Hôm nay,  

Cám Ơn Nước Mỹ

19/10/201000:00:00(Xem: 5951)

Cám Ơn Nước Mỹ

Vi Anh
Quan nhứt thời dân vạn đại. Đất nước là của chung, muôn đời, vạn kiếp. Chế độ là nhà cầm quyền, một triều đại, một chế độ thôi,  một thời gian nào đó, một giai đoạn nào đó cũng phải cáo chung; chỉ có quốc gia dân tộc mới miên viễn.  Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc, hai đảo Hoàng sa, Trường sa, Biển Đông là một phần xương máu, giang sơn gấm vóc của quốc gia dân tộc Việt Nam. Đó là một phần hồn thiêng sông núi, một bộ phận không thề tách rời được dù trong  thời  quốc gia dân tộc Việt Nam độc lập tự chủ hay  bị và Thực dân Tàu hay Thức dân Pháp cai trị. Dưới cái nhìn  quốc gia dân tộc chánh trực đó, người Việt ở Bắc, ở Nam, ở Trung, ở Hải ngoại rất cám ơn  Mỹ đã trở lại Đông Nam Á, chánh yếu là trở lại Việt Nam trong vấn đề Biển Đông.
Sau khi Mỹ  mạnh dạn cụ thể trở lại Đông Nam Á hồi tháng Bảy năm nay 2010 -  vấn đề Biển Đông của VN bây giờ  có thể nhìn gọn như một tam giác gồm Trung Cộng, Đông Nam Á, và Mỹ. Sự trở lại của Mỹ đã biến tam giác này thành tam giác  đều. Yếu tố Mỹ đã giúp cho yếu tố Đông Nam Á đoàn kết  và vững chãi lên, làm cho yếu tồ TC  khó bành trướng được nữa và co rút lại. Trước khi Mỷ đến. tam giác Biển Đông bị  TC  vừa dùng quyền lực mềm phóng tài hoá thu nhơn tâm,  mua chuộc và xé lẻ các nước Đông Nam Á, vừa dùng quyền lực cứng đe doạ, cưỡng chiếm biến thành một tam  góc tù, hai gốc Đông Nam Á và Mỹ  thành hai góc nhọn nhỏ xíu, còn  gốc của TC là một góc tù trên 120 độ.
Sau hôi nghị an ninh vùng do ASEAN tổ chức ở Hà nội, sau hội nghị Thượng Đĩnh ASEAN ở New York do TT Obama dồng chủ toạ với Chủ Tịch Nước VNCS Nguyễn minh Triết và hội Nghị Bộ Trướng Quốc Phòng Asean 10 nước và mở rộng thêm 8 nước (ADMM+), tổng cộng 18 bộ trưởng quốc phòng ở Hà nội,  cán cân lực lương thuộc về ASEAN và Mỹ. Người quan sát thời cuộc  dù bi quan, dè dặt  cũng thấy. TC, một chế độ muốn trở thành siêu cuớng quốc tế mà thiếu trách nhiệm với thế giới, ắt TC cũng thấy  không dại gì hung hăng vói các nước nhỏ ở Đông Nam Á, xô họ vào vòng tay của Mỹ, làm lợi cho Mỹ.
 Và Mỹ cũng khôn khéo hơn trở lại với các nước Đông Nam Á, chớ không riêng một nước nào, chủ trương giải quyết vấn đề Biển Động trên căn bản quốc tế, đa phương, chớ không song phương như TC. Với các trở lại với tập thế đó Mỹ  không bị nghi có tham vọng riêng về quyền lợi đất đai, nguyên liệu trong vùng, ít bị bị nghi vì chánh trị thực dụng dễ dàng phản bội đồng minh như thời hạ hồi Việt Nam Cộng hoà.
Từ Bà Ngoại Trưởng, Ông Bộ Trưởng Quốc Phòng Mỹ, đến TT Mỹ Obama trước sau như một vẫn khẳng định lập trường của Mỹ về vấn đề Biển Đông, “Quan điểm của Hoa Kỳ về an ninh hàng hải đã rõ ràng. Chúng tôi có lợi ích quốc gia về  tự do hàng hải, phát triển kinh tế và thương mại không bị cản trở, và tôn trọng luật pháp quốc tế. ( Lời Bộ Trưởng Gates). Mỹ muốn quốc tế hoá vấn đề Biển Đông giải quyết vấn tranh chấp qua thông qua thương lượng đa phương. Đướng lối này do Mỹ chủ xướng và tranh thủ giúp cho các nước Đông Nam Á có một tiếng nói có trọng lượng, có một thế đứng chung vững, trước chiến lược bẻ lẻ bó đủa chỉ thương lượng song phương của TC.


