Hôm nay,  

Lo Nhà Trước Đã

22/09/200800:00:00(Xem: 2999)
Ngày nọ, Tề vương ngồi lai rai ở hậu cung với ái phi, chốc chốc nhìn trời mà thở, rồi chăm chăm nhìn vào mắt của ái phi, khiến ái phi hoang mang đến cùng cực. Thảng thốt nói:

- Từ ngày thiếp được ấm lòng bên bệ hạ đến nay, thấp thoáng cũng tròn ba thu chẵn, mà chưa hề thấy bệ hạ nhìn thiếp kiểu này, khiến cho thiếp như muốn hụt hơi. Tan tành bay theo gió!
Tề vương ảo não đáp:

- Trong mắt nàng, ta nhìn thấy hình bóng của ta, và thấy cả tóc ta đã thêm nhiều sợi bạc - mà mộng mở rộng giang sơn - vẫn nằm im không tiến!

Đoạn, nắm chặt đôi tay mà nói rằng:

- Mỗi lần nghe chuyện đánh nước Yên, quần thần cứ gởi tấu chương van nài ta hãy cân nhắc mà suy cho kỹ, mà chuyện gì cũng suy cho kỹ thì sẽ đến lúc không làm gì được, mà đã không làm gì được thì đất nước làm sao đặng mở mang, mà một khi không mở mang thì tên ta làm sao vào… xanh sử"
Ái phi lặng người đi một chút, rồi ưu tư nói:

- Bệ hạ làm vua, đã mang đến cho dân một đời no đủ áo cơm, tháng ngày thịnh trị, khiến bá tánh được bình tâm vui sống. Thiếp mạn phép nghĩ rằng: Đất nước dẫu to mà dân nhiều cơ cực, sao bằng một nước thanh bình mà vui nhận chén cơm, thì so ra… xanh sử quả chưa cần đó vậy!

Tề vương nghe ái phi nói không hạp với lòng mình, trong dạ không vui, toan phang vài câu cho hả, bất chợt có ngọn gió nam thổi qua, khiến ít sợi tóc mai của ái phi vờn bay trong gió. Vương thấy vậy, chột dạ nghĩ thầm: "Ái phi của ta có tấm lòng nhân hậu. Ngay cả lúc thảnh thơi cũng nghĩ đến trăm họ ngoài thành. Nếu ta khư khư mà gây chuyện không vui, thì hổng biết sự yêu thương có đầy vun không nữa"". Đoạn, nhỏ giọng nói rằng:

- Cả ngày bận quốc sự. Mới được chút nghỉ ngơi, thì sao lại… bỏ đi thời gian đang khoái"
Rồi dốc lòng ngồi nhậu. Qua ngày mai, lúc Uyển Thư là tỳ nữ thân tín bước vô, ái phi mới ngước mặt lên. Hỏi:

- Ngày hôm qua ta và chúa thượng bàn chuyện quốc gia. Ngươi nghe dư luận thế nào"
Uyển Thư vội vàng đáp:

- Thường thường những người đẹp hay tiêu tốn thời gian ở bàn trang điểm, hoặc lượn phố tìm đồ… seo. Chớ được mấy ai lưu tâm đến tha nhân đang gần bên sống với!
Ái phi lắc đầu quầy quậy, bực bội gắt:

- Ta hỏi bằng tiếng mẹ đẻ, chớ không phải tiếng nước ngoài, mà ngươi trả lời trớt hướt trớt he, là nghĩa làm sao"
Uyển Thư sợ hãi đáp:

- Tiện nữ vui quá mà hóa lẫn. Thiệt đáng tội chết!

Ái phi lại gắt:

- Hỏi một đàng, trả lời một nẻo. Kiểu này nếu chưa có người yêu thì suốt đời ở vậy, mà giả như có người yêu rồi cũng… như cánh vạc bay. Cầm bằng như có vợ có chồng, thì cho dẫu chồng có nhường nhịn muôn niên, cũng đụng với… mẹ, em chồng mà thác!

