Hôm nay,  

Tại Sao Đàn Áp?

20/09/200500:00:00(Xem: 5341)
- Có thật họ là “tay sai của Mỹ” chỉ vì theo Đạo Tin Lành" Có bao nhiêu nhà nứơc nào nói như thế trên trần gian này, hay chỉ riêng một số cán bộ tại Việt Nam mình"
Tại sao lại bắt giam một ông Mục Sư vào bệnh viện Tâm Thần Biên Hòa cả năm, đều đặn chích thuốc trị điên (hay điên") cho ông mục sư khỏe mạnh bình thường này, rồi khi quốc tế la ỏm tỏi mới chịu thả ra. Đó là ngay ở Sài Gòn, dưới trăm mắt nghìn tai qúôc tế mà còn như thế... vậy thì nói gì tới nơi xa xôi hẻo lánh.
May mà Mục Sư Thân Văn Trường bị giam có 1 năm thôi... Còn Thầy Thích Thiện Minh bị giam tới 26 năm, tức hơn một phần tư thế kỷ, khi vào tù thì tóc còn xanh, khi ra tù thì đầy tóc trắng...
Than ôi, bất công chồng chất bất công.
Một bản Thông Cáo Báo Chí mới phổ biến của Liên Đoàn Truyền Giaó Phúc Âm VN đã báo nguy thêm về một trừơng hợp mới. Bản văn ký ngày 18/9/2005, nêu bật tính bạo ác của chế độ, gửi cho nhiều mạng truyền thông, tóm lược các phần chính như sau.

THÔNG CÁO BÁO CHÍ
CSVN LIÊN TỤC DÙNG BẠO LỰC ĐỘC TÀI ĐÀN ÁP TÔN GIÁO
Kính báo đến
các cơ quan truyền thông quốc tế
các tổ chức tranh đấu cho nhân quyền thế giới
các tổ chức tranh đấu cho tự do Tôn Giáo Việt Nam
những người có lương tâm, có đạo đức, có lòng với cảnh trạng tại Việt Nam
Thưa Quí Vị, Kể từ ngày Đại Sứ Hoa Kỳ tại Việt nam công bố với Thế Giới rằng Hoa Kỳ đã có những thỏa thuận đáng kể với Chính Phủ Việt Nam về Tôn Giáo và ngay sau khi Thủ Tướng Phan văn Khải trở về nước, thì tình hình Tôn Giáo tại Việt nam càng ngày càng tệ hại và có thể nói là đến mức báo động đỏ.
Từ Nam chí Bắc, từ núi rừng đến thành phố, không nơi nào mà không có những tiếng rên siết vì sự bách hại mà CSVN đang thực hiện trên đất nước được gọi là “ Độc lập-tự do- hạnh phúc” này... (...)
Gần đây nhất một việc xãy ra mà chúng tôi không thể yên lặng được đó là vào lúc 21 giờ ngày 16/9/2005, hai nữ Truyền Đạo là Cô Nguyễn thị Xuân và Cô Bùi thị Mùi thuộc Liên Đoàn Truyền Giáo Phúc Âm Việt Nam đã có một buổi cầu nguyện, tại Xã Tiên Lãng, Huyện Tiên Yên, Tỉnh Quảng Ninh Miền Bắc Việt nam, thì Công An Xã đã kết hợp với Công An huyện và đội dân phòng tập trung một lực lượng hùng hậu với những súng ống, gậy gộc, dùi cui chống bạo động đến nơi cầu nguyện để giải tán buổi nhóm của những tín hữu Tin Lành, trong khi số người tham gia cầu nguyện chỉ có 10 người! Và nơi đây đã nhóm lại hơn 1 năm qua !
Chính quyền ra sức làm khó dể chủ nhà và buộc hai Cô truyền Đạo ngưng buổi nhóm và trục xuất hai Cô truyền đạo ra khỏi nhà, nơi đang tập trung cầu nguyện.
Cô Xuân và Cô Mùi đành ngưng buổi cầu nguyện và ra về vì là nữ nhi, vả lại các Cô làm sao chống nỗi lực lượng đông đão, với đầy đủ vũ khí hợp pháp mà nhà nước cấp cho họ để đàn áp nhân dân !
Nhưng trên đường ra về các Cô đã bị lực lượng khác là ngành cảnh sát giao thông trong đó có một người tên là Hiếu đã kết hợp với lực lượng An Ninh với sắc phục có, quần áo thường dân có, với hơn 20 người chận đường bắt giử và áp giải các Cô đến Phòng Cảnh Giao Thông Huyện Tiên Yên.


