Hôm nay,  

Bầy Ong

01/11/200900:00:00(Xem: 38283)

Bé Viết Văn Việt/ Bài Dự Thi Số 412

Bầy Ong

Thức Nguyễn

Sau vườn nhà em, ngay bên non bô có một hòn đá khá lớn bị rổng bụng nên đàn ong làm tổ  trong đó.
Lúc đầu, mẹ và em tránh không dám tới gần, sợ bị ong chích. Những ngày cuối tuần, sáng sớm em thường theo mẹ ra vườn để phụ với mẹ nhổ cỏ dại, hốt lá rụng. Em thấy có nhiều con ong bay trên những bông hoa, chúng hút nhụy, bay từ bông hoa này sang bông hoa khác. Những con ong làm việc rất chăm chỉ, khi bay đậu trên hầu hết các bông hoa trong vườn rồi thì ong bay đi rất xa. Em để ý không phải chúng bay đi làm việc hết đâu, mà còn nhiều con bay quanh hòn đá để bảo vệ tổ ong. Hòn non bộ lại rất gần hồ bơi, nên mỗi sáng mẹ thường đi quanh hồ, vớt những chú ong rơi xuống nước và có vẻ sắp chết đuối. Mẹ vớt mấy con ong ướt nhèm, vẫy nhẹ chiếc vợt cho ong rơi xuống trên những chiếc lá hay nên xi-măng khô, dưới ánh nắng ấm áp. Những con ong nhúc nhích, vuơn cánh một hồi lâu, lại bay vù đi. Từ đó, mỗi ngày trước khi đi làm, mẹ đều ra vườn, tới bên hồ vớt những con ong bị sa xuống nước. Riết rồi đàn ong cũng quen mẹ, nhiều lúc mẹ tới rất gần tổ ong, cũng không thấy con nào xà tới chích mẹ.


Tính tình của em rất hay nghịch, cứ muốn phá tổ ong để lấy mật, nhưng mẹ thường khuyên:
“Tổ ong là nhà của nhiều gia đình ong. Mình cũng có một căn nhà sống hạnh phúc, đàn ong cũng vậy, con đừng phá nó. Con thích mật ong thì mẹ mua cho con ăn.”
Em nghe lời mẹ nên tổ ong được yên ổn và đàn ong ngày ngày đi hút nhụy hoa đem về. Cả gia đình em và nhiều gia đình ong đều sống yên vui, không ai phá ai.
Thức Nguyễn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Dạo đó anh thường đón em ở cổng trường. Hôm ấy tình cờ anh nhìn thấy gót chân em đẹp qúa. Anh nhìn theo, và cả một khoảnh khắc có vết chân em, còn in trên cát. Anh đắm chìm trong ánh mắt ngào ngọt đầu đời. Tình em cho ta thật quá tràn đầy.
Hồi đó, những ngày có mây trôi, lang thang trên vòm trời những sáng sớm Chủ Nhật, tôi theo Hạ Vy đi xem Lễ trong một Xóm Đạo.
ông lão đã mất rồi nhưng mỗi khi nhìn lại dấu vết mờ mờ lưu lại trên tường của bài thơ Xuân mà người Mễ đã gỡ đi, khiến cho cô y tá bùi ngùi xúc động. Còn đâu hình bóng ông lão dễ mến và bài thơ Xuân trên tường, mỗi khi cô lên phiên trực? Mất hết rồi!
Tiểu thuyết @ nhà văn/nhà thơ Thận Nhiên - Giải tiểu thuyết hay nhất 2018 @ Văn Việt - Bạt @ Trịnh Y Thư - Văn Học Press xuất bản, 5/2019
họ bảo nhau: “Chúng ta không còn nhìn thấy mẹ nữa, nhưng mẹ vẫn ở bên cạnh chúng ta. Một người mẹ, như mẹ của chúng ta, đẹp hơn một hồi ức dịu dàng. Bà là Sự Hằng Sống”.
Ngay lúc này nhà CTS Hứa Phi bị bao vây xung quanh nhà, xuất hiện nhiều người lạ, họ mặt thường phục đeo khẩu trang, CTS khẳng định đó chính là đội vây bắt và an ninh, công an chìm của Huyện Đức Trọng, Tỉnh Lâm Đồng
Thánh lễ Tạ ơn mừng thượng thọ 80 của Mẹ tuần qua do Đức ông Nguyễn Ngọc Hàm chủ tế và qu‎ý Cha trong cộng đoàn đồng tế cùng với sự tham dự thánh lễ sốt sắng của hơn 500 đồng hương Việt Nam
BS Lương được đưa vào danh sách bị cáo có lẽ còn do cấp trên của ông muốn né tội, bèn "thí tốt" (?) Thấy được mối nguy lơ lửng trên đầu BS Hoàng Công Lương, đã có tới 10 vị luật sư sẵn sàng bào chữa miễn phí cho ông.
Ngày 28 tháng 4, Phó-Đề-Đốc Đinh Mạnh Hùng cùng ông Richard Armitage bay thám sát tình hình phía Bắc Saigon. Tình hình lúc này bi đát vô cùng, vì nhiều đơn vị đã rã ngũ, theo đoàn dân di tản, tràn về Saigon bằng đường bộ.
mới gặp nàng, tình yêu như bài toán có sẵn lời giải đáp trong đầu. Nàng mang hình ảnh mẹ xinh đẹp và quyến rũ nhưng thực ra, bóng mẹ trên đường đời đã in sâu vào tâm hồn tôi từ dạo ấy
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.