi có việc gì đáng ghi nhớ như kỷ niệm ngày cưới, hoặc có chuyện vui muốn ăn mừng, thết đãi khách quý, đi chơi xa... thì gia đình mới rủ nhau đi ăn nhà hàng một lần để cùng chung vui.
Đã trở lại do sự yêu cầu của nhiều người, lễ hội 2019 sẽ lớn hơn và nhiều ánh sáng hơn
Tôi nhặt được cụm từ “Kho Trời đã khoá” trong truyện ngắn (Chân Dung Một Cô Gái Việt Nam) của Tâm Thanh. Người kể chuyện tên Diễm, sinh ra tại Na Uy, và làm việc như một thông dịch viên (on call) cho sở cảnh sát di trú tại thủ đô Oslo. Nhân vật chính tên Vân, bị bắt giữ về tội ăn cắp và nhập cư bấ́t hợp pháp.
Ngôi chùa đầu tiên mình thăm hôm Thứ Năm có tên là Takayama Betsuin Temple Trasure House.
Cách nay đúng 30 năm, Bức Tường Berlin "sụp đỗ" vào ngày thứ năm mùng 9 tháng 11 năm 1989. Biến cố này đã được nhiều nhân vật lãnh đạo Tây Phương - chẳng hạn như Cố Thủ Tướng Đức Kohl, Cựu Tổng Thống Ba Lan Walesa, Cựu Ngoại Trưởng Mỹ Clinton .... - đánh giá xem như biến cố quan trọng nhứt trong thế kỷ 20.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.