Hôm nay,  

Xã Hội Bất An

15/09/200900:00:00(Xem: 5205)
Xã Hội Bất An
Trần Khải
Làm sao có thể khai tử những con người hiền lành, dễ thương, trí thức và muốn cống hiến nhiều hơn cho cuộc đời"
Đó là những câu hỏi không dễ gì trả lời, bởi vì trần gian này lúc nào cũng đầy những bạo lực, và vì thế giới này lúc nào cũng đầy những cạm bẫy. Sự sống được tạo ra, và rồi sự chết tới. Lạnh lùng, thân xác bị hủy diệt, các nền văn minh thay nhau sụp đổ và biến mất. Nhưng tiến trình sinh diệt của cuộc đời không mấy khi êm đềm. Cạm bẫy lúc nào cũng hiện hữu trên đời này. Thế gian này nó như thế. Tình yêu thương gìn giữ chúng ta sống được trong tính người, nhưng không chắc đã cho chúng ta sự an toàn giữa một xã hội bất an.
Cộng đồng người Việt tại California tuần này có một tin buồn: cô Annie Lê, 24 tuổi, sinh viên bậc Tiến Sĩ Đaị Học Yale, đã bị giết hôm Thứ Ba, và xác đuợc tìm ra trong ngay chính tòa nhà phòng thí nghiệm, nơi cô đang làm việc. Như một đóa hoa đang nở, nụ cười của cô tươi vui và lấp lánh trên các trang Facebook, và rồi bây giờ chỉ còn là một làn gió lạnh thổi vào hư vô, cuộc đời hệt như một giấc mơ.
Nghi can là một nhân viên kỹ thuật phòng thí nghiệm, đã bị thẩm vấn nhiều lần và đã bị máý dò nói dối cho điểm “fail.”
Bà Khoa Trưởng Đaị Học Yale, Mary Miller, đã gửi thư cho các phụ huynh để chia buồn với tang quyến, và để nhắc các biện pháp an toàn cần thiết cho các sinh viên.
Điều chúng ta muốn nói nơi đây là, xã hội đúng là bất an, bạo lực đúng là hiện diện đầy khắp, nhưng chúng ta vẫn còn tin được vào những người có trách nhiệm, như ở đây là bà Khoa Trưởng Mary Miller. Lời nói và việc làm của bà là điển hình của một nhà giáo, khả tín.
Trong khi đó, tại Việt Nam, cũng mới theo tin từ báo qúôc nội VietnamNet tuần qua, một ông Hiệu Trưởng ở tỉnh Hà Giang đã bị bắt vì “mua trinh” nhiều học sinh cấp 2, cấp 3.
Bản tin cho biết là vào ngày 7/9/2009, Công an huyện Vị Xuyên (tỉnh Hà Giang) đã ra lệnh bắt tạm giam ông Sầm Đức Xương, Hiệu Trưởng Trường THPT Việt Vinh (huyện Bắc Quang, tỉnh Hà Giang) vì mua trinh trẻ em vị thành niên.
Bản tin VietNamnet có đoạn kết như sau: “Cũng qua bản tường trình và lời khai của các em học sinh nói trên, có hàng chục học sinh khác đã trở thành nạn nhân của vụ việc.”
Tại sao người đứng vai trò bảo vệ các em lại có thể làm hại các em" Tại sao lại nỡ làm cuộc đời các em còn trong tuổi thơ mộng như thế" Chúng ta không bao giờ hiểu được cái ác trên đời này nó có thể đi tận cùng tới đâu, nhưng ít nhất cũng phải có một giới hạn chứ" Ngắn gọn, tại sao lại có người nỡ khai tử những hình ảnh đẹp của cuộc đời như thế"
Nhìn vấn đề sang diện rộng hơn: có phải vì cơ chế như thế" Nơi một phương diện khác, chính nhà nước CSVN cũng đã  tàn bạo bóp chết những niềm tin vào khả năng đổi mới của những người cầm quyền.
Hành vi đàn áp những người viết blog, bắt ba người, và mới thả hết cả ba. Nhưng để lại đầy nhữõng rạn vỡ.
Gần nhất, khi công an thả cô Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, người viết blog Mẹ Nấm, và điều kiện trả tự do là yêu cầu cô khai tử trang blog đầy tình cảm yêu nước này. Bài cuối cùng trên blog, cô tâm sự:

“Bạn bè thân mến,
Đã đến lúc tôi phải tự tay đặt dấu chấm hết cho blog này.
Tôi đến với blog như bắt đầu một cuộc phiêu lưu thám hiểm thế giới thông tin. Và cuộc chơi nào rồi cũng phải kết thúc. Người chơi buộc phải tuân theo nguyên tắc của cuộc chơi và ở vị trí hiện tại, tôi không có sự lựa chọn. Bởi vì tôi đã hứa và tôn trọng lời hứa của mình.
Có thể, tôi đã làm khá nhiều bạn bè thất vọng với những lời hứa nói trên. Nhưng tôi là người hiểu rõ mình hơn bất kỳ ai, và tôi không dám nhận mình là anh thư hay con cháu dòng hào kiệt. Bởi thế trải qua 10 ngày 9 đêm mất tự do, tôi tuyên bố mình bỏ cuộc.
Tôi đã sai và tôi phải chịu trách nhiệm về việc mình đã làm. Giá như ở một vị trí khác, tôi, cũng là một người Việt yêu nước, sáng sáng thức dậy, tự nhìn vào gương và lẩm bẩm: "Stop bauxite - No China - Hoàng Sa - Trường Sa là của Việt Nam..." Thì có lẽ mọi việc đã khác hẳn! Qua sự việc này tôi cay đắng nhận ra rằng: "Phương cách thể hiện lòng yêu nước... còn tùy thuộc vào thể chế..."..” (hết trích)
Không có gì tàn bạo hơn là hành động đốt sách của Tần Thủy Hoàng. Nhưng họ Tần cũng không hề yêu cầu các nho sĩ đích thân đốt sách của họ: công việc thô bạo đó đã có các binh sĩ. Và bây giờ, công an yêu cầu đích thân trang chủ phải khai tử blog Mẹ Nấm. Tại sao tàn bạo như thế"
Mặt khác, theo tin trong ngaỳ Thứ hai 14-9-2009, một viện nghiên cứu độc lập tại Việt Nam đã tự tuyên bố giảỉ thể, vì  Quyết định 97 của chính phủ đã cấm công khai phản biện, và đã hạn chế lĩnh vực nghiên cứu. Như thế, đã bị cấm và hạn chế như thế, có hiện diện cũng chẳng nghiên cứu được gì. Thế là phải tự ý khai tử.
Bản văn của Viện Nghiên cứu Phát triển IDS đề ngày 14-9-2009, ký tên 16 thành viên Hội đồng IDS, trong đó có thể kể vài nhà trí thức điển hình như: 1. Hoàng Tuỵ, Chủ tịch Hội đồng Viện IDS; 2. Nguyễn Quang A, Viện trưởng; 3. Phạm Chi Lan, Viện phó; 4. Lê Đăng Doanh ...
Nghĩa là, Việt Nam sẽ im bặt tiếng nói độc lập" Đó là điều đang thấy trên bề mặt.
Trong bản tuyên bốâ có nói rõ:
“...Việc cấm phản biện công khai là phản khoa học, phản tiến bộ, phản dân chủ...
Phản biện và tiếp thu phản biện không công khai sẽ không thể tranh thủ được sự đóng góp xây dựng từ trí tuệ trong và ngoài nước, hạn chế khả năng sáng tạo tìm ra con đường tối ưu cho sự phát triển đất nước và vứt bỏ lợi thế của nước đi sau. Trên hết cả, cấm như vậy là cản trở việc nâng cao trí tuệ và bản lĩnh của người dân, cản trở vai trò làm chủ đất nước của nhân dân. Cấm như vậy chẳng khác nào biểu hiện chính sách ngu dân...” (hết trích)
Tại sao nhà nước lại nỡ làm ngu dân như thế" 
Xã hội thực sự là bất an, và đầy bạo lực.  Ở mức độ cá nhân, bạo lực trong tận cùng chỉ làm hạị một người. Nhưng khi tới tầm mức chính phủ, sự thô bạo hiển nhiên là đang đàn áp mọi tiếng nói độc lập tại Việt Nam.
Ngắn gọn, nói như bản Tuyên Bố của các nhà nghiên cứu IDS nêu trên, đó là nỗ lực chính phủ muốân làm ngu dân.
Như thế, không cụ thể là giết người, nhưng lạị là đang giết đi trí tuệ của cả một dân tộc. Hãy thấy như thế mà sợ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
tác giả Đinh Xuân Quân sinh trong một gia tộc Miền Bắc theo Công Giáo từ vài thế kỷ, qua các thời kỳ Quốc-Cộng đảng tranh, Hoàng Đế Bảo Đại, TT Ngô Đình Diệm, Đệ Nhị Cộng Hòa, du học, về VN làm việc, vào tù cải tạo sau 1975, vượt biên, làm một số dự án LHQ giúp các nước nghèo (kể cả tại VN)
Một chiếc máy bay rớt tại South Dakota hôm Thứ Bảy làm thiệt mạng ít nhất 9 người, gồm phi công và 2 trẻ em.
Cảnh sát lập hồ sơ khởi tố Nguyen về tội bạo lực gia đình, say, và 2 tội gây nguy hiểm cho trẻ em. Nguyen được tạm rời nhà tù quận Polk County Jail vào sáng Thứ Sáu 29/11/2019.
Mười người đã bị bắn tại Khu Phố Pháp ở thành phố New Orleans vào sáng Chủ Nhật, 1 tháng 12, theo cảnh sát cho biết.
Diễn cẩn thận từng bước, hết sức chậm rãi đi xuống đồi do bờ triền dốc đứng. Hân đi sau tay phải ôm chặt tay trái Diễn và nửa thân xô nghiêng ép vào người anh.
Như chúng ta biết, đảng SPD (Đảng Dân chủ Xã hội Đức) đã tìm kiếm lãnh đạo mới từ sáu tháng nay. Vào mùa hè 2019, nhà lãnh đạo đảng trước đó Nahles đã từ chức sau các cuộc tranh giành quyền lực nội bộ. Có nhiều ứng cử viên nhưng sau cuộc bầu cử sơ bộ chỉ còn hai cặp vào chung kết.
Hàng triệu người nghèo có thể bị mất phiếu thực phẩm (food stamps) quan trọng theo những thay đổi luật lệ được đề nghị bởi chính phủ Trump.
Con sông Hoàng Hạ chảy xuyên qua trấn Hoàng Hoa quanh năm xanh biếc, nước từ miền tuyết lãnh tan ra nên tinh khiết vô cùng.
Lý do để viết bài này là vì bản thân người viết có sai lầm cần bày tỏ. Tuy rằng sai lầm đã hiệu đính, nhưng cũng cần nói ra, vì Đức Phật đã dạy rằng hễ sai thì nên tự mình bày tỏ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.