Hôm nay,  

Mai…

02/04/201000:00:00(Xem: 18580)

Mai…


Khánh Ly

Tác giả:  Du Mục


Bài viết đặc biết của tác giả Du Mục về giọng hát Lệ Mai (Khánh Ly) – Nhân vật chính trong đêm nhạc Du Mục do Nhóm The Friends thực hiện vào đúng 7:00 tối, thứ Bảy, 10 tháng Tư, 2010 tại Don Walsh Auditorium – 11271 Stanford Avenue, Garden Grove, CA  92840.  Khánh Ly cùng các giọng hát thuộc Nhóm The Friends – Vân Quỳnh, Thái Kế Đạt, Lãng Triều, Alan Tuấn, Nguyễn Toàn Thắng và nhóm thiếu nhi sẽ trình bày những tình khúc Dương Thiệu Tước - Phạm Đình Chương - Trịnh Công Sơn.  Music Director:  Vương Hương – Producer:  Luân Vũ – MC:  Đại Dương & Band Nhạc The Friends.  Đặc biệt trình chiếu bộ phim ngắn (thời lượng 25 phút) Shadow Man (Bóng Tối Thân Quen) của nữ đạo diễn trẻ - Nadine Trương.
Du Mục - Một mảng màu xuyên suốt, một đêm nhạc đậm chất…nhạc, và một đêm rất…”Lệ Mai”!
Vé bắt đầu $25 tại Nhà Sách Tú Quỳnh – Bolsatickets.com – Ban Tổ Chức sẽ tận tay mang vé giao tận nhà đến quý vị:  714-467-5840.
*********
Nơi em về ngày vui không, trời xanh không" Nơi em về, mênh mang mắt trong không" Mà ta nơi này, "nghe từng giọt lệ, rớt xuống đời thành hồ nước long lanh""

Lần nào đó, ta gặp người con gái có đôi vai gầy guộc mỏng ấy đang bước đi một mình trong mưa. Trên tay là những sợi gầy ngón dài, ru tuổi vào mênh mang, ru buồn qua mắt, gặp tiền kiếp trên cọng cỏ già và những ngày yêu dấu bọt bèo tan theo. Lần đó, mặt trời ngủ quên, không tỉnh dậy, tuổi ta buồn như một câu kinh.

Lần nào đó, không biết nữa, ta cứ đứng nhìn mãi dáng hình nhỏ bé ấy khuất nẻo dần theo tháng năm sương khói. Và những nốt nhạc, đi theo mắt ta một thời hoang mòn trong nắng. Lần đó, ta không biết Khánh Ly cũng buồn khi hát:

"Nắng có hồng bằng đôi môi em
Mưa có buồn bằng đôi mắt em
Tóc em từng sợi nhỏ
Rớt xuống đời làm sóng lênh đênh"

Ta đang nghe đi nghe lại "Như Cánh Vạc Bay" của Trịnh trong đêm. Và biết không" Nơi này đang mưa sương, mỏng nhẹ mà lạnh buốt.

Ta chưa bao giờ nghe ai hát Trịnh giống Khánh Ly, không phải là cái chất tươi mới như Hồng Nhung, kĩ thuật quá như Thanh Lam, không ấm ngọt như Tuấn Ngọc, cũng không trầm như Quang Dũng.   Ở Khánh Ly, nó chảy tự nhiên lặng lẽ như một dòng sông.

Thỉnh thoảng cũng có vài vướng mắc và nán chừng nhưng rồi cũng hòa vào mạch ngầm khơi sâu nào đó và ra biển. Biển hồng phai, biển lạc loài, biển của tất cả chúng ta, ai cũng sẽ có một lần được sinh ra và đi đến đó. Khi hát, Khánh Ly bỏ buồn của mình vào câu ca. Cái thứ buồn đó cứ ma mị, bào mòn, rủ rê ta. Nghe mãi, nghe mãi...

Khi nghe Khánh Ly hát, ai đó buồn không" Có tưởng tượng ra cuối con đường này, mình sẽ đi về đâu không" Ta thấy một dòng sông đã chết, ngọn núi đợi, vầng mặt trời khô và bầy chim ưu phiền mỏi cánh đang nghỉ ngấp nghé nơi lưng đèo.Và tiền kiếp, rêu rong im lìm...

Sao ta thấy buồn khi hát theo người đàn bà có giọng hát liêu trai ấy đến thế" Người đàn bà tên Lệ đó từng ngủ vùi trong những ru khúc làm ta mê mẩn, không chịu thức dậy. Người đàn bà đó ta yêu như mẹ, như tuổi- hai mươi lẻ những giấc mơ trắng mùa. Sao ta cứ men theo từng bước nhỏ, bước nhỏ, nhích chân thêm chút, chút nữa thành hoang rong
trong những mẩu vụn biếng cười như thế"

Để rồi một ngày bỗng thấy tim mình rồ dại, mỗi dòng sông là một điểm hẹn của chân cầu...

