Hôm nay,  

Tính Chị Ra Em

03/05/200400:00:00(Xem: 5971)
Mao Tướng Quốc ở Dịch huyện, nhà rất nghèo, nhưng nổi tiếng là hay chữ. Cha thường đi chăn bò cho nhà họ Trương để làm kế mưu sinh, nên thường hay thiếu thốn. Một hôm, Quốc đem cơm cho cha ở ngoài ruộng, gặp lúc tiết trời mát mẻ, bèn gọi Quốc đến, mà bảo rằng:
- Cha ở tuổi gió heo may đã về, ắt chẳng còn bao ngày được trông thấy mặt nhau, nên nhân lúc cao hứng cha nói liền cho gọn. Chớ cứ giữ trong tâm tháng này qua tháng khác, thì mai này còn nói đặng không đây"
Tướng Quốc hết hồn hết vía, lắp bắp thưa:
- Cha dẫu muối tiêu hai màu phân biệt, nhưng sức vẫn còn hùng tráng của ngày xưa, thì sao có thể cách xa trong đầu hôm sớm tối"
Mao ông nuốt vội miếng cơm, rồi chậm rãi nói rằng:
- Mỗi lúc sang mùa, cha thấy trong người nhức mõi, ấy là một điều lo. Cha bần thần không ngủ được, đến nỗi phải nằm đếm sao rơi, là hai điều lo. Cha ăn uống thất thường, bữa no bữa đói, bữa lã cả người mà miệng chẳng muốn ăn, là ba điều lo. Với ba điều canh cánh đó. Không đi làm sao đặng"
Tướng Quốc chợt nghe nỗi âu sầu dậy cả tâm can, ấp úng nói:
- Nếu cha đã có triệu chứng như vầy, thì đi chuyên khoa cũng là cách kéo dài thêm tuổi thọ. Sao lại chẳng đi"
Mao ông lắc đầu, đáp:
- Ba mối lo đã làm cha héo úa. Nếu đi chuyên khoa, rồi lòi thêm cái này cái nọ, thì sống cõi này còn vui được hay sao"
Đoạn, dõi mắt nhìn vào không gian lồng lộng. Mãi một lúc sau, mới quyết liệt nói rằng:
- Hy sinh đời bố để củng cố đời con. Nay cha chịu thương chịu khó, là mong con thành tài đỗ đạt, để góp mặt với đời. Trước là rạng rỡ tông môn, sau xóa đi cái yếm thế của nghèo hèn đưa lại. Chớ nếu con không cố chăm lo đèn sách, thì chẳng bao giờ con mát mày mát trán được đâu!
Một hôm, Mao ông đi chăn bò. Chẳng may bị sét đánh chết. Mao thị liền cùng với Tướng Quốc đến nhà họ Trương, xin ít thước đất để chôn cha. Trương ông nói:
- Xin nhiều ta không có, nhưng ít thước để chôn thì… chỉ là chuyện nhỏ!
Rồi chỉ cho nơi chốn mà chôn cho trọn đường hiếu đạo. Tối ấy, vợ của Trương ông là Lã thị, mới bực bội mà nói với chồng rằng:
- Tấc đất tấc vàng. Ông cho… chùa như vậy, mà coi đặng hay sao"
Trương ông mĩm cười, đáp:
- Chỗ ta cho chỉ toàn là đá ong. Không thể cày cấy được. Ta cho nó, để mua cái hậu về sau, thì lo chi Cậu Bà không nhào dzô cứu giúp"
Chôn cất xong, Mao thị mới dẫn con đến nhà họ Trương, tha thiết nói:
- Chồng tôi nhờ lòng thương xót của ông, mà mồ êm mả đẹp. Ơn đức ấy, nguyện kết cỏ ngậm vành. Sống chết mang theo. Chớ không thể phai tàn theo năm tháng!
Trương ông đẹp lòng đẹp dạ, đã vậy hỏi tới đâu Tướng Quốc trả lời xuôi theo đó, liền mừng rỡ giữ lại trong nhà cho dạy học, hứa sẽ coi như con cháu. Lã thị lấy làm ngạc nhiên, bèn thắc mắc hỏi:
- Cha nó làm đầy tớ cho mình. Nay ông lại cất nhắc nó lên hàng con cháu. Là cớ làm sao"
Trương ông vội vàng đưa tay khép cửa lại, nhỏ giọng nói:
- Từ hôm cho thước đất đến nay, ta nằm mộng mấy đêm liền. Trong giấc mơ, ta thấy có người đi trên ngôi mộ. Chợt có tiếng mắng: Nhà của quý nhân. Sao ngươi lại dám đi trên đó" Ta bàng hoàng chợt nghĩ: Mình có cố cả đời, cũng không bằng cõi… âm nhúng vô một chút, nên cương quyết đầu tư. Chớ thật ra chẳng phải thương yêu gì hết cả!
