Hôm nay,  

Bươm Bướm

08/03/200900:00:00(Xem: 43827)

BÉ VIẾT VĂN VIỆT/ BÀI DỰ THI 383

BƯƠM BƯỚM

Tạ Cát Cát


Cứ sắp qua mùa Xuân, trong vườn có nhiều nắng là có nhiều  bươm bướm.
Nội em trồng rất nhiều hoa sau vườn. Cả chục chậu hoa hồng sắp dọc theo bờ tường ngăn nhà hàng xóm. Thêm miếng đất vuông vắn, nội trồng đủ loại hoa. Mùa nào cũng có hoa nở và trong nhà lúc nào cũng có một bình hoa tươi chưng ở phòng khách rất đẹp.
Em thích nhất là được nhìn ngắm đàn bướm mỗi ngày lui tới chờn vờn trên các loại hoa.
Có những con bướm nhiều màu sặc sỡ, có những con bướm nhỏ hơn, đôi cánh trắng mỏng điểm phớt chút màu vàng mờ nhạt như bụi. Đôi khi chúng tới từng cặp, bay lượn đuổi nhau rất vui, đôi lúc lẻ loi một con, như làm cho xong nhiệm vụ hút mật hoa rồi bay đi.


Em thường ra vườn với nội, trong khi nội lo chăm bón cây, cắt những lá vàng, lá bị sâu ăn thì em mãi mê ngắm những con bướm nhỏ, con thì đủ màu, con thì một hai màu chen nhau giản dị, có bướm, hoa như nở nhanh hơn và tươi hơn. Bướm thích đậu trên nhụy ở giữa bông hoa, điểm thêm màu sắc cho hoa đẹp.
Một buổi sáng ra vườn em thấy một con bướm mắc vào mạng nhện  còn lóng lánh sương. Con bướm đã chết, một cánh bướm rơi xuống cỏ. Em đã nhặt cánh bướm đó ép vào cuốn sách. Các bạn biết em làm gì với cánh bướm của con bướm tội nghiệp đó không" Cả mùa đông vừa rồi đâu có con bướm nào tới viếng khu vườn hoa của nội. Em thường đem cánh bướm ra ngắm và thẩn thờ ngồi nhớ đàn bươm bướm và em đã gặp lại đàn bướm bướm vào mùa Xuân đang đến. Tội nghiệp cho con bướm đã chết!
Tạ Cát Cát

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
“Anh chỉ có một điều bận tâm hiện nay thôi. Đó là làm sao cho em và những người đi sau không bao giờ biết tới bệnh là gì.” Tôi thò tay qua bàn, xếp tờ báo kia lại và ném qua bàn bên cạnh. “Cuộc đời lạ lắm. Chúng ta không bao giờ hiểu được. Để anh bổ túc một ý kiến hôm trước, chúng ta không những chỉ
Buổi chiều, khi ông Tâm trở về, trời chưa tối hẳn. Hôm nay là ngày cuối ông ở Albany , cái thị trấn nhỏ bé miền cực Bắc New York . Hơn mười bảy năm ông đã ở đây, làm việc, chơi đùa, đi lang thang cà khịa với những người bạn Mỹ, uống những lon bia trước TV, dò dẫm từng bước chân trên những đụn tuyết,
Trời chiều, đèn đường vừa lên, anh ngẩng nhìn qua khung kính. Những dòng người xuôi ngược về trạm xe điện. Ly cà phê khen khét còn vương ở cổ. Cuốn sách dày cộm, nhìn muốn nản. Anh gấp lại, những dòng chữ không muốn đọc của ngày níu lại. Bước xuống phố, gió phất lạnh giữa mặt. Ngày đã đi và đêm tới.
Phải nhiều tháng sau, tôi mới biết cô nàng bị bệnh ung thư. Gần như là không ý thức, tôi từng nhìn những dãy chai thuốc đủ nhãn hiệu, thuốc viên, thuốc nước, thuốc bột trong ngăn tủ phòng nàng và hoàn toàn không thắc mắc hay có ý niệm gì về sự có mặt của chúng. Cũng thường thôi, có nhiều người vẫn thích
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.