Hôm nay,  

Con Sóc

21/06/200900:00:00(Xem: 46585)

CON SÓC
Hồng Hạnh


Lâu lâu, vào những dịp lễ hay cuối tuần ba mẹ thường cho em về ở chơi với bà  ông bà ngoại và dì út.
Nhà ngoại ở gần bãi biển mà lại nằm trên một ngọn đồi, xung quanh có nhiều cây cối rậm rạp. Vượt qua lối đi xuống đồi là bãi biễn, nên được về đây nghỉ ngơi, chơi đùa với không khí trong lành rất thỏa thích. Mỗi khi xuống biễn, chúng em đều băng qua con đường vòng quanh đồi, có rất nhiều bụi rậm hai bên. Chúng em thường rình xem những chú sóc chuyền trên những cành cây nhỏ trong bụi, thỉnh thoảng có con thò đầu, nghiêng nghiêng cặp mắt nhìn chúng em rồi chạy vụt qua đường, biến vào một bụi cây khác. Cũng có con không sợ hãi, ngồi yên trên nhánh cây một cách yên tâm, không sợ ai bắt hay giết hại vì biết những  cô cậu nhỏ tới đây chỉ thích tắm biển và ngắm cảnh thiên nhiên. Mà dù có muốn bắt hay đến gần một chú sóc để làm quen cũng không thể nào chạy nhanh bằng sóc được.


Em thường gặp một chú sóc nhỏ ở lối đi gần xuống bờ biển. Chú sóc có lông màu nâu, hai lỗ tai bé tí xíu, hai con mắt cũng màu nâu nhìn rất tinh. Dễ thương nhất là cái đuôi, dài, gọn, lông điểm nhiều màu nâu đậm và nhạt xen lẫn nhau. Chú thường ngồi thu hình cho em nhìn chán chê, miễn là em đừng đến gần.
Nhiều lúc ngồi trong lớp học, em nhớ chú sóc con lông màu nâu kinh khủng. Các bạn biết sao không" Tuy không được tới gần, chơi với chú sóc nhỏ, nhưng làm như chúng em đã quen, đã thân thiết với nhau lâu rồi, nên em yêu con Sóc nhỏ lắm.
Hồng Hạnh

Mùa rét năm nay, tôi chưa tiện nói với các em về nỗi bất hạnh, khó khăn của những người nghèo không có nhà cửa, sống lang thang trong ngày và đêm ngủ ở các bãi đất trống, hay trước cửa chợ, trong các công viên, co ro, bệnh hoạn vì thiếu thốn phương tiện. Vậy mà trước ngày lễ Tạ Ơn, một số em đã đưa cho tôi một số tiền các em dành dụm được, và yêu cầu tôi có một buổi phát túi ngủ, phát chăn cho người không nhà.
Tóm tắt: Ngày xưa có một người đàn bà góa sống với hai cô con gái trong một túp lều tranh. Vì trước sân có hai cây hoa hồng, một cây ra hoa trắng, một cây ra hoa đỏ, nên bà đặt tên cho con là Bạch Tuyết và Hồng Hoa.
Tác giả tham dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2004. Võ Phú là tên thật. Sinh năm 1978; sinh quán Nha Trang-Việt Nam; định cư, tại Virginia-Mỹ, 1994. Tốt nghiệp cử nhân Hóa, Virginia Commonwealth University. Hiện đang làm việc và học tại Medical College of Virginia. Sau 12 năm bặt tin, tác giả trở lại với Viết về nước Mỹ từ 2016. Sau đây, thêm một bài viết mới.
Gia Tăng Chương Trình Cung Cấp Các Bữa Ăn Từ Nhà Hàng Cho Các Gia Đình Lợi Tức Thấp -- Có hơn 30 nhà hàng tại Quận Cam đã cung cấp vào khoảng 6,000 bữa ăn theo chương trình này.
quyên góp những tấm mền để tặng cho người vô gia cư, chỉ trong vòng 2 ngày các anh chị em trong Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ và thân hữu đã góp tặng được gần $3,000 để mua mền
Các bạn thiếu nhi thân mến, Bạn Cindy vừa viết thư hỏi BN, nhờ giải thích câu: Không có thầy đố mầy làm nên”. BN không phải là cô giáo, nên chỉ hiểu được đến đâu thì giải thích cho Cindy đến đó thôi nhé. Cindy có thể hỏi thêm cô giáo của mình, kể cả các thầy cô giáo trường Mỹ.
Khoảng cuối tháng 11/2018, Samsung Electronics chính thức gửi lời xin lỗi tới những công nhân bị mắc bệnh ung thư và người nhà của những người đã mất. Công ty thừa nhận đã thất bại trong việc tạo ra một môi trường làm việc an toàn tại các nhà máy sản xuất chất bán dẫn và màn hình của mình.
Khoảng giữa tháng 11/2018, các nhà nghiên cứu Israel đã tạo ra loại mô cấy ghép đầu tiên, có thể cá nhân hoá hoàn toàn bằng chính vật chất và tế bào của người được cấy. Công nghệ mới sẽ mở đường cho những bộ phận cấy ghép khác từ tuỷ sống cho đến tim hay não chỉ từ mẫu sinh thiết mô mỡ và điều quan trọng là không bị đào thải sau cấy ghép.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.