Hôm nay,  

Bầy Ong

01/11/200900:00:00(Xem: 40145)

Bé Viết Văn Việt/ Bài Dự Thi Số 412

Bầy Ong

Thức Nguyễn

Sau vườn nhà em, ngay bên non bô có một hòn đá khá lớn bị rổng bụng nên đàn ong làm tổ  trong đó.
Lúc đầu, mẹ và em tránh không dám tới gần, sợ bị ong chích. Những ngày cuối tuần, sáng sớm em thường theo mẹ ra vườn để phụ với mẹ nhổ cỏ dại, hốt lá rụng. Em thấy có nhiều con ong bay trên những bông hoa, chúng hút nhụy, bay từ bông hoa này sang bông hoa khác. Những con ong làm việc rất chăm chỉ, khi bay đậu trên hầu hết các bông hoa trong vườn rồi thì ong bay đi rất xa. Em để ý không phải chúng bay đi làm việc hết đâu, mà còn nhiều con bay quanh hòn đá để bảo vệ tổ ong. Hòn non bộ lại rất gần hồ bơi, nên mỗi sáng mẹ thường đi quanh hồ, vớt những chú ong rơi xuống nước và có vẻ sắp chết đuối. Mẹ vớt mấy con ong ướt nhèm, vẫy nhẹ chiếc vợt cho ong rơi xuống trên những chiếc lá hay nên xi-măng khô, dưới ánh nắng ấm áp. Những con ong nhúc nhích, vuơn cánh một hồi lâu, lại bay vù đi. Từ đó, mỗi ngày trước khi đi làm, mẹ đều ra vườn, tới bên hồ vớt những con ong bị sa xuống nước. Riết rồi đàn ong cũng quen mẹ, nhiều lúc mẹ tới rất gần tổ ong, cũng không thấy con nào xà tới chích mẹ.


Tính tình của em rất hay nghịch, cứ muốn phá tổ ong để lấy mật, nhưng mẹ thường khuyên:
“Tổ ong là nhà của nhiều gia đình ong. Mình cũng có một căn nhà sống hạnh phúc, đàn ong cũng vậy, con đừng phá nó. Con thích mật ong thì mẹ mua cho con ăn.”
Em nghe lời mẹ nên tổ ong được yên ổn và đàn ong ngày ngày đi hút nhụy hoa đem về. Cả gia đình em và nhiều gia đình ong đều sống yên vui, không ai phá ai.
Thức Nguyễn

Trong cuộc sống, ai cũng có một niềm mơ ước cho mình trong tương lai. Khi lớn lên, em muốn trở thành một người có ích cho bản thân, gia đình và xã hội. Khi bà ngoại em mất vì bệnh tim, em rất buồn và đau lòng lắm. Em tự hứa mình lớn lên sẽ trở thành bác sĩ tim để giúp cho nhiều người sống lâu hơn và vui vẻ hơn.
Mời quí phụ huynh và các em đọc qua kỳ 2 của căn bệnh trầm cảm, hiện là một căn bệnh nguy hiểm của trẻ em trong các trường học.
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em, người anh siêng năng, giỏi giang, chỉ có tánh nhát gan, nghe chuyện ma thì rùng mình, co rút. Người em khờ khạo, ngốc nghếch, vô công rỗi nghề, chỉ thích đi học nghề biết rùng mình. Một người coi nhà thờ nhát ma bị cậu xô xuống cầu thang gãy một chân.
Định cư tại Mỹ từ 1994, Phương Hoa vừa làm nail vừa học. Năm 2012, bà tốt nghiệp ngành dạy trẻ tại Chapman University khi đã 62 tuổi và trở thành bà giáo tại Marrysville, thành phố cổ vùng Bắc Calif. Với loạt bài về Vietnam Museum, "Bảo Tàng Cho Những Người Lính Bị Bỏ Quên," tác giả đã nhận giải chung kết 2014. và vẫn tiếp tục gắn bó với Viết Về Nước Mỹ. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả.
Mẹ Nấm, đồng sáng lập Mạng Lưới Bloggers Việt Nam, hiện đang bị tù giam 10 năm, và bà đang tuyệt thực kể từ ngày 6, Tháng Bảy
(Trải nghiệm của một người trong cuộc) - tham dự vào việc hình thành xã hội dân sự ở Việt Nam thông qua truyền thông mạng trong vòng 15 năm lại đây.
-Vạn sự khởi đầu nan, gian nan bắt đầu nản! - Học đi đôi với hành, hành đi đôi với tỏi. - Học… học nữa… học mãi..... đuổi thì ... nghỉ! - Không mày đố thầy dạy ai?
Người con Phật nghĩ gì về án tử hình? Đứng về phương diện cá nhân, rất minh bạch rằng không Phật tử nào ủng hộ án tử hình. Đứng về phương diện quốc gia, thực tế là rất nhiều quốc gia -- nơi Phật giáo gần như quốc giáo, như Thái Lan, Miến Điện, Sri Lanka… -- vẫn duy trì và thực hiện án tử hình.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.