Sở dĩ trước khi Mỹ trở lại Đông Nam Á, TC làm hùm làm hổ ở Đông Nam Á vì các nước trong vùng không nước nào có thể đối đầu với TC. Và TC luôn bẳng nhiều  cách phá thế hợp hoành lẫn họp tung của ASEAN trong vấn đề Biển Đông.  Lẽ thường khi mình cúi xuống thấp thì thấy người khác cao.
Nhưng tình hình hoàn toàn thay đối khi Mỹ trở lại Đông Nam Á qua nhiều cuộc vận động và hành động nhanh và mạnh. TC dội liền. “Mềm thì nắn, rắn thì buông” , TC không thế cứng rắng nữa, không thể hung hãn nữa vì  nếu không sẽ gảy đổ, mà gảy đổ thì TC không thắng  được  Mỹ. Và   các nước Đông Nam Á  tuy nhỏ nhưng TC biết TC tuy mãnh hổ nhưng nan địch quần hồ  mà phía sau có hậu thuẩn  Mỹ còn mãnh hổ hơn TC nữa.
TC dịu giọng xuống thang bành trướng bá quyền. Đối với Mỹ, Bắc Kinh nối lại quan hệ quân sự với Washington, chính thức mời ông Robert Gates trở lại thăm Bắc Kinh. Đối với  ASEAN, đạc biệt là VNCS, trong khi  18 bộ trưởng quốc phòng  họp tại Hà nội, Bắc Kinh đã tỏ thiện chí, qua quyết định thả vô điều kiện chín ngư dân Việt Nam. ủa Bộ Trưởng QP/ TC Lương Quang Liệt  cũng xuống giọng , sẵn sàng hợp tác với các nước về vấn đề an ninh trong khu vực và việc mở rộng quân sự của Trung Quốc không hề là mối đe dọa cho các nước láng giềng. Đạc biết Bộ Trưởng QP/ TC tránh không nhắc, không dùng chũ Biển Đông là “lợi ích cốt lõi” của TC.
Vấn đề chót còn lại là trách nhiệm của nhà cầm quyền CS Hà nội. Mỹ đã “cứu ngặt” cho VN trong vấn đề Biển Đông. Đây là cơ hội bằng vàng dề cứu nguy đất nước trước đà xâm thực của quân Tàu CS. Phải công tâm mà nói, Hà nội có lo, có nhờ Pháp, Nga, nhứt là liên minh quân sự với Ấn độ dề hoả giải áp lực quân sư TC.
Nhưng thế giới sử đã cho thấy vấn đề giữ gin bờ cõi chánh yếu là chuyện của và do quốc gia dân tộc ấy làm; ngoại quốc không bao giờ có thế làm thay nghĩ thế giúp được.  Hiện tại Hà nội đang có một thời hoà bình võ trang ( paix armée) . Nếu còn một chút lương tâm Việt Nam, CS Hà nội  sẽ vận dụng thòi gian này đề để tạo nội lực dân tộc. Trả bớt quyền làm chủ đất nước thực sư lại cho người dân để tỏ thiện chí.
Ắt CS Hà nội phải biết Mỹ muốn giúp  nhà cầm quyền CS Hà nội cũng  chỉ có thể giúp như đối tác thôi, chớ không như đồng minh Việt Nam Cộng Hoà khi xưa  được. Vì rằng Quốc Hội Mỹ, nhân dân Mỹ, công luận Mỹ bản chất tự do, dân chủ không dể gì đồng ý cho Hành Pháp điều quân  hay viện trợ quân sự, vũ khí chiến tranh giúp đánh giặc tiếp một chế độ CS độc tài đảng trị toàn diện như CS Hà nội chỉ mở kinh tế mà khoá chặt chánh trị.