Rồi chăm chú nhìn vợ, thì thấy Lã thị vẫn chần chừ chưa muốn, bèn lẹ miệng nói thêm:
- Coi như con cháu chớ không phải là con cháu. Bà đã hiểu chưa"
Ngày nọ, Trương ông cho mời Mao thị đến, cẩn trọng nói rằng:
- Trai lớn lên phải có vợ. Gái lớn lên phải có chồng. Lẽ tự nhiên thường ra vẫn thế. Nay Tướng Quốc đã đủ tuổi khôn. Con gái tôi đã tới độ trăng tròn. Sao không tính luôn cho đời thêm hương sắc"
Mao thị hoảng hồn, đáp:
- Đĩa nào mà dám đeo chân hạc" Con tôi. Nhờ ông thương giúp, mới có nơi nương tựa mà tạo lập với đời. Ơn nhiều chưa trả, thì bụng dạ nào mà tính chuyện trăm năm"
Trương ông vội đưa tay xua lia xua lịa, rồi chậm rãi nói rằng:
- Vợ chồng sống được với nhau cốt ở sự chân tình không gian dối. Nay chân tình đã có. Lẽ nào không tính đặng hay sao"
Mao thị trong dạ hổng yên, nhưng không biết mần răng cho phải. Chợt nghe Trương ông ào ào phang tiếp:
- Tôi tính với chị sui thế này. Mọi nghi lễ ta gom vào thành một, rồi tổ chức ở nhà tôi, thì chị đỡ lo bởi mình không chiếc bóng…
Mao thị không biết tính sao, cuối cùng rồi phải nhận, nhưng cô con gái lớn rất khinh rẻ nhà Mao, có ý oán giận lộ ra vẻ mặt và lời nói. Mà giả như có ai hỏi đến, thì cô liền bịt tai lại, mà nói rằng:
- Tôi như vầy mà lấy con của người chăn bò, thì chẳng thà để… ế còn hơn!
Lã thị nghe vậy, mới vào nói với Trương ông:
- Tiểu Thúy không chịu lấy Tướng Quốc làm chồng, thì ít nữa đưa dâu. Lấy gì mà thế"
Trương ông vội cho vời Tiểu Thúy đến, ôn tồn phân giải thiệt hơn:

- Ai nghèo ba họ, ai khó ba đời. Tướng Quốc, tuy là con của người chăn bò thiệt, nhưng học đâu biết đó, thì danh phận mai sau khó lòng tiên đoán được. Lại nữa, Quốc nó có lòng. Đối với người trên thì thập phần tôn kính. Đối với kẻ dưới thì hết dạ khoan dung. Dại sao mà… bỏ"
Tiểu Thúy vùng vằng đáp:
- Lấy một người chồng, mà chén cơm ăn cũng phải nhờ bên vợ, thì biết bao giờ mới sắm… hột được đây"
Trương ông chăm chú nhìn con. Thở ra một cái, rồi mạnh dạn nói rằng:
- Mộ của cha Tướng Quốc táng nhằm ngay long mạch, thì sau này dẫu không tột đỉnh vinh hoa, cũng đời đời no ấm. Con đừng nông nổi mà đổi vượng thành hư, thì ở mai sau khó lòng canh cải được!
Thắm thoát đã đến ngày đón dâu. Chú rể vào tiệc, xe hoa đợi ở cổng, mà Tiểu Thúy cứ lấy tay che mặt, quay vào góc nhà mà khóc. Giục mặc áo cưới cũng không mặc. Khuyên dỗ thế nào cũng không nguôi. Một lát chú rễ xin đón về, mà Tiểu Thúy vẫn đầu tóc rối bù sụt sùi khóc. Trương ông vội giữ chú rể lại, rồi vào nắm tay con, hốt hoảng nói rằng:
- Nếu con thật lòng muốn báo hiếu cho cha mẹ, thì đây là dịp tốt. Con chớ bỏ qua. Cầm bằng như con không quan tâm đến tình cốt nhục - mặc cho cha mẹ trở thành người bất tín - để thiên hạ cười chê, thì cha xem con đã… đứt nôi từ hồi còn tấm bé!