Rồi nghiêm mặt nói:

- Lần cuối cùng, ta hỏi ngươi : Ngày hôm qua ta và chúa thượng bàn chuyện quốc gia. Ngươi nghe dư luận thế nào"
Uyển Thư cẩn trọng đáp:

- Cung nhân thì cảm phục. Quan lại thì hết hồn. Còn thái giám và thị vệ trong cung, phải nói là hồn phi phách tán. Tóm tắt là há hốc miệng với nhau đều chi hết cả.

Ái phi gật gật mấy cái, rồi lẩm bẩm nói:

- Hoàn mỹ. Hoàn mỹ. Quả xảy ra như điều ta suy đoán.

Đoạn, đảo mắt một vòng. Khi biết chắc là chẳng có ai, bèn ghé miệng vào tai Uyển Thư. Nhỏ giọng mà rằng:

- Ngươi xuất thân từ hàng dân giả, chân lấm tay bùn, mà nay được làm cung nữ hầu hạ cho ta, thì đúng là… tột bực công danh, khó người có được, đã vậy lại còn được ta nâng lên ngôi đầu tín cẩn, mọi chuyện hỏi han, thì phải cố gắng tận trung hết sức mình mới đặng. Vậy ta hỏi ngươi: Ngươi nghĩ thế nào về chuyện này"
Uyển Thư nhìn chủ nhân như thấy trời muốn sập. Ngơ ngác đáp:

- Trả lời thật hay theo cung cách ngoại giao" Cái nào nên… xấn trước"

Ái phi bực bội gắt:

- Thẳng thắn thật thà thường thua thiệt, nhưng ta vẫn muốn nghe lời thẳng thắn thật thà. Ta biết vậy nên bảo đảm với ngươi: Sẽ bình yên sống tới.

Uyển Thư nghe vậy, mới rụt rè thưa rằng:

- Tiện nữ thường ra ngoài, nghe bọn thương nhân kháo chuyện với nhau: "Nước Yên mưa thuận gió hòa, còn thực phẩm chẳng những dư thừa mà nhiều chủng loại, nên con gái đất Yên ngoài nội trợ giỏi giang, thêm dáng người thon thả, chuộng áo hai dây, lại chơi thêm quần sọc, khiến quân tử nơi nơi kéo về chiêm ngưỡng. Mới đầu thì tìm ý thơ nơi suối tóc, sau phổ nhạc vào thơ, sau nữa thì quên mất… lối về đất mẹ.". Tiện nữ tò mò có hỏi: "Thế một người con gái nước Tề, đứng bên một người con gái nước Yên. Ai sẽ thành hoa hậu"". Bọn thương nhân đồng thanh đáp: "Áo ba tà chọi với hai dây, thì có khác chi cái đèn pin bên ánh đèn cao áp.".

Đoạn, thở ra mà nói rằng:

- Chủ nhân dùng bá tánh để níu giữ tình yêu. Có phải vậy chăng"

Ái phi gật đầu ra chiều xác nhận. Uyển Thư lại tiếp:

- Chủ nhân dùng kế dương đông kích tây của Tôn Tẫn. Có phải vậy chăng"

Ái phi gật gật. Lúc ấy, Uyển Thư mới nói rằng:

- Binh tất yếm trá. Binh pháp là trá, thương yêu là thật. Dựa vào cái giả mà mong đạt cái thật. Có đặng không đây"

Ái phi bùi ngùi đáp:

- Đành là vậy, nhưng ta hết đường binh, thì dù giả mà giữ được chồng, vẫn hơn không giả mà chồng quay đi tuốt!
Mấy tháng sau, Yên vương bị nhồi máu cơ tim, ngất xỉu nhiều lần. Tề vương biết được, liền dấy động can qua. Chỉ sau hai trăng là gom sòng hết ráo. Chừng ấy, Tề vương mới lập Thái tử Bình lên ngôi, tức là vua Chiêu vương, buộc làm chư hầu, cùng triều cống hàng năm, khiến Chiêu vương dù đang ngự trên ngai, cũng lả chả đôi dòng nước mắt.