Tại đây Ông Ngô cán bộ Viện Kiểm Soát Nhân Dân cũng có mặt và họ đã tự tiện đỗ tung giỏ xách tay cá nhân của các Cô để kiểm tra, các Cô đã phản đối nhưng bị những “đầy tớ nhân dân” văng tục và dùng những lời lẽ thiếu văn hoá, thiếu đi cái lịch sự tối thiểu của người với người, tệ hơn những kẽ thất học và họ còn lăng mạ và sỉ nhục nhiều lời lẽ khác mà chúng tôi không tiện nói tại đây..trong những lời mà họ Công khai khẳng định đó là : “ Cái đạo Tin Lành của chúng mày là cái đạo mà không ai công nhận cả !” và các cô truyền đạo hỏi luật nào nói không thừa nhận" thì họ trả lời “ luật của tao nói đó. Tao là luật… !”Họ dùng những từ “ Chúng Mày” và xưng là “ Chúng tao” ” rất là vô phép, thiếu văn hoá, ra vẻ quan thầy, hống hách như thời còn phong kiến !!”
Sau khi hăm doạ và ra lệnh cấm các Cô trở lại khu vực Huyện Tiên Yên để cầu nguyện thì họ buộc các Cô ra về vào lúc 12 giờ đêm, (bất chấp các cô gặp nguy hiểm gì trên đường quê vắng vẻ !). Trong khi lục lọi Xách tay của các Cô thì họ đã tịch thu một quyển Kinh Thánh mà các Cô đang mang theo và giử giấy bằng lái xe, không biên bản, không biên nhận, không giấy hẹn mà chỉ bảo miệng rằng 17/9/2005 sẽ giải quyết.
Có một hành vi mà chúng tôi hoàn toàn lên án đối với lực lượng bách hại tôn giáo này đó là họ đã tự tiện lục túi xách cá nhân của hai Cô Xuân và Mùi và tịch thu quyển Kinh Thánh là tài sản Thiêng Liêng bất khả xâm phạm của hai nữ truyền đạo nói riêng và của Tin Lành thế giới nói chung.
Đây là một hành vi vô luật, vô đạo, vô học, vô phép, nó xúc phạm sâu xa đến niếm tin thiêng liêng của cả người Công Giáo lẩn Tin Lành vì dám tịch thu Sách Thánh của một Tôn Giáo. Nó đụng chạm đến niềm tin mà hơn 3.000.000.000 người trên Thế Giới đang tin theo! Người tịch thu Kinh Thánh đó là ai" Mà dám khiêu chiến với lực lượng Tôn Giáo thờ phượng Đức Chúa trời khắp thế giới! (...)
Về phần giấy tờ xe thì chúng tôi được biết trưa ngày 17/9/2005 cô Truyền Đạo Bùi Thị Mùi đã đến Công An Giao Thông Huyện làm việc và bị phạt 75.000 ĐVN vì tội Hình trong bằng lái bị Mờ !!! (chúng tôi không biết luật này nằm trong khỏan mấy, điều mấy của luật giao thông đường bộ Việt nam). (...)
Quí Vị muốn biết thêm chi tiết có thể liên hệ với hai nạn nhân :
Truyền đạo Nguyễn Thị Xuân : 0915334661
Truyền đạo Bùi thị Mùi : 0914338663
18/9/2005
LIÊN ĐOÀN TRUYỀN GIÁO PHÚC ÂM VIỆT NAM”

Qua phần trích văn trên, chúng ta thấy rằng chuyện tự do tôn giáo là cực kỳ gian nan. Không lẽ chờ cho con chaú cán bộ du học về lên cầm quyền, rồi mới cởi mở hơn"
Và tại sao laị đàn áp người ta" Không sợ nhân quả sao" Nghiệp lực theo chân như bóng theo hình, đời đời kiếp kiếp không dễ gì thoát. Hay là tin là khi giương cao ngọn cờ của Mác Lê Hồ sẽ thoát địa ngục nhân quả sao"

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tháng 12 sắp đến năm nay 2019, là tháng cuối cùng trước khi Hiệp Ước Thành Đô được áp dụng. Năm tới, 2020, Việt Nam sẽ chánh thức do Nhà cầm quyền Tàu Cộng kiểm soát …... Con đường đấu tranh để Việt Nam thoát khỏi quỷ đạo Cộng Sản Tàu e rằng bế tắc!
Lời Tòa Soạn: Họa sĩ Duy Thanh vừa từ trần vào giờ 9:30 PM, đêm Chủ Nhật 24/11/2019 tại bệnh viện General Hospital San Francisco, tại thành phố San Francisco, California.
Trong khi nhiều người Trung Quốc nhờ công dân Việt Nam đứng tên lập công ty, bơm tiền mua nhà đất ào ạt tại các thành phố du lịch ven biển, xem như đầu tư bất động sản và xây khu nghỉ dưỡng… một số công ty khác lặng lẽ thâu tóm, mua lại nhiều công ty Việt Nam để nắm chặt cổ họng nền kinh tế Việt…
Tội phạm Trung Quốc đóng giả cảnh sát, công tố viên để lừa đảo trực tuyến chuyển hướng sang Đông Nam Á khi bị trấn áp tại quê nhà.
COPENHAGEN - Đan Mạch nhận trọng trách dẫn đầu kế hoạch huấn luyện không tác chiến tại Iraq từ cuối năm 2020.
Theo báo cáo mới nhất của Cục điều tra liên bang Mỹ (FBI), các hãng sản xuất xe hơi Mỹ trở thành mục tiêu tấn công hàng đầu của tin tặc trong năm 2018.
Tăng sĩ Phật Giáo Thiền Tông Gregory Filson đang đạp xe xuyên qua nước Mỹ trong một nỗ lực nối kết với đất mẹ và nâng cao ý thức về bệnh Alzheimer’s.
Cảnh Sát Tiểu Bang Massachussetts trở thành đơn vị đầu tiên thử nghiệm Spot, một loại robot chó, được chế tạo bởi Boston Dynamics, để tham gia các đơn vị tháo dỡ bom.
Giá nhà tại 20 thành phố Hoa Kỳ đã tăng cao hơn dự kiến trong tháng 9, cho thấy tín hiệu rằng giá trị nhà đang ổn định ở mức cao, và nhu cầu nhà ở vẫn cao. Đây là đợt tăng giá đầu tiên kể từ năm 2018.
Ronna McDaniel – Chủ Tịch Uy Ban Quốc Gia Đảng Cộng Hòa (RNC)- đã tuyên bố hôm 26/11 rằng: hành động đầu tiên của tỉ phú Michael Bloomberg khi chính thức tuyên bố tranh cử ửng viên tổng thống đảng Dân Chủ không khác nào cộng sản.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.