Em có buồn như đôi môi của nắng" Nắng hanh khô, nẻ toác những tháng ngày rong chơi. Em có buồn như đôi mắt của mưa, mưa rỉ rỉ những chiều muộn trái mùa, bàn tay em năm ngón xanh xao trầm mặc đưa gió vào vùng ăn năn tội lỗi. Em có buồn như năm tháng biết lãng quên nhau" Có buồn không mà từng lọn tóc nhỏ, rớt xuống đời làm sóng lênh đênh, ta nhìn vào hoe hoét cả chừng ấy những tháng ngày tươi vui"

Và gió nói dặt dìu vòng vọng. Em không đủ nghe, không đủ thấu, không đủ day dứt, cũng không đủ từ bỏ. Gió mãi là kẻ thích đùa, hồn nhiên hát trên tháng ngày gió xóa nơi em:

"Gió sẽ mừng vì tóc em bay
Cho mây hờn ngủ quên trên vai
Vai em gầy guộc nhỏ
Như cánh vạc về chốn xa xôi"

Để mỏng mảnh và gầy guộc đi về tuổi đá buồn trơ trọi từng nốt son la. Để rồi như cánh vạc về chốn xa xôi, em ôm từng vạt mây hờn ngủ quên trên vai đi hết những phím cầm rong của mùa vừa kịp hát tinh khôi đã vội tàn lụi. Em ưu tư mà đời mênh mông quá, đi bao lâu nữa cho trọn một kiếp người"

Và đôi khi ta tự hỏi, em sẽ về đâu sau nỗi buồn mùa cuối ấy"  Khi cây cỏ không còn nghe em hát, mặt trời cuồng nộ không còn lắng nghe tiếng em thì thầm và rừng đã cháy, loài người đã ngủ, chẳng còn ai đi cùng em trên con đường gót phiếm du đã mỏi. Và còn điều gì ôm em bao dung đi về kiếp trước không"

"Nắng có còn hờn ghen môi em
Mưa có còn buồn trong mắt trong
Từ lúc đưa em về
Là biết xa nghìn trùng"

Ta không biết điều gì cả. Vì có chăng nỗi buồn này đã rêu loang niên tự lâu rồi. Và dẫu cho mình có gặp nhau, đủ gieo vào nhau từng gấp khúc tuổi nào đó thì cũng chỉ là một cái chạm lòng vô tình mà thôi để rồi ta lại chào nhau, đi về hợp phố của mỗi người.Chẳng có gì hơn. Và khi mà ta buông tay ra cũng là lúc em đi mãi mãi, ta đi mãi mãi, chẳng
bao giờ gặp lại. Khi đó ta cũng mất ta rồi.

Thì thế thôi, hãy hát khi đời còn đẹp, để ta yêu thươnng thêm chút nữa loài người. Thì thế thôi, khi đi qua nhau môi đừng buồn như nắng khê nồng, mắt đừng buồn như mưa li ti. Vì biết đâu đoạn đường sau đó, chẳng còn ai nữa để ta chạm vào dù là cái chạm lạnh tê người, và những cơn gió hoang vu cứ thổi mãi, thổi suốt xuân thì.

"Suối đón từng bàn chân em qua
Lá hát từ bàn chân thơm thơ
Lá khô vì đợi chờ
Cũng như đời người mãi âm u..."

Ta chỉ thấy nơi đây những cơn giông yên nghỉ nơi mộ phần của nắng la đà. Những loài gió không chịu nhận mặt loài người, cười ngạo nghễ như những người góa phụ điên. Và những chiếc lá hẹn ngày phôi thai cùng nước mà không biết rằng kiếp sau, nó vẫn là lá mục, nằm yên trên những máng mưa. Và dòng tóc em buồn, rêu rong trên ngày tháng ta muộn phiền...

"Nơi em về ngày vui không em
Nơi em về trời xanh không em
Ta nghe từng giọt lệ
Rớt xuống đời thành hồ nước long lanh..."

Ta vẫn cứ dõi theo mãi người em có đôi vai gầy guộc mỏng như cánh vạc ấy đi về nơi cuối đèo xa xôi dù bây giờ tất cả chỉ còn là đốm nhỏ chẳng rõ ràng nhưng chưa đủ sương khói để lãng quên nhau. Ta vẫn cứ ngoái theo người em có đôi mắt củanắng thủy tinh ngây vàng ấy đi xa dần, xa dần dù biết rằng đời ta rồi cũng buồn như em.

