Hôm nay,  

Chứng Khoán Tụt Dốc

05/03/200900:00:00(Xem: 7217)

CHỨNG KHOÁN TỤT DỐC

Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh
Thứ hai tuần này trị giá chứng khoán tụt dốc thê thảm, làm thị trường Wall Street bấn loạn. Trong một ngày thứ hai trị giá Dow Jones mất 300 điểm tụt xuống chỉ còn 6,763 điểm. Số điểm này thấp hơn số điểm 12 năm trước là 6,976 điểm. Tuy nhiên có thể những người chơi chứng khoán đã nghe theo lời khuyên của các kế hoạch gia tài chính, hãy bình tĩnh, đừng có hốt hoảng đem chứng khoán bán thốc bán tháo đi làm nó tụt xuống đất đen, nên đến chiều thứ ba sự xuống dốc có vẻ đã chậm lại. Nó xuống 37 điểm tức 0.6% còn 6,726.02, so với 14,164.53 điểm hồi tháng 10-2007. Đến trưa thứ tư (giờ Miền Đông) chứng khoán vọt lên đến 160 điểm và còn chập chờn.
Chứng khoán, từ ngữ chung chỉ các trái phiếu và cổ phiếu, chỉ là những tờ giấy. Đồng đô-la Mỹ cũng là những tờ giấy. Nhưng đô-la có vàng bảo đảm (kim bản vị) và số vàng đó chất đầy trong kho Fort Knox như chúng ta đã biết. Nếu số vàng của Mỹ biến đi mất hết, đô-la chỉ còn là tờ giấy lộn không còn giá trị nào nữa. Chứng khoán đại diện cho đô-la, nhưng không do chính phủ in ra hay phát hành, mà do các đại công ty kinh doanh và tài chính mỗi tổ chức tự phát hành riêng để tiện bề mua bán đổi chác. Cái chợ mua bán này là thị trường Wall Street. Việc mua bán chứng khoán cũng như trị giá của nó căn cứ ở sự tín nhiệm. Những nguời chơi chứng khoán người phần lớn là giầu có. Ngoài ra cũng có một số không nhỏ các nhân viên các sở công tư có quỹ 401K để tùy trường hợp có thể đem mua chứng khoán. Đây là tiền khấu trừ vào lương hàng tháng của họ để khi về già họ lãnh, ngoài tiền hưu bổng.
Khi có nhiều tiền, người giầu đem gửi các nhà băng để lấy lời chớ không ai dại mà chôn tiền ở nhà, vừa không có lời lại vừa thiếu an toàn. Cao tay ấn hơn nữa, người ta mua chứng khoán như đánh bạc để hy vọng có lợi nhiều hơn gấp bội. Đây cũng là một cách đầu tư, cái chợ tài chính thành hình ở chỗ này. Vì thế, khi thấy trị giá loại chứng khoán của mình đang lên, không có ai dại mà đem bán. Nhưng khi thấy những chứng khoán đó xuống dốc, người ta hốt hoảng đem bán nó đi, sợ để lâu càng mất giá thêm nữa. Cái luật cung cầu của thị trường là khi một món hàng ít người bán, giá nó lên, khi nhiều người bán thừa mứa giá nó xuống.
Vậy nguyên nhân tiên khởi vì đâu trị giá chứng khoán xuống dốc" Như chúng ta đã biết, vào tháng 3 năm 2007 các chứng khoán liên quan đến nhà cửa lên rất cao, cái nọ kéo cái kia, khiến chứng khoán nói chung lên đến tột đỉnh 14,164 điểm vào tháng 10 năm 2007. Thành ra đường vẽ chỉ số trên bản đồ trông giống như một chữ V lộn ngược, mũi nhọn của nó chọc lên trời chẳng khác gì đường bay của một phi thuyền lên quỹ đạo, nó vọt lên rồi xuống, bay trở về. Chỉ khổ là cái phi thuyền này lại có tên là CDO, chữ tắt của "Collateralized Debt Obligations", nghĩa là Bổn phận thanh toán những món Nợ có Thế chấp. Cuối năm 2007, mối họa đã hiện nguyên hình. Đó là vì mấy ông tài chủ các nhà băng, các công ty chuyên mua bán chứng khoán thấy thị trường nhà cửa lên cao có lời liền đua nhau mua lại các giấy nợ thế chấp đó của các hãng nhỏ và cho vay thêm những ông nhà giầu lớn nhỏ đã có nhà cửa rộng rãi rồi nhưng vẫn muốn làm thêm nhà để cho thuê hay bán lại lấy lời.


