Hôm nay,  

Dì Em

15/02/200900:00:00(Xem: 43624)

DÌ EM

Sau mấy ngày Tết thì ba má em đi thăm dì em và cho chúng em đi theo. Dì em ở tận  Virginia nên chúng em ít khi được gặp mặt. Lúc chúng em tới nơi thì ở tiểu bang này đang còn mùa đông. Trời lạnh lắm, buổi chiều và ban đêm thường có tuyết rơi, còn ngày thì nhiều gió. Ba má em đem theo nhiều quà, phần nhiều là rau tươi và nhiều thực phẩm mua từ các chợ Việt Nam. Còn có cả các thứ giò lụa, giò thủ, giò gà và cả bánh cuốn gói trong lá chuối nữa.
Vậy là gia đình em ăn Tết thêm một lần nữa với gia đình dì. Cũng có một buổi giỗ tưởng nhớ tổ tiên, mẹ và dì nấu rất nhiều món ăn ngon. Ngoài gia đình em, dì còn mời thêm một số bạn bè Việt Nam ở gần tới thưởng thức những món ăn tươi đem từ California lên. Dì nói năm nay, tuy ăn Tết muộn nhưng có ý nghĩa nhất và ấm cúng nhất vì có người thân ruột thịt bên mình. Dì em rất đẹp. Da dì trắng như người Mỹ, dì lại nhuôm tóc màu nâu nên càng nổi bật làn da trắng hồng, mịn màng. Lúc dì và mẹ ngồi bên nhau cười cười nói nói ôn lại chuyện cũ thì em so sánh giữa mẹ và dì . Mẹ tuy lớn tuổi hơn, nhưng tóc để tự nhiên màu đen mật. Mẹ không trang điểm phấn son nhiều như dì. Em thấy cả mẹ và dì đều đẹp mà không thể nghĩ ra được ai đẹp hơn ai.


Trong mấy ngày ở với dì, em thấy dì em tính tình tự nhiên, nhân hậu và thương chúng em cũng như các con của dì. Em mến dì của em lắm. Lúc ra máy bay để trở về, em cứ lưu luyến nắm chặt tay dì và bắt dì hứa năm tới dì phải về California ăn Tết với gia đình em. Dì nói: Các cháu phải học thật giỏi, phải thật ngoan thì năm tới dì với dượng, với mấy em sẽ về ăn Tết dưới đó.
Em kể như ăn chắc rồi. Vì học chăm, ngoan và biết vâng lời, ba mẹ em đã dạy chúng em từ nhỏ. Ngồi trên máy bay, em táy máy mấy món đồ chơi dì mua cho mà thấy nhớ dì quá.
Ly Lan

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Phượng tím đã rơi đầy trên những con đường trong thành phố nơi chúng ta ở. Mặt đường ngợp bông hoa phượng rụng, tím cả hai ven đường, nhuộm tím cả cỏ xanh. Dù không có tiếng ve sầu kêu râm rang, chúng ta cũng biết là mùa hè đã đến.
Giới thiệu: Đây là bài dự thi của Esther Thụy Vy Huỳnh, Em đã học xong chương trình tiếng Việt, hiện là phụ giáo cho Trung Tâm Việt Ngữ Hồng Bàng.
Kết quả học tập của học sinh là một món quà, một phần thưởng lớn cho các thầy cô giáo, để không bỏ công chịu khó dạy dỗ suốt một năm học.
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em mồ côi mẹ, chịu không nổi với sự ác độc của dì ghẻ, người anh rủ em gái trốn ra khỏi nhà. Người dì ghẻ là một phù thủy, đã biến người anh thành một con Mang.
Vâng chúng con đã rất thương Thầy. Trong trên 20 năm qua, chúng con đã đi theo Thầy trên con đường phụng sự đạo pháp và dân tộc. Qua xuốt thời gian đó, chúng con đã hiểu Thầy rất rõ. Thầy rất thẳng thắn, không sợ một ai, một thế lực nào. Thầy không thiên vị những người có quyền thế điạ vị. Thầy không khinh thường những người nghèo khó
TÂY NINH, VN -- Hôm 14 tháng 6, một tai nạn rợn người đã làm cho 5 người thiệt mạng tại Tây Ninh trong vụ xe chở hàng tông vào xe hơi đang chạy trên đường, theo bản tin của báo Dân Trí cho biết hôm Thứ Sáu.
Từ thuở đứt phim, ‘đứng hình’, vết thương vẫn còn đang rỉ máu. Quê người tạm dung đã mấy chục năm mà tui vẫn coi là xứ lạ! Xứ lạ mà may gặp được người quen là mừng lắm đó!
Cuộc chiến đi qua đã hơn 44 năm rồi Những người lính Thiết giáp trẻ năm xưa bây giờ đã già hết rồi. Dấu ấn thời gian để lại hình ảnh những mái tóc bạc... Lưu lạc nơi xứ người quá lâu. họ nhớ quê hương. nhớ thân bằng quyến thuộc. nhớ từng địa danh mà họ đã đặt chân qua từng vùng chiến trận trong suốt cuộc đời chinh chiến của họ.
tờ Telegraph (Anh) cho biết: “Cảnh sát Nhật Bản đã bắt đầu công bố hình ảnh và tên tuổi của hàng trăm đàn ông và phụ nữ bị cho là mất tích trong 6 thập niên qua, có thể là do tình báo Bắc Hàn bắt cóc”.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.