Hôm nay,  

Ngư Dân Kêu Cứu

20/12/200900:00:00(Xem: 3576)

Ngư Dân Kêu Cứu

Bạn,
Theo báo Sài Gòn, trên địa bàn tỉnh Khánh Hòa,hơn 1 tháng sau khi cơn bão số 11 đi qua, phần lớn ngư dân vùng ven biển huyện Vạn Ninh, vẫn loay hoay tự tìm lối thoát. Gạo sắp hết, nhà sập chưa dựng lại, phương tiện hành nghề tan nát, ngư  dân kêu trời vì nợ chồng lên nợ. Và nợ thì phải trả, nhưng bão đánh trắng tay mà ai cũng phải "xoay" tín dụng đen - vay tiền lãi suất cao để trả nợ lãi suất thấp đã đến hạn thanh toán cho ngân hàng. Báo Lao Động ghi nhận tình cảnh của ngư dân ở huyện này qua bản tin như sau.
Hơn 1 ngàn căn nhà quây quần dưới tán dừa tạo thành vòng cung mong manh trước biển - làng Xuân Tự, xã Vạn Hưng, huyện Vạn Ninh vốn dĩ nổi tiếng khắp cả nước bởi 15 năm trước nghề nuôi tôm hùm được "khai sinh" ở nơi này. Theo lời ông Võ Hữu Chương - người được dân làng suy tôn là "tiền hiền" vì đã có công khởi sự nuôi tôm hùm: "70% ngư dân Xuân Tự sống bằng nghề này, sau bão mất sạch tôm, còn người thì bơi trong... nợ".


Đầu tháng 11.2009, cơn bão số 11 quét ngang 2 tỉnh Phú Yên-Khánh Hoà. Không thể  tính có bao nhiêu tôm hùm bị sóng đánh trôi ra biển, chỉ biết rằng lồng bè gãy nát, tiền tỉ trôi theo sóng mất tăm. Suốt mấy mươi ngày qua, cả làng nháo nhác kiếm tìm, chộn rộn thu gom, nhiều người hoảng loạn vì gói nợ bung to, kêu mãi, vẫn phải vay!  Đứng nhìn bè tôm to như khung nhà nằm chỏng chơ trước biển, ông Lê Văn Hiệp, kể: "Thiên tai để lại vô số hậu hoạ. Hàng ngàn lồng tôm san sát bên nhau như hộp đêm trên phố; ngày thường lặn xuống nước, không cần chỉ dẫn vẫn biết đâu là bè của mình. Bão tố dồn mọi thứ thành đống rác, cả làng nháo nhác giành lại những gì còn sót; lòng người dậy sóng, tranh cãi và xô xát..., ông trời cũng khó phân chia thắng bại! Gia đình tui nuôi thả hơn 2.000 con tôm giống trong 150 ô lồng, bây giờ chỉ còn lại 10%.”
Vốn xuất thân từ nghèo đói, mười mấy năm chắt chiu, người dân mới đủ tiền xây nhà, mua xe và lo cho con ăn học. Vậy nên, 100%  gia đình nuôi tôm đã thế chấp nhà đất để vay vốn ngân hàng hoặc vay nóng "tín dụng đen", chờ đến ngày "vớt" tôm mới có tiền thanh toán.
Hơn 1 tháng trôi qua kể từ ngày bão tan, nhưng người dân vùng "đuôi bão" Vạn Ninh mới chỉ được nhận gạo cứu đói của  tỉnh và một số ít hàng cứu trợ của các tổ chức, cá nhân... Lặng lẽ quan sát cung cách đi chợ mua thức ăn của những gia đình, phóng viên mới hiểu ngư dân làng Xuân Tự đang đếm ngược thời gian vì sợ nợ nần uy hiếp.
Bạn,
Cũng theo báo Lao Động, uỷ ban xã Vạn Hưng cho biết đến nay, xã vẫn chưa tiếp nhận bất cứ khoản hỗ trợ nào của tỉnh, ngoài gạo cứu đói dành cho người dân vùng lũ. Riêng làng tôm hùm Xuân Tự, tổng số tiền mà ngư dân đang nợ các ngân hàng lên đến hơn 51 tỉ đồng (hơn  2.7 triệu Mỹ kim).

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có ai hài lòng với chất lượng không khí ở hai thành phố lớn không? Có, và có rất ít.
Tuyển tập Thong Dong Khắp Mọi Nẻo Đường của Tiến Sĩ Bạch Xuân Phẻ (Cư sĩ Tâm Thường Định) tập trung nhiều bài viết trong nhiều chủ đề -- Giáo Dục, Quê Hương, Đạo Pháp, Văn Học Nghệ Thuật
Tôi cũng là người may mắn, vì nếu rời Oakland sớm hơn chút nữa thì xe của tôi cũng đã nằm dưới đường xa lộ Cypress hai tầng bị xập khi động đất, làm 42 người thiệt mạng
Phong trào thơ mới ra đời sau năm 1930, thi sĩ không còn bị gò bó trong những nguyên tắc phức tạp của thơ Đường, thi sĩ tự do diễn đạt cảm nghĩ và cảm xúc của mình.
Sau ba năm lưu lạc nơi xứ người, bài thơ Đêm, Nhớ Trăng Sài Gòn của nhà thơ Du Tử Lê sáng tác năm 1978, mang nỗi buồn xót xa của kẻ mất quê hương, nhớ lại hình ảnh xa xưa với bao kỷ niệm đã in sâu trông tâm khảm
Cũng chẳng có gì lạ. Tự nhiên, con người sẽ làm đủ mọi cách có thể làm được để sống… sống lâu hơn, để khỏi chết sớm.
Hành hương xứ Phật, chùa tháp và các quốc gia Phật giáo là ước mơ của nhiều người con Phật. Dưới sự hướng dẫn của Ni sư trưởng đoàn TN Giới Hương, ngày 02/09 đến 06/10/2019,quý Phật tử chùa Hương Sen đã thực hiện được chuyến đi hành hương 5 quốc gia hiếm có này.
Trong sự phát triển của Hà Nội, Sài Gòn ngày nay gồm đủ những cái bậy từ tầng lớp lãnh đạo: ăn bậy nhũng lạm cả trăm ngàn tỷ; ngủ bậy không một cán bộ cộng sản nào không trụy lạc
Khi chiến tranh thương mại bùng nổ giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc, người ta không thấy hình bóng Hồng Kông trong đó.
LONDON - Đảng Democratic Unionist Party (DUP) thảo luận bổ túc tại văn phòng của hành pháp UK trên đường Downing, trong lúc kế hoạch Brexit của Thủ Tướng Johnson giống như “ngàn cân treo sợi tóc”.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.