Đây chỉ là điểm khởi đầu về nợ khó trả. Nhưng nó trở thành mối họa lớn khi thị trường nhà cửa xuống giá, không bán được vì mấy ông buôn bán nhà cửa thấy ham, có chương trình xây dựng quá nhiều nhà cửa. Nó liên hệ đến một số cá nhân mua nhà đến lúc kinh tế khó khăn, mất việc làm, không có tiền đóng góp trả nợ hàng tháng nên lâm nạn "CDO", có thể mất nhà (foreclosure). Và không phải chỉ là vấn đề của một số cá nhân. Giữa lúc kỹ nghệ nhà cửa là lãnh vực dễ làm giầu lớn, nên các nhà băng, các công ty mua bán chứng khoán đua nhau mua các giấy nợ thế chấp để rồi bán lại, các công ty nhỏ đem bán lại cho các công ty lớn để lấy lời rồi các công ty lớn lại bán lại cho các đại tài chủ các ngân hàng lớn nhất thế giới...Thành ra các nhà kinh doanh chứng khoán dính nhau cả chùm. Đồng thời cũng lúc đó có dấu hiệu kinh tế xuống dốc vì chi phí chiến tranh Iraq, Afghanistan mỗi lúc một cao, kinh doanh trì trệ, nạn thất nghiệp gia tăng gây khủng hoảng trong tâm lý quần chúng, khiến người dân không dám bỏ tiền ra tiêu xài, tiểu thương bị ảnh hưởng. Thêm vào đó xẩy ra một số trường hợp lường gạt trắng trợn của những tay chủ nhân các hãng chuyên giúp và bảo vệ người có tiền muốn đầu tư vào những nơi nào có lời nhiều nhất và mau nhất.
Bây giờ có người hỏi kế hoạch cứu nguy kinh tế của Tổng Thống Barack Obama ở đâu rồi" Kế hoạch đó được đưa ra trước công chúng hơn 1 tuần trước. Obama mới lên làm Tổng Thống được 42 ngày. Ông đã nói ông lãnh một di sản quá nặng của ông Bush để lại. Nhưng tuần này trước khi gặp Thủ tướng Anh, ông nói với dân Mỹ: "Chúng ta đang ngồi trong một cái hố sâu do chính chúng ta đã tự đào cho chúng ta". Giữa lúc các phần tử bảo thủ cực đoan của đảng Cộng Hòa chống đối kế hoạch thúc đẩy kinh tế của ông, câu nói cái hố "chúng ta" tự đào có ý nghĩa thật thâm thúy. Ông không trách cứ một ai. Về tình hình kinh tế suy thoái như hiện nay, tất cả mọi người Mỹ đều phải chịu trách nhiệm. Bởi vậy tất cả mọi người đều có bổn phận phải cứu nguy kinh tế.
Nhiều người đã biết và và giới thức giả đã nhiều lần công khai phát biểu một sự thật quá rõ. Kế hoạch cứu nguy kinh tế không phải là cứ nói ra là thành công như một phép lạ. Nó cũng không phải là một viên đạn làm bằng bạc để bắn ra một phát là loài ma sói phải chết, theo loại chuyên quái đản huyền hoặc. Chương trình kế hoạch là một việc, thực hiện chương trình đó là một việc. Cần phải có sự hợp tác của mọi người, của toàn dân, kế hoạch mới có thể sớm thành công. Theo các poll thăm dò, sau khi Obamma công bố kế hoạch, có 67% dân chúng thấy có hy vọng thành công, 28% nói không có hy vọng. Các giới chức kinh tài của chính phủ dự liệu có thể đến năm 2010, kinh tế mới hết xuống dốc để có thể đi lên. Tôi nghĩ có thể còn sớm hơn nữa, trước cuối năm 2009.