Hôm nay,  

Công An Mạng

19/12/200800:00:00(Xem: 8365)
Công An Mạng
Trần Khải
Công an mạng Việt Nam đang làm những gì" Chắc chắn, bạn hãy tin rằng đang có những đơn vị công an đặc biệt để lên mạng Internet làm chức năng theo dõi, bóp méo dư luận... Các thông tin cho chúng ta suy đoán được rằng, công an mạng Việt Nam hẳn cũng đang làm theo mô hình hoạt động của công an mạng Trung Quốc.
Bài bình luận của bình luận gia Xiao Qiang ngaỳ 24-11-2008 trên đài RFA nói rằng công an Trung Quốc đã mất tới ba năm trong khoảng từ 2003 tới 2006 để hoàn tất đề án khổng lồ "Tấm Lá Chắn Vàng."  Ông nóí không chỉ có hơn 50% cơ quan cảnh sát của Trung Quốc đang tuần tra Internet, mà cũng có riêng một cơ quan có tên là Public Information Network Security and Monitoring Bureau (Sở Tuần Cảnh và An Ninh Mạng Thông Tin Công Cộng), nơi có kỹ thuật tối  tân và công an mạng trang bị đầy đủ. Đó là những sản phẩm trực tiếp của Đề Án Tấm Lá Chắn Vàng.
Tuy nhiên đó chỉ mới nói về cơ cấu. Hẳn nhiên là cơ cấu công an và cảnh sát để theo dõi thì nứơc nào cũng có... nhưng chỉ có Trung Quốâc, và cũng nên tin rằng cả CS Việt Nam, cũng có loaị công an mạng đặc biệt, chuyên về bóp méo dư luận. Đài BBC, trong bản tin của Michael Bristow từ Bắc Kinh, đề ngày 16-12-2008 đã gọi loại công an này là "spin doctors" (các thầy bàn bóp méo dư luận).
Như thế, chúng ta sẽ hiểu vì sao có những người gần như ngồi trên các diễn đàn Internet phóng email hỏi và đáp gần như 24 giờø/ngày. Và họ moi móc đủ thứ, chọc giận, chia rẽ... và làm cho hàng ngũ những ngưoòi hoạt động dân chủ nghi ngờ nhau, và rồi chụp mũ nhau.
Phóng viên Bristow viết rằng Trung Quốc đã trả lương cho  "các thầy bàn Internet" (Internet commentators) trong một chiến dịch kiểm soát ý kiến công chúng. Các thầy bàn Internet này sẽ lướt mạng khắp các diễn đàn để tìm các bản tin xấu mặt nhà nước -- và rồi quật ngược lại.
Bản tin nói là công an mạng, tức thầy bàn Internet, đưa các lời bình luận lên các trang web và diễn đàn để bóp méo tin xấu thành tin có lợi cho đảng và nhà nước.