Ngày nọ, Chiêu vương cho gọi quan Tư mã là Quách Ngỗi đến mà nói rằng:

- Nước Tề nhân dịp cha ta bị bạo bệnh, mà đem quân sang đánh nước ta. Thiệt là tức chết, nhưng dù có tức muốn… chết ta cũng hiểu được rằng: Nước ta nhỏ, dân ta nghèo, thực khó lòng mà báo thù cho đặng. Song nếu ta được những người giỏi cùng lo toan việc nước, thì trước là có thể rửa sạch nỗi nhục của tiên vương, sau có thể bắt ít con gái nước Tề về làm cung nữ. Chí nguyện của ta là vậy. Nếu tiên sinh biết được ai là người giỏi, xin giới thiệu cùng ta, để ta đem ít rượu bia làm quà ra mắt.

Ngỗi quỳ xuống thưa:

- Xưa có ông vua, nghe đồn phú hộ họ Trương có con ngựa quý đi ngoài nghìn dặm, bèn sai Tổng quản thị vệ mang theo nghìn vàng cốt phải mua cho được. Lúc đến nơi, mới biết con ngựa không còn trên dương thế, tay Tổng quản mới nghĩ rằng: "Cầm tiền mà không mua. Mần răng chấm mút"". Nghĩ vậy, bèn bỏ ra năm mươi lạng bạc mua bộ xương đem về. Vua nóng mặt hỏi: "Ta cần ngựa sống. Ngươi lại mang đồ chết tiệt này về, là nghĩa làm sao"". Tổng quản bình tĩnh đáp: "Ngựa chết mà dám mua năm trăm lạng, huống chi là ngựa sống" Hạ thần tin rằng chỉ nay mai thôi, người ta sẽ mang ngựa hay đến bán cho hoàng thượng, thì mấy trăm lạng này - tưởng là uổng phí mất đi - lại hóa ra hoàn thành nhiệm vụ". Vua ngẩn người ra một chút, rồi trố mắt nói: "Do đâu mà ngươi nghĩ ra được kế sách này"". Tổng thị vệ đáp: "Hạ thần chỉ học theo cách hành động của cô cô. Chứ thực ra chẳng giỏi giang gì hết cả!". Vua nghe vậy, không nén được tò mò, bèn hấp tấp nói: "Câu chuyện thế nào" Ngươi lẹ miệng kể ra, để ta gạn đục khơi trong mà điều hành việc nước.". Tổng thị vệ thấy vua để ý đến câu chuyện của mình, liền cao hứng đáp: "Cha cô cô của hạ thần làm nghề dạy học, nên nam nhân đầy nhà, khiến cô cô bồi hồi thấp thỏm không yên, bởi đã đến lúc gửi hồn reo theo gió, nhưng vì nề nếp gia phong, lại cha là thầy dạy, nên không thể đá lông nheo, lại càng không dám gởi tình theo ánh mắt. Ngày nọ, cô cô đi ngang đám học trò đang ngồi ăn trưa, bất giác làm rơi một lá thư, khiến chúng dành nhau mà đọc, thời phát giác ra là lá thư tình. Tuy viết không hay nhưng loang lỗ vì nước mắt, nên mới bàn bạc với nhau rằng: "Thư viết dỡ ẹc mà mỹ nhân đã tuôn đôi dòng lệ. Nếu đụng phải thư ta, thì thiệt không biết có còn nước mắt mà trào hông nữa"". Từ đó, cô cô đọc thư tình mệt nghỉ, đến độ nói với hạ thần rằng: "Trong bao cách dụng người, thì khích tướng là cách dễ dàng đạt kết quả nhất.". Nay hạ thần ngẫm nghĩ chuyện của cô cô, mà mua bộ xương ngựa này về, với ước mong tròn lời khấn nguyện, thì chẳng những thánh thượng được tiếng thơm, mà hạ thần nhân đó cũng mừng vui ra nữa…".