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạp chí Văn Học Mới số 5 dày 336 trang, in trên giấy vàng ngà, bìa tranh nghệ thuật của Nguyễn Đình Thuần, sáng tác từ hơn 50 nhà văn, nhà thơ, nhà biên khảo và phê bình nghệ thuật.- Văn Học Mới số 6 sẽ ấn hành vào tháng 3/2020, có chủ đề về nhà văn, nhà thơ, nhạc sĩ Nguyễn Đình Toàn
Một tuyệt phẩm thi ca gồm những bài thơ dị thường chưa bao giờ xuất hiện bất cứ đâu, viết bởi một thi sĩ dị thường. Tựa: Tuệ Sỹ Ba ngôn ngữ: Việt - Anh - Nhật Dịch sang tiếng Anh: Nguyễn Phước Nguyên Dịch sang tiếng Nhật: G/s Bùi Chí Trung Biên tập: Đào Nguyên Dạ Thảo
Mùa thu là cơ hội bước sang trang mới khi nhiệt độ bắt đầu dịu lại. Trong mùa này, người dân California không cần mở điều hòa không khí lớn hết cỡ và cũng còn quá sớm để lo chạy máy sưởi.
Garden Grove xin mời cộng đồng tham gia chương trình đóng góp tặng quà cuối năm nhằm mang lại niềm vui, hy vọng và giúp đỡ cho những trẻ em địa phương không có quà trong mùa lễ Noel.
Ngồi niệm Phật miên man, dù cố tâm vào Phật hiệu nhưng hôm nay vẫn không sao “ nhập” được, đầu óc nó cứ văng vẳng lời anh nó lúc sáng: - Tu hú chứ tu gì mầy!
Một đường dây buôn người bán qua TQ do một phụ nữ Việt là nạn nhân buôn người trước đây tổ chức vừa bị phát hiện và bắt 2 người tại tỉnh Nghệ An, miền Trung Việt Nam, theo bản tin hôm 5 tháng 12 của Báo Dân Trí cho biết.
Điều trần luận tội đầu tiên của Ủy Ban Tư Pháp Hạ Viện đã nhanh chóng nổ ra cuộc đấu đá nội bộ đảng phái hôm Thứ Tư, 4 tháng 12 năm 2019, khi các nhà Dân Chủ cáo buộc rằng Tổng Thống Donald Trump phải bị truất phế khỏi chức vụ vì tranh thủ sự can thiệp của nước ngoài vào cuộc bầu cử ở Hoa Kỳ và đảng Cộng Hòa giận dữ vặn lại không có căn cứ cho hành động quyết liệt như vậy.
Đó là cuộc khảo sát của công ty tài chánh WalletHub đối với 182 thành phố khắp Hoa Kỳ, để xếp thứ tự an toàn nhất cho tới bất an nhất. Cuộc nghiên cứu dựa trên 41 thước đo liên hệ tới an toàn
Cảnh sát đã bắn chết một người đàn ông cầm dao tại El Monte, Nam California hôm Thứ Hai.
Một phần thưởng 50,000 đô la được đưa ra để bắt một người đàn ông của thành phố Burnaby đã bị truy nã trước đây vì tội rửa tiền như một phần của nhóm tội phạm có tổ chức người Việt Nam hoạt động tại Canada và Hoa Kỳ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.