Hôm nay,  

Dì Em

15/02/200900:00:00(Xem: 43760)

DÌ EM

Sau mấy ngày Tết thì ba má em đi thăm dì em và cho chúng em đi theo. Dì em ở tận  Virginia nên chúng em ít khi được gặp mặt. Lúc chúng em tới nơi thì ở tiểu bang này đang còn mùa đông. Trời lạnh lắm, buổi chiều và ban đêm thường có tuyết rơi, còn ngày thì nhiều gió. Ba má em đem theo nhiều quà, phần nhiều là rau tươi và nhiều thực phẩm mua từ các chợ Việt Nam. Còn có cả các thứ giò lụa, giò thủ, giò gà và cả bánh cuốn gói trong lá chuối nữa.
Vậy là gia đình em ăn Tết thêm một lần nữa với gia đình dì. Cũng có một buổi giỗ tưởng nhớ tổ tiên, mẹ và dì nấu rất nhiều món ăn ngon. Ngoài gia đình em, dì còn mời thêm một số bạn bè Việt Nam ở gần tới thưởng thức những món ăn tươi đem từ California lên. Dì nói năm nay, tuy ăn Tết muộn nhưng có ý nghĩa nhất và ấm cúng nhất vì có người thân ruột thịt bên mình. Dì em rất đẹp. Da dì trắng như người Mỹ, dì lại nhuôm tóc màu nâu nên càng nổi bật làn da trắng hồng, mịn màng. Lúc dì và mẹ ngồi bên nhau cười cười nói nói ôn lại chuyện cũ thì em so sánh giữa mẹ và dì . Mẹ tuy lớn tuổi hơn, nhưng tóc để tự nhiên màu đen mật. Mẹ không trang điểm phấn son nhiều như dì. Em thấy cả mẹ và dì đều đẹp mà không thể nghĩ ra được ai đẹp hơn ai.


Trong mấy ngày ở với dì, em thấy dì em tính tình tự nhiên, nhân hậu và thương chúng em cũng như các con của dì. Em mến dì của em lắm. Lúc ra máy bay để trở về, em cứ lưu luyến nắm chặt tay dì và bắt dì hứa năm tới dì phải về California ăn Tết với gia đình em. Dì nói: Các cháu phải học thật giỏi, phải thật ngoan thì năm tới dì với dượng, với mấy em sẽ về ăn Tết dưới đó.
Em kể như ăn chắc rồi. Vì học chăm, ngoan và biết vâng lời, ba mẹ em đã dạy chúng em từ nhỏ. Ngồi trên máy bay, em táy máy mấy món đồ chơi dì mua cho mà thấy nhớ dì quá.
Ly Lan

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Lần đầu tiên một festival chuyên về hoa lan với chủ đề ‘Sắc màu nhiệt đới’ đã được tổ chức tại Sài Gòn, diễn ra từ ngày 27/4/2019 đến hết ngày 1/5/2019 tại công viên văn hóa Tao Đàn
Trước dư luận xôn xao về hoá đơn tiền điện tháng 4-2019 tăng cao một cách bất thường, Tập Đoàn Điện Lực Việt Nam (EVN) đã có lý giải về sự việc này
“Nhiều lần em đã được hỏi: Nữa lớn lên con muốn làm nghề gì?” “Dạ, con có hai mong ước. Một là làm bác sĩ trẻ em. Hai là trở thành một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp. Muốn giúp cho các em vui vẻ, khỏa mạnh nhưng ý muốn làm một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp đã thôi thúc em nhiều hơn. Bảo Trân đã chơi môn bóng đá được 4 năm rồi. Bắt đầu 6 tuổi Bảo Trân đã gia nhập hội bóng đá của FC Premier và Slammer FC. Muốn làm một người cầu thủ giỏi thì phải tập luyện rất nhiều giờ.
Bài của cô giáo Võ Minh Nguyệt, giáo viên lớp 4 Trường Việt Ngữ Trung Tâm Văn Hóa Hồng Bàng. Và đây là những câu ca dao, lục bát viết ở thể thơ 6/8 mộc mạc, chân chất, lột tả mọi sinh hoạt thường ngày là thể loại rất phổ biến trong dân gian.
Cụ Ngô Đức Kế là một nhà hoạt động nổi tiếng thời chống Pháp, có giao tình với cả hai cụ Phạn -- Phan Chủ Trinh và Phan Bội Châu. Một con đường ngay trung tâm thành phố Sài Gòn từ trước 1975 được đặt tên là đường Ngô Đức Kế
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em mồ côi mẹ, sống với cha và mụ dì ghẻ độc ác. Chịu không nổi roi đòn, hai anh em bỏ trốn khỏi nhà và bị mụ phù thủy đi theo ám hại. Khi chịu khát không nổi, uống nước ở con suối thứ ba, người anh biến thành một con Mang. Cô em gái tìm được một căn nhà nhỏ trong rừng, lo chăm sóc và nuôi anh. Đang sống yên ổn thì một hôm vua và đoàn đi săn đến làm náo loạn cả khu rừng. Người anh, lúc đó là một con Mang muốn tham dự cuộc săn, em gái khuyên răn thế nào cũng không được, sau cùng, em gái phải chìu anh...
Khôi An định cư ở Bắc California. Cô là một kỹ sư từng làm việc ở hãng Intel hơn hai mươi năm. Sau đó, Khôi An trở lại trường lấy bằng Master về Ngôn Ngữ Học rồi đi dạy tiếng Việt ở các trường đại học vùng Vịnh San Francisco. Dự Viết Về Nước Mỹ từ 2008, cô đã nhận giải Chung Kết 2013. Sang năm 2015, thêm giải Việt Bút Trùng Quang, dành cho những nỗ lực phát huy văn hóa Việt trên đất Mỹ. Từ 2016, cô là thành viên Ban Tuyển Chọn Giải Thưởng Việt Báo. Bài đăng 2 kỳ.
“Ăn để mà sống! Chớ sống không phải để mà ăn!” Người viết xin cực kỳ phản đối cái ý kiến kham khổ, khắc kỷ nầy. Nói như vậy mấy cái nhà hàng nó dẹp tiệm hết hay sao?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.