Tiểu Thúy vẫn khóc như không nghe lời cha dạy. Trương ông thấy vậy, mắt tóe đổ hào quang, liền hối gia nhân xúm vào mà thay áo. Tiểu thúy vùng vằng không chịu, lại la hét thất thanh, khiến Trương ông muốn xách… dao đi một đường cho phải. Kịp lúc có người nhà vào báo chú rể xin về, Trương ông vội ra nói:
- Cháu mặc quần áo chưa xong. Xin chú rể nán lại thêm đôi chút!
Rồi lại chạy vào, tất tả tới lui như gà đi kiếm ổ, mà Tiểu Thúy vẫn một mực không xoay chiều đổi ý. Trương ông như lửa cháy trong lòng, bởi không biết tính làm sao cho gọn, nên muốn… nhảy giếng đặng tránh đi nỗi đớn đau đang dằn vặt trong hồn. Em của Tiểu Thúy là Tiết Oanh đứng gần ngay bên cạnh, tha thiết nói:
- Chị hãy gật đầu cho đôi đàng êm đẹp. Trước là có chồng, sau còn nguyên cha mẹ. Há chẳng hơn ư"
Tiểu Thúy nổi giận, gắt:
- Con này nay cũng học đòi phường lắm lời nhiều chuyện. Sao không giỏi mà lấy nó đi"
Tiết Oanh đỏ mặt, đáp:
- Cha không gả em cho Tướng Quốc. Nếu cha gả, em gật đầu ưng thuận. Lựa là phải chờ chị khuyên bảo hay sao"
Trương ông nghe lời nói khẳng khái, bèn gọi Lã thị đến, mà nói rằng:
- Túng thì phải tính. Đến nước này phải biến em thành chị, để cứu vớt danh dự gia đình. Chớ không thể để tổ tiên rơi vào nơi tăm tối!
Lã thị nghe vậy, liền gọi Tiết Oanh đến, nhỏ nhẹ hỏi rằng:
- Chị của con bướng bỉnh không vâng lời cha mẹ, bây giờ cha mẹ muốn con thay chị cho tròn lời ước hẹn với người ta. Con nghĩ thế nào"
Tiết Oanh khẳng khái đáp:
- Làm vui lòng cha mẹ mà lại được thêm chồng. Cơ may này hổng phải lúc nào cũng có. Sao con lại bỏ qua"
Trương ông mừng quá, liền sai gia nhân mau lấy quần áo cưới của chị mặc vào cho cô em, rồi cảm động nói rằng:
- Con tự nguyện lấy Tướng Quốc làm chồng, thì hiếu đạo xem như con đà trả đủ. Vậy từ nay, con hãy hết lòng với chồng, thì chữ phu thê sẽ ngàn năm gắn bó!
Phần Lã thị lại nắm tay con, lẹ miệng nói:
- Mẹ tặng con một lời khuyên. Muốn làm cho chồng sợ thì dễ, mà làm cho chồng thương thì khó, mà một khi chồng đã sợ, thì có thể tìm nguồn an ủi ở bên ngoài, nên gia đình dễ tan hàng ly tán, mỗi đứa một nơi. Cầm bằng như chồng hổng sợ mà thương, thì chắc chắn con chỉ một dòng. Vợ chỉ một đứa. Suốt đời chẳng bận chuyện ghen tương, thì chữ trăm năm hẳn vuông tròn đó vậy!