Không thể dối gạt dân được. Việc CS Hà nội diển binh  bằng súng Mỹ (loại cùng họ của M18) nhơn lễ 100 nam Thăng Long, vũ khí đó không do Mỹ viện trợ mà do CS Hà nội  đã “tiếp thu” kho vũ khí của  quân đội VNCH ( theo  một liên tóan trưởng Lôi Hổ/ VNCH  ẩn danh, đó là vũ khí Mỹ cấp cho các lực lương chiến tranh bất qui ước, vì là binh chủng đặc biệt nên được cấp vũ khí loại mới nhứt lúc bấy giờ) cấp trước.
Chỉ có tự do, dân chủ mới huy động được nội lực dân tộc  tối đa để chống quân Tàu và tạo điều kiện dễ dàng cho Mỹ giúp quốc gia dân tộc VN.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Câu Lạc Bộ Nhiếp Ảnh Việt Nam/VN Photography Club sẽ tổ chức một cuộc triển lãm ảnh nghệ thuật "Ánh sáng và sắc màu" tại Little Saigon, Nam Cali. Buổi triển lãm sẽ diễn ra hai ngày, Thứ Bảy và Chủ Nhật, 7 và 8 tháng 12 năm 2019 từ 10 giờ sáng đến 5 giờ chiều, tại Hội trường nhật báo Người Việt
Bộ trưởng quốc phòng Nam Han, Jeong Kyeong-doo và đồng nhiệm Trung Quốc, Ngụy Phượng Hòa đã đồng ý thiết lập thêm những đường dây nóng quân sự giữa hai nước và chuẩn bị cho chuyến công du của bộ trưởng Jeong đến Trung Quốc vào năm 2020.
Ánh nắng chiều đã tắt nhưng tôi vẫn như cảm nhận được cái nóng hừng hực qua cung cách vén ống tay áo để lau mồ hôi trán của người tưới cỏ.
Công Ty Disneyland sẽ chính thức tham dự cuộc Diễn Hành Tết tại Westminster với sự góp mặt của nhiều nhân vật trong đó có Mickey và Mini Mouse.
Thương vụ bán hàng trên mạng tại Hoa Kỳ Ngày Lễ Tạ Ơn đã tăng vọt 17$ tới 4.1 tỉ đôla, theo Salesforce cho biết. Doanh thu bán hàng mạng trên toàn cầu đã tăng còn nhanh hơn.
2 du khách của chiếc du thuyền Carnival Cruise Line đã chdết trong một xe buýt trong thời gian một tua độc lập tại Belize hôm Thứ Tư.
Thủ Tướng Iraq Adel Abdul-Mahdi cho biết hôm Thứ Sáu rằng ông sẽ từ chức theo sau nhiều tuần lễ biểu tình bạo động và lời kêu gọi ông ra đi bởi nhà lãnh đạo tôn giáo hàng đầu quốc gia của phái Hồi Giáo Shia.
2 phi đạn được Bắc Hàn phóng đi hôm Thứ Năm “được cho là bắn từ một bệ phóng phi đạn nòng siêu lớn,” theo các viên chức quân sự Nam Hàn cho biết.
Cảnh sát Anh đã bắn chết một người tấn công khủng bố hôm Thứ Sáu tại Cầu London -- một sự kiện đau lòng đã khiến ít nhất một người vô tội thiệt mạng và một số người khác bị thương xung quanh con đường trọng yếu là nơi xảy ra vụ tấn công Hồi Giáo chết người chỉ hơn hai năm trước.
Trấn Cảnh Đồng nằm bên bờ sông Liễu Hạ, xinh đẹp như cảnh thiên thai ở chốn trần gian. Khách thương hồ đến đi mua bán quanh năm. Khách du thanh tú lịch lãm cũng dập dìu trẩy hội…


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.