Nơi em về ngày vui không, trời xanh không" Nơi em về, mênh mang mắt trong không" Mà ta nơi này, "nghe từng giọt lệ, rớt xuống đời thành hồ nước long lanh""

Tôi hay gọi tên người em đó là Lệ. Khánh Ly cũng là Lệ. Lệ của riêng tôi - giống như người mẹ cho tôi gặp lại tiền kiếp của mình đỏ hỏn một thuở câu kinh sám hối ngang dòng.

Ngày ta sinh, tháng Ba, những bông hoa gạo đã già...

- Du Mục -

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
HANOI -- Việt Nam dự kiến sẽ nghiên cứu làm đường sắt nối Hải Phòng - Trung Quốc... theo bản tin từ Sputnik và VietnamNet. Nhưng than ôi, công ty làm dự án lại là của Trung Quốc...
Tọa lạc ngay trung tâm Sài Gòn và cũng là biểu tượng của thành phố này, lâu nay chợ Bến Thành luôn có giá cho thuê sạp cao ngất ngưởng. Đặc biệt, dù giá cao nhưng vẫn luôn đắt hàng, các sạp cho thuê vẫn kín chỗ, theo Thanh Niên (TNO).
Lâu nay, nước yến chiếm một thị phần lớn trong các loại nước giải khát, được bày bán khắp từ các siêu thị, cửa hiệu tạp hóa, cho đến nhà hàng, quán nước. Đáng nói, thực chất thành phần chủ yếu của đa số các loại nước yến này đều là nước đường và hóa chất yến chỉ chiếm tỉ lệ 1 phần ngàn đến một phần triệu, tức gần như không đáng kể. Thế nhưng các nhà sản xuất vẫn ngang nhiên quảng cáo và ghi trên bao bì là “nước yến”, có khác gì lừa gạt người tiêu dùng, theo Tieudung.vn.
Garden Grove (VB)- - Chùa Phước Quang (Phước Quang Buddhist Temple) tọa lạc tại số 12471 Euclid Street, Thành phố Garden Grove, CA 92840, điện thoại số (714) 360-3938, (714) 213-5692, do quý Sư Cô Thích Nữ Như Quang và Thích Nữ Như Minh trụ trì sẽ tổ chức Khóa Tu Học, Lễ Tiểu Tường Ni Trưởng Như Thủy vào các ngày 6-7 tháng 4 năm 2019,
Vậy là tròn 145 năm ký kết Hiệp ước Giáp Tuất -- một bản văn ký năm 1874 và là bản hiệp định thứ hai giữa triều Nguyễn và Pháp, cắt nhiều tỉnh Nam Bộ cho quân Pháp.
Các bạn thân mến, Tuần này, chị Tường Chinh lại tiếp tục bài của chị, mời các bạn cùng đọc: Các em thân mến,
Em đi học tiếng Việt được hai năm, bắt đầu từ lớp một, vì em đã được bà ngoại dạy tiếng việt ở nhà và nói được nhưn (nhưng) không biết viếc (viết), biết đọc.
Hết tháng ba, mùa Xuân đến Em biết Vì trong vườn, cành khô Đã sống lại với những chồi nụ Xanh mơn mởn Và những con chim Quen thuộc Đã trở về đậu trên cành Hót rất vui
Tóm tắt: Ngày xưa có một hoàng tử bị mụ phù thủy nhốt vào trong chiếc hộp sắt đem bỏ giữa rừng. Một ngày nọ có vị công chúa đi lạc, nhìn thấy chiếc hộp, nghe tiếng nói từ trong hộp phát ra. Nàng hứa sẽ lấy người trong hộp để được chỉ dẫn về nhà. Nhưng vua cha lại tráo hai thiếu nữ khác đi thay để giải cứu người trong hộp. Cả hai đều bị phát giác là giả nên cuối cùng công chúa phải đi, nếu không hoàng cung sẽ sụp đổ. Khi phá được hộp, nhìn thấy hoàng tử, công chúa bằng lòng kết hôn, nhưng xin hoàng tử cho trở về thăm gia đình. Hoàng tử dặn về nhà chỉ nói ba câu rồi trở lại ngay, nhưng công chúa quên lời dặn, và thời gian sau khi trở lại thì hoàng tử và chiếc hộp biến mất, Công chúa nguyện đi kiếm tìm chàng dù chân trời góc biển và nàng gặp mẹ con rùa giúp đỡ qua được núi thủy tinh, đến hoàng cung gặp chàng. Nhưng hoàng tử lúc đó đang chuẩn bị cưới vợ. Công chúa xin làm người hầu và lấy một trong ba hạt dẽ ra ăn, nhưng bên trong là một bộ áo cưới rất đẹp, công chúa bèn ngã giá với người
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.