Đoạn, hối hả dắt Tiết Oanh bước lên xe hoa mà dong cho lẹ. Khi về đến nhà, Tiết Oanh mới quỳ xuống lạy Tướng Quốc một lạy, rồi nghẹn ngào nói rằng:
- Sống, mà không hổ với Trời, thẹn với Đất, mới là người quân tử. Nay thiếp muốn làm người quân tử. Có đặng hay chăng"
Tướng Quốc vội vàng đáp:
- Vợ muốn là Trời muốn. Huống chi nàng mong làm điều phải. Sao lại hỏi ta"
Tiết Oanh liền ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn chồng, tha thiết nói:
- Chị em không chịu gá nghĩa cùng chàng, nên đẩy em vào chỗ… khoái. Chàng có giận hông"
Tướng Quốc đỡ vợ đứng dậy, rồi thành thật đáp rằng:
- Ta mồ côi cha, may nhờ Trương ông giúp đỡ còn cho nơi nương tựa, là một cái ơn. Ta thiếu vốn học hành, mày nhờ Trương ông tận tình chu cấp, nay chuẩn bị thi Hương, là hai cái ơn. Ta trong tay không có một đồng, thì nói chi đến chuyện trầu cau hỏi cưới, may nhờ Trương ông mở lượng hải hà, hết dạ bao dung, nên giờ đây mới có vợ đẹp như vầy, là ba cái ơn. Nay ân nhân lâm vòng khó xử - đến nỗi phải đổi chị thành em - thì dẫu cho Trương ông có hồi hôn đi nữa, ta cũng vui lòng đón nhận. Huống chi được vợ thế này, thì còn trách cứ đặng hay sao"

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bạn cứ thử tưởng tượng đi: Tác giả qua Mỹ lúc mới 11 tuổi, đã lớn lên và thành đạt trong ngành y khoa ở quê người, nhưng có lẽ vì ‘đam mê thơ văn từ nhỏ’ như tác giả tâm tình, nên năm 1986 cũng đã xuất bản tập thơ ’Khi Bóng Chiều Rơi’, và bây giờ là một Tuyển Tập Truyện Ngắn & Thơ đầy tính tự sự và cảm xúc bằng ngôn ngữ của lời ca dao Mẹ.
The Guardian trong này 21/10 đã đưa ra những hình ảnh đáng buồn cho quân đội Mỹ tại bắc Syria. Họ đã phải rút quân trong sự la ó phản đối, và người dân còn ném thức ăn vào đoàn quân xa khoảng 100 chiếc của Hoa Kỳ.
Thời gian gần đây, “văn hóa đọc” dường như đã trở thành một mỹ từ thường xuyên được nhắc đến với nhiều bài viết rất tha thiết, rất nhiệt tình cổ xúy chuyện đọc sách giấy, nhất là đối với thế hệ trẻ hiện nay.
WESTMMISTER (VB) – Nhà văn Nhã Ca, chủ nhiệm sáng lập của nhật báo Việt Báo đã được đại gia đình Việt Báo và bạn hữu xa gần chúc mừng đại thọ 80 và tái bản phát hành Nhã Ca Hồi Ký và truyện dài Phượng Hoàng trong đêm Thơ Nhạc và Bạn Hữu rộn ràng tiếng cười và đầy ắp tình thân tại hội trường Việt Báo
Dưới cái nhìn của nhà nước Bắc Kinh, Hồng Kông kể như món đồ nằm sẵn trong túi, dù có biểu tình cỡ nào cũng khó tách rời.
Khoảng giữa tháng 10/2019, Samsung Display công bố kế hoạch đầu tư hơn 11 tỷ USD (13,100 tỷ won) vào hoạt động nghiên cứu phát triển và sản xuất tấm nền QD-OLED dành cho TV.
SEOUL - Đối thoại quốc phòng hàng năm giữa Trungh Cộng và Nam Hàn sắp tái tục sau 5 năm gián đoạn.
TAIPEI - Vào ngày 20/10, Đảo quốc Taiwan tuyên bố không chấp nhận kẻ giết người Chang Tong-kai nộp mình tại Đài Loan, và khẳng định thẩm quyền Hong Kong phải giải quyết mọi thủ tục pháp lý cần thiết trước khi.
BEIJING - Phát biểu tại hội thảo an ninh hàng năm gọi là Xiangshan Forum ngày 20/10, bộ trưởng quốc phòng Wei Fenghe đả kích Hoa Kỳ kích động cách mạng màu tại các nước bằng chiến lược tầm xa, để gây ảnh hưởng nội bộ các nước này, trong đó có Trung Cộng.
Thủ  Tướng Do Thái Benjamin Netanyahu hôm Thứ Hai tuyên bố rằng ông không có thể thành lập chính quyền Do Thái mới, và rằng ông đang trả lại nhiệm vụ thành lập liên minh cho Tổng Thống euven Rivlin, đắp đường cho ứng viên khác để cố tắng thành lập chính quyền là lần đầu tiên trong hơn một thập niên.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.