Hôm nay,  

Luật Pháp Phổ Thông

31/01/200600:00:00(Xem: 10159)
[LS Lê Đình Hồ là tác giả cuốn “Từ Điển Luật Pháp Anh Việt-Việt Anh” dày 1,920 trang vừa được xuất bản. Qúy độc giả có thể mua sách qua internet bằng cách lên Website Google (google.com) đánh máy chữ “ho ledinh”, rồi theo sự hướng dẫn của các websites.]

Hỏi (Bà Trần T Thảo): Vào tháng 6 năm 2005, tôi được một vị giám đốc của một văn phòng tài chánh mời đến văn phòng của ông ta để bàn thảo về việc đầu tư.
Thoạt tiên ông ta cho tôi biết là với số tiền $120,000 tôi đang ký thác định kỳ trong ngân hàng, ông ta có thể sắp xếp để cho các thân chủ của ông ta mượn và họ sẽ trả 10% tiền lời mỗi tháng. Ông ta cho biết là ông ta sẽ cho nhiều người khác nhau mượn, mỗi người sẽ được mượn từ $10,000 - $20,000. Tôi cho ông ta biết là tôi đã gởi số tiền đó với thời gian là 6 tháng, đợi xong thời hạn ký thác tôi sẽ báo cho ông ta biết.
Vài ngày sau, ông ta gọi điện thoại và báo cho tôi biết rằng có 2 người muốn mượn tiền, và yêu cầu tôi rút hết tiền để ông ta giúp cho họ đồng thời giúp cho tôi kiếm được nhiều tiền lời hơn. Ông ta còn cho biết là 2 người mượn tiền này sẵn sàng chấp nhận bù vào khoản tiền mà tôi bị thiệt vì rút tiền ra sớm hơn sự quy định của ngân hàng.
Sau một hồi trò chuyện, tôi đồng ý giải pháp mà ông ta đề nghị. Tôi ký vào giấy tờ cho mượn nợ đã được văn phòng của ông ta soạn thảo và đã được ký bởi 2 người mượn tiền này. Sau đó ông ta đưa tôi đến ngân hàng làm thủ tục rút tiền và chuyển sang cho trương mục của ông ta $36,000 mặc dầu trên giấy nợ họ đã ký là thiếu của tôi tất cả là $40,000 và thời gian mượn nợ là 1 tháng.
Một tháng sau, ông ta gọi điện thoại và mời tôi đến văn phòng. Tại đây ông ta đưa cho tôi tất cả là $22,000 [$20,000 do 1 người hoàn trả, và $2,000 là tiền lời của người muốn mượn tiếp 1 tháng nữa] và giải thích rằng một người hoàn trả lại món nợ, còn người kia cần mượn thêm 1 tháng nữa. Thế là tôi nhận tiền và ra về.
Chừng hơn 1 tuần sau, ông ta gọi điện thoại và mời tôi đến văn phòng, đồng thời cho tôi biết rằng có 1 người khác muốn mượn $50,000.
Tôi bèn đến văn phòng của ông ta, cũng như lần trước sau khi ký vào các giấy tờ cho mượn nợ, ông ta đưa tôi ra ngân hàng để rút $45,000 và chuyển vào trương mục của ông ta. Cũng như lần trước trên giấy tờ tôi đã ký là cho họ mượn tổng cộng lần này là $50,000. Ông ta nói cho tôi biết rằng vì số tiền này khá lớn nên để ông ta sẽ nộp caveat vào nhà của người mượn hầu bảo đảm sự trả lại nợ cho tôi, nhưng thủ tục đó ông ta sẽ làm cho tôi sau.
Vài ngày sau, ông ta gọi tôi để ký giấy cho mượn thêm tiền nhưng tôi đã báo cho ông ta biết rằng tôi không còn tiền nữa vì đã cho bạn tôi mượn toàn bộ số tiền còn lại.
Từ đó cho đến nay tính ra là đã gần 6 tháng, tôi yêu cầu ông ta giúp tôi đòi lại toàn bộ số tiền mà văn phòng ông ta đã sắp xếp cho vay nhưng ông ta cho biết là không gặp được thân chủ. Tôi được bạn bè cho biết rằng ông này rất bê bối về tiền bạc, và chưa bao giờ trả lại trọn vẹn số tiền cho chủ nợ.