Đảng CSTQ từ lâu đã tìm cách kiểm soát ý kiến công chúng bằng cách kiểm soát các luồng thông tin. Đó là lý do không thể cho tư nhân làm báo, mở đài TV hay phát thanh. Nhưng tới Internet laạ là một mặt trận thông tin rất là moơi. Và vì chính phủ TQ không kiểm soát hết các thông tin được phóng lên mạng, nên đã phải sử dụng tới các thầy bàn Internet để bóp méo dư luận..
Bản tin của Bristow nói rằng các công an mạng này được huấn luyện đặc biệt, và phải có đầy tính đảng mới có thể làm thầy bàn Internet. Họ được gọi là "đảng 50-xu" bởi vì người ta nói là cứ mỗi lời bàn phóng lên mạng của họ có tính tích cực tung hô đảng, thì sẽ được trả lương 50 xu tiền TQ, tức 0.07 Mỹ Kim, hay 0.05 Euro.
Một taì liệu từ sở công an thành phố Jiaozuo, tỉnh Henan, đã ca ngợi thành công quá lớn của đaọ binh thầy bàn này.
Taì liệu này kể lại chuyện một công dân TQ phóng lên Internet lời chỉ trích công an trên một trang web vì bị phạt về vi phạm luật giao thông. Thế là, một chưởng phóng về phía công an, liền có hàng trăm chưởng phản kích ngược lại từ các thầy bàn 50-xu.
Taì liệu công an này kể rằng, một trong các thầy bàn ở sở công an này phúc trình ngay lời chỉ trích kia trong vòng 10 phút khi vừa lên mạng. Sở công an bắt đầu phản kích, sử dụng tới hơn 120 người phóng lên lời bình luận rằng bị phạt lỗi giao thông là đáng đời, và phải ca ngợi luật lệ giao thông chứ,,,
Phóng viên Bristow ghi lời bản phúc trình công an, "Trong 20 phút sau đó, hầu hết lời bình đều ủng hộ công an -- thực sự, nhiều người lên mạng bắt đầu lên án người chỉ trích ban đầu kia."
Và tất nhiên, các thầy bàn 50 xu đều không quên bày tỏ trung thành với nhà nứơc, và ủng hộ công an.
Bản tin nói rằng lý do thành lập binh đoàn này, được huấn luyện ở các trung tâm đặc biệt ở Trung Quốc, mới vaì năm trứơc, bởi vì chính phủ CSTQ thấý rằng không thể nào ngăn hết tất cả các mẩu tin xấu mặt nhà nước.
Các đơn vị công an mạng này như thế hoạt động không cần chỉ thị của trung ương, và cũng không gây tai tiếng với dư luận qúôc tế vì không cần sử dụng tới luật pháp làm lớn chuyện hay phải trừng phạt gay gắt.
Còn các đơn vị công an mạng ở Việt Nam làm như thế nào" Nhiều phần, chúng ta có thể tin là sẽ theo mô hình này của Trung Quốâc. Nghiã là, nếu bạn làm điều có lợi cho phong traò dân chủ, hãy tin là bạn sẽ bị chụp mũ là cộng sản. Nhiều phần là thế. Bạn không tin" Cứ lên mạng mà thử.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
“Anh chỉ có một điều bận tâm hiện nay thôi. Đó là làm sao cho em và những người đi sau không bao giờ biết tới bệnh là gì.” Tôi thò tay qua bàn, xếp tờ báo kia lại và ném qua bàn bên cạnh. “Cuộc đời lạ lắm. Chúng ta không bao giờ hiểu được. Để anh bổ túc một ý kiến hôm trước, chúng ta không những chỉ
Buổi chiều, khi ông Tâm trở về, trời chưa tối hẳn. Hôm nay là ngày cuối ông ở Albany , cái thị trấn nhỏ bé miền cực Bắc New York . Hơn mười bảy năm ông đã ở đây, làm việc, chơi đùa, đi lang thang cà khịa với những người bạn Mỹ, uống những lon bia trước TV, dò dẫm từng bước chân trên những đụn tuyết,
Trời chiều, đèn đường vừa lên, anh ngẩng nhìn qua khung kính. Những dòng người xuôi ngược về trạm xe điện. Ly cà phê khen khét còn vương ở cổ. Cuốn sách dày cộm, nhìn muốn nản. Anh gấp lại, những dòng chữ không muốn đọc của ngày níu lại. Bước xuống phố, gió phất lạnh giữa mặt. Ngày đã đi và đêm tới.
Phải nhiều tháng sau, tôi mới biết cô nàng bị bệnh ung thư. Gần như là không ý thức, tôi từng nhìn những dãy chai thuốc đủ nhãn hiệu, thuốc viên, thuốc nước, thuốc bột trong ngăn tủ phòng nàng và hoàn toàn không thắc mắc hay có ý niệm gì về sự có mặt của chúng. Cũng thường thôi, có nhiều người vẫn thích
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.