Hôm nay,  

Mẹ Em

25/10/200900:00:00(Xem: 40344)

Bé Viết Văn Việt/ Bài Dự Thi Số 411

Mẹ Em


Kristy
Đừng tưởng mẹ lúc nào cũng vui vẻ, nụ cười rất tươi, nhà cửa gọn gàng mà không mất nhiều công sức. Một ngày Chủ Nhật, em ở nhà phụ mẹ mới biết là mẹ đã phải vất vả nhọc sức nhiều lắm.
Những ngày mấy đứa em đi học, ba đi làm, mẹ phải dậy thật sớm lo bữa ăn sáng, soạn quần áo cho tụi em mặc để đi học. Có hôm sợ ba trễ giờ làm việc, mẹ phải lái xe đưa tụi em tới trường, rồi mẹ cũng đi làm nữa. Tan trường đã có mẹ đứng đợi trước cổng trường, đưa tụi em tới một nơi học kèm thêm các môn chính, sau đó thì mới tới phiên ba đón về nhà.


Đi làm về mệt nhọc, mẹ phải ghé chợ mua thức ăn, vì phải lấy giờ đón tụi em nên mẹ phải làm bù, về đến nhà rất trễ. Mẹ nấu nướng buổi cơm chiều cho cả nhà ăn. Trong khi mẹ dọn dẹp bếp núc, thì ba dạy cho chúng em học.  Chưa hết, mọi chuyện dọn dẹp nhà cửa, mỗi tuần phải tưới cây sau vườn, giặt quần áo, săn sóc tắm gội, cắt tóc cho các con, đều do một tay mẹ. Để tiết kiệm, mẹ còn lo bữa cơm trưa đem theo cho ba ở sở, cuối tuần mẹ nấu những món ngon cho cả gia đình ăn.
Mẹ làm việc nhiều như vậy mà em lúc nào em cũng thấy mẹ tươi cười, quần áo, tóc tai gọn ghẽ. Bất cứ chúng em cần giúp gì cũng có mẹ một bên.
Nhiều lúc em muốn giúp mẹ nhiều hơn thì mẹ nhẹ nhàng nói:
 “Con để thì giờ học hành, mẹ chỉ muốn con học giỏi, mọi việc nhà cửa mẹ đủ sức làm mà, con không phải lo.”
Em thương mẹ em quá. Vài năm nữa em lớn lên, mẹ sẽ không có lý do gì để ngăn em không được giúp mẹ!
Kristy

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một trong những lời tôi được học và đã nhập tâm ngay từ lần đầu nghe tới là Thâm Tín Nhân Quả, nghĩa là Phải Tin Sâu Vào Nhân Quả. Hình như luôn luôn có cái gì đáng sợ trong cuộc đời mà tôi lúc nào cũng cảm nhận được. Không phải là những điều cụ thể như sợ thất bại trong đời, mà là một nỗi lo mơ hồ không rời,
Nơi tôi ngồi, bên kia khung kính là biển. Cát chạy dài, nước liếm từng lượn nhỏ xuống và lên. Cầu tàu đi từng nhịp khẳng khiu. Dăm người đi tới lui dưới ánh đèn vàng tỏa trên vai cầu. Tôi nhìn. Sóng vỗ sủi tăm. Phía trong, người ca sĩ Mỹ đứng nhịp chân hát; mặt nàng thật tươi. Người nhạc
Tôi cầm thư Hòa, và thật chậm, rọc mép thư, đọc từng dòng chữ một. Nhiều năm rồi, tôi mới được thư anh. Hàng tem in ở góc với con số hơn tám ngàn đồng Việt Nam , tôi biết đây là một hy sinh lớn; anh không nhiều tiền. Anh thuộc loại người xông xáo làm đủ mọi chuyện để kiếm sống và nuôi gia đình, nhưng định mệnh
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.