Tôi chưa bao giờ giáp mặt với các người mượn nợ của tôi cả, tất cả đề do văn phòng của ông ta sắp xếp.
Xin LS cho biết trong trường hợp ông ta tạo dựng ra giấy tờ giả mạo thì tôi có thể thưa kiện để đòi lại tiền có được không"


Trả lời: Điều 178A Đạo Luật Hình Sự 1900 quy định rằng: “Bất cứ ai thâu hoặc nhận bất cứ tiền bạc hoặc chứng từ bằng khoán có giá trị theo những điều kiện đòi hỏi đương sự phải chuyển giao hoặc kết toán hoặc trả cho bất cứ người nào toàn bộ hoặc từng phần số tiền hoặc chứng từ bằng khoán đó . . . lạm dụng một cách khi trá vào việc xử dụng cho chính đương sự hoặc xử dụng cho bất cứ người nào khác, hoặc một cách khi trá không chịu kết toán hoặc trả toàn bộ hoặc bất cứ phần nào của số tiền, hoặc chứng từ bằng khoán đó . . . vi phạm các điều kiện mà đương sự đã thâu hoặc nhận tiền hoặc chứng từ bằng khoán đó, sẽ bị tù 7 năm” (Whosoever having collected or received any money or valuable security upon terms requiring him or her to deliver or account for or pay to any person the whole or any part of: (a) such money or valuable security. . . fraudulently misappropriates to his or her own use or the use of any other person, or fraudulently omits to account for or pay the whole or any part of such money, valuable security, . . . in violation of the terms on which he or she collected or received such money or valuable security, shall be liable to imprisonment for seven years).
Trong vụ R v. Aliperti [2000] NSWCCA 315, bị cáo là một luật sư, còn nạn nhân là ông Ferraro, một thân chủ của luật sư này.
Ông Ferraro nói với bị cáo rằng ông ta có tiền ký thác tại ngân hàng nhưng không hài lòng với số tiền lời mà ông ta đang nhận được. Bị cáo bèn nói với ông Ferraro rằng bị cáo có một thân chủ khác tên là Cassaneti, ông này đang cần tiền và đồng ý mượn với lãi suất cao.
Sau đó, ông Ferraro nhờ bị cáo đầu tư số tiền mà ông ta đang ký thác tại ngân hàng.
Bị cáo bèn đưa cho ông Ferraro “một bản hợp đồng cho vay mượn nợ” (a loan agreement) trong đó bên cho vay là ông bà Ferraro và bên đồng ý vay là ông Cassaneti.
Bản hợp đồng cho vay mượn nợ này có chữ ký của ông Cassaneti, tuy nhiên bị cáo đã giả chữ ký này, vì thế ông Casaneti hoàn toàn không hề hay biết về việc mượn số tiền này. Số tiền $135,000 của ông Ferraro đã được chuyển vào trương mục của bị cáo, và sau đó bị cáo đã dùng số tiền này để trả cho một số người mà bị cáo thiếu nợ.
Khi nội vụ bị phát giác, bị cáo đã bị cáo buộc và bị bồi thẩm đoàn kết buộc tội “thâu đoạt vật có giá trị một cách thiếu lương thiện bằng cách lường gạt” dishonestly obtaining a valuable thing by deception) và tội “không chịu kết toán một cách khi trá” (fraudulently omitting to account).
Tòa đã tuyên án bị cáo 5 năm tù ở và buộc bị cáo phải thụ hình tối thiểu là 3 năm 9 tháng. Bị cáo bèn kháng án vì cho rằng bản án quá nặng. Vào lúc kháng án luật sư của bị cáo đã tranh cãi rằng vị chánh án tọa xử đã sai lầm khi cho rằng “việc lường gạt đã xảy ra trong một thời gian dài” (the deceptions had occurred over a considerable period of time) , trong lúc đó trên thực tế sự việc này chỉ xảy ra trong thời gian 4 tháng.
Luật sư của bị cáo cho rằng “bị cáo phải được hưởng sự ân giảm, vì ông ta đã phải lo lắng về thủ tục xét xử trong thời gian gần 7 năm” (the applicant was entitled to some leniency, on the basis he had had the proceedings hanging over his head for approximately seven years).
