Hôm nay,  

Thơ Bé

31/08/200800:00:00(Xem: 11342)

Kim Lê

Mẹ Em

Em ví mẹ như  sen

Hoa sen mọc trong bùn

Mẹ vươn lên khỏi nước

Tắm ánh mặt trời trong

Em ví mẹ như lan

Cành lan rất ẻo lã

Gió thoảng như đã bay

Nhưng chồi lan mạnh mẽ

Em ví mẹ như hồng

Bông hồng để cài áo

Mỗi mùa lễ vu lan

Đàn con thương báo hiếu

Em ví mẹ như biển

Biển sâu rộng mênh mông

Mẹ ôm đàn con nhỏ

Với tất cả tình thương

Một trong những lời tôi được học và đã nhập tâm ngay từ lần đầu nghe tới là Thâm Tín Nhân Quả, nghĩa là Phải Tin Sâu Vào Nhân Quả. Hình như luôn luôn có cái gì đáng sợ trong cuộc đời mà tôi lúc nào cũng cảm nhận được. Không phải là những điều cụ thể như sợ thất bại trong đời, mà là một nỗi lo mơ hồ không rời,
Nơi tôi ngồi, bên kia khung kính là biển. Cát chạy dài, nước liếm từng lượn nhỏ xuống và lên. Cầu tàu đi từng nhịp khẳng khiu. Dăm người đi tới lui dưới ánh đèn vàng tỏa trên vai cầu. Tôi nhìn. Sóng vỗ sủi tăm. Phía trong, người ca sĩ Mỹ đứng nhịp chân hát; mặt nàng thật tươi. Người nhạc
Tôi cầm thư Hòa, và thật chậm, rọc mép thư, đọc từng dòng chữ một. Nhiều năm rồi, tôi mới được thư anh. Hàng tem in ở góc với con số hơn tám ngàn đồng Việt Nam , tôi biết đây là một hy sinh lớn; anh không nhiều tiền. Anh thuộc loại người xông xáo làm đủ mọi chuyện để kiếm sống và nuôi gia đình, nhưng định mệnh
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.