Rồi ngừng lại một chút mà nói rằng:

- Nay bệ hạ muốn được người giỏi, thì trước hết hãy dùng kẻ hèn này, để những người đởm lược kinh bang, sẽ ào bung bay tới.
Chiêu vương cho là phải, bèn phong Quách Ngỗi lên làm Tể tướng, kính trọng như thầy, cùng chung lo việc quốc gia, đoạn bố cáo cho toàn dân được biết. Vợ của Quách Ngỗi là Hàn thị, đang ngồi ăn xoài tượng, bất chợt tỳ nữ chạy vô. Lắp bắp nói:

- Ông được hoàng thượng cất nhắc lên làm Tể tướng. Thiệt là quá đã!

Hàn thị nghệch mặt nói:

- Ông của bây trong nhà thì nhờ vợ, công đường thì nhờ quan, ra đường thì nhờ bạn, lại hay bỏ của chạy lấy người, rồi tự phong mình không màng đến vật chất xa hoa, thì biết chi mà làm Tể tướng"

Tỳ nữ xanh mặt đáp:

- Làng trên xóm dưới đang bàn tán râm ran. Chắc là phải có!
Hàn thị nghe vậy, bất chợt nói:

- Bổn phận với vợ chưa chu toàn - thì với bá tánh - Lẽ nào vẹn được hay sao"

Mõ Sàigòn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
DB Rick Miller thuộc Đảng Cộng Hòa, đại diện khu vực Sugar Land, đã bị phản ứng gay gắt sau khi ông chụp mũ các đối thủ tranh ghế ông chỉ vì họ là người Mỹ gốc Á trong địa hạt đông ngưởi gốc Á.
Ai quyết tâm đi tìm chân lý và hướng thượng cuộc đời trong tinh thần – Tu là cõi phúc – đều hưởng được sự bình an trong tâm hồn, tức là hưởng được hạnh phúc, Thiên đàng, Niết bàn, Cõi phúc ở trần gian
nữ tài tử Julia Roberts và cựu đệ nhất phu nhân Michelle Obama sẽ có chuyến đi đặc biệt thăm Việt Nam trước khi sang Malaysia dự chương trình "Leaders: Asia-Pacific"
ông có tập Thơ Lửa, cùng làm với Đoàn Văn Cừ, gồm những bài thơ đề cao cuộc kháng chiến chống Pháp, do Cơ quan Kháng chiến Liên khu III xuất bản, được in ở Thái Nguyên năm 1948
James Nguyen Fernandes, 43 tuổi, bị buộc tội 6 vụ tấn công, gồm 2 tội tấn công cố ý sát hại, và 6 tội phạm tội liên quan súng, theo hồ sơ tòa án cho biết.
Cục Cảnh sát Hình sự của Bộ Công an mới đây thừa nhận Việt Nam là một “điểm nóng” của nạn buôn người và di cư bất hợp pháp, với lợi nhuận hàng năm lên đến hàng chục tỉ đôla.
Khi chưa thấy ánh mặt trời, Tôi đã cảm nhận được muôn ngàn đau khổ, Của mẹ cha, Của bà con và của muôn triệu người dân gần xa trong nước, Lúc mẹ ôm bụng bầu chạy từ chỗ nầy sang chỗ khác,
Theo bản tin từ đài KUSI, Dân biểu Cộng Hòa Duncan D. Hunter cho biết ông sẽ nhận một tội sử dụng sai trái quỹ vận động khi ra tòa vào hôm Thứ Ba ngày 3 tháng 12/2019 trước Chánh án Thomas J. Whelan.
Mùa cháy rừng hiện nay nêu bật việc cần phải nhanh chóng đạt được các mục tiêu loại bỏ carbon đầy tham vọng của California, và bản báo cáo ‘Lộ Trình 2045’ đặt ra sơ đồ định hướng để đạt được mục tiêu đó
Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump hôm Thứ Hai, 2 tháng 12, lên án các nhà Dân Chủ tại Hạ Viện về việc tổ chức điều trần luận tội trong khi ông đang dự hội nghị thượng đỉnh NATO tại London


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.