Tuy nhiên, Tòa Kháng Án đã không đồng ý với lập luận này, cuối cùng Tòa đã tuyên án là bị cáo bị tù 4 năm và phải thụ hình tối thiểu là 3 năm. Dựa vào luật pháp cũng như phán quyết vừa trưng dẫn, bà có thể thấy được rằng có rất nhiều nghi vấn về việc bà ký vào các văn kiện cho mượn nợ được ký sẵn bởi những người đứng ra vay mượn mà bà chưa hề một lần gặp mặt.
Giờ đây khi người ta không chịu trả lại tiền cho bà, tôi đề nghị bà nên đến gặp luật sư riêng của bà để tiến hành các thủ tục cần thiết hầu đòi lại số tiền mà bà đã chuyển vào trương mục cho vị giám đốc đó.
Nếu bà còn thắc mắc xin điện thoại cho chúng tôi để được giải đáp thêm.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
SAIGON -- Có văn bằng Cử nhân tại Việt Nam, cũng vẫn xem là chưa đủ... Thậm chí, Bộ Lao Động nói rằng 94% sinh viên ra trường Cử Nhân cần đào tạo lại. Lỗi thì nhiều: thiếu kiến thức tổng quát, kém tiếng Anh, viết văn bản không nổi... Đó là nhận xét từ nhiều doanh nghiệp, theo báo Dân Trí.
TAIPEI, Đài Loan -- Một bản tin từ chính phủ Đài Loan cho thấy một nỗi nghi: thịt từ Trung Quốc có virut bệnh đã đi vào Việt Nam, trở thành lạp xưởng và rồi cầm sang Đài Loan. Bản tin RTI ghi rằng: Lại có 2 trường hợp vi phạm mang sản phẩm thịt có chứa virut bệnh tả lợn châu Phi, thời gian gần đây sẽ tăng cường kiểm tra các chuyến bay từ Việt Nam.
SAIGON -- Bất động sản Sài Gòn được săn lùng nhiều nhất... hiển nhiên là đất lành, chim đậu, theo tin của VnExpress.
Thê thảm là ô nhiễm môi trường... Đây là những cái chết chậm. Báo Tuổi Trẻ kể: từ Sở Tài nguyên và Môi trường TP.SG cho hay trung bình một người phụ nữ Việt "gánh" trên mình gần 6 ký bụi ô nhiễm mỗi năm.
Tháng Năm 2018, tại Việt Báo Gallery, có buổi ra mắt sách Anh ngữ "Finding My Voice—A Journey of Hope” của Crystal H. Vo tức Võ Như Ý, một tác giả từng dự Viết Về Nước Mỹ từ 2009. Cô sinh năm 1970 ở Đà Nẵng, 15 tuổi vượt biên, định cư tại Mỹ năm 1986 với tên Crystal H. Vo. Kết hôn và thành con dâu một gia đình Mỹ, cô đã dành trọn thì giờ để học sống và viết bằng Anh ngữ. Sau họp mặt Viết Về Nước Mỹ 2018, cô tự hứa mỗi tháng phải viết một bài bằng tiếng Việt. Sau đây, là bài viết mới cho tháng 12.
Bằng giọng văn trần trụi cảm xúc, phối hợp với những biện pháp nghịch dị trong văn chương, nhà văn đã rạch toác những vết ung nhọt khiếp hãi của xã hội đương đại trên đất nước quê hương ông từ thời hậu chiến cho đến tận bây giờ
Thực hiện nguyên tắc áp dụng Điều luật có lợi cho phạm nhân, theo đó chúng tôi kiến nghị trả tự do ngay cho ông Trần Huỳnh Duy Thức... Yêu cầu chấm dứt ngay chính sách dùng tù nhân trị tù nhân
ngày 15 tháng 12, 2018, hơn 9 giờ sáng, trời nắng chói chang và không lạnh nhiều, khoảng gần 200 người tụ tập trước Phước Lộc Thọ ở trên đường Bolsa, phản đối lệnh trục xuất di dân gốc Việt của chính quyền Trump
Một số kinh tế gia Hoa Kỳ bày tỏ lo ngại về hướng đi kinh tế nhiều năm tới. Theo bản khảo sát hàng tháng của nhật báo The Wall Street Journal lấy ý kiến các kinh tế gia, khoảng 85% kinh tế gia được hỏi ý đã nói rằng có cơ nguy kinh tế Mỹ đang đi xuống. Trong đó nỗi lo lớn nhất là cuộc chiến thương mại giữa Mỹ và Trung Quốc.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.