Hôm nay,  

Bầy Ong

01/11/200900:00:00(Xem: 38459)

Bé Viết Văn Việt/ Bài Dự Thi Số 412

Bầy Ong

Thức Nguyễn

Sau vườn nhà em, ngay bên non bô có một hòn đá khá lớn bị rổng bụng nên đàn ong làm tổ  trong đó.
Lúc đầu, mẹ và em tránh không dám tới gần, sợ bị ong chích. Những ngày cuối tuần, sáng sớm em thường theo mẹ ra vườn để phụ với mẹ nhổ cỏ dại, hốt lá rụng. Em thấy có nhiều con ong bay trên những bông hoa, chúng hút nhụy, bay từ bông hoa này sang bông hoa khác. Những con ong làm việc rất chăm chỉ, khi bay đậu trên hầu hết các bông hoa trong vườn rồi thì ong bay đi rất xa. Em để ý không phải chúng bay đi làm việc hết đâu, mà còn nhiều con bay quanh hòn đá để bảo vệ tổ ong. Hòn non bộ lại rất gần hồ bơi, nên mỗi sáng mẹ thường đi quanh hồ, vớt những chú ong rơi xuống nước và có vẻ sắp chết đuối. Mẹ vớt mấy con ong ướt nhèm, vẫy nhẹ chiếc vợt cho ong rơi xuống trên những chiếc lá hay nên xi-măng khô, dưới ánh nắng ấm áp. Những con ong nhúc nhích, vuơn cánh một hồi lâu, lại bay vù đi. Từ đó, mỗi ngày trước khi đi làm, mẹ đều ra vườn, tới bên hồ vớt những con ong bị sa xuống nước. Riết rồi đàn ong cũng quen mẹ, nhiều lúc mẹ tới rất gần tổ ong, cũng không thấy con nào xà tới chích mẹ.


Tính tình của em rất hay nghịch, cứ muốn phá tổ ong để lấy mật, nhưng mẹ thường khuyên:
“Tổ ong là nhà của nhiều gia đình ong. Mình cũng có một căn nhà sống hạnh phúc, đàn ong cũng vậy, con đừng phá nó. Con thích mật ong thì mẹ mua cho con ăn.”
Em nghe lời mẹ nên tổ ong được yên ổn và đàn ong ngày ngày đi hút nhụy hoa đem về. Cả gia đình em và nhiều gia đình ong đều sống yên vui, không ai phá ai.
Thức Nguyễn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong tiệm Cô Tuyết, người khách quen mở đầu câu chuyện. Cô có đôi môi hồng tự nhiên, màu hồng của một thân thể khỏe mạnh: -Tuần sau không gặp mấy chị rồi. Cả tháng lận à. Cô Lan nói: -Ủa, bộ về Việt Nam hả?.
Ngày mai, Chủ Nhật 12, 2019 sẽ là Ngày Lễ Mẹ. Mời đọc bài viết của Lê Xuân Mỹ, một kỹ sư, làm việc tại Kia-Tencor San Jose, California. Qua Mỹ năm 1998. Cha học tập cải tạo chết trong trại Vĩnh Phú năm 1979, lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ.
Thứ Bẩy, 11 tháng 5-2019 tại Santa Clara County, 70 West Hedding Street, San Jose. Từ 09:30 am với cà phê, bánh ngọt Từ 10:10 am thưởng thức một chương trình văn nghệ chủ đề "Hát cho Mẹ và hát tặng Mẹ".
Cả mấy tuần nay, Trọng Lú, Tam Tổng Trọng vắng mặt, stroke nằm liệt giường, méo miệng, què tay què chơn hay đang hấp hối trên đường theo Hồ tặc ?
Tháng 2, tháng ngắn nhất trong năm, đã qua đi. Rồi tháng 3 cũng qua đi. Nhưng mùa đông vẫn còn ở lại. Những ngày lạnh cao điểm vẫn còn chờ phía trước. Một buổi chiều, ngồi cô đơn trong quán cà phê Starbucks vắng người, nhìn ra bên ngòai những cụm tuyết trắng xóa bay lả tả, tôi chợt cảm thấy buồn . . .
Tôi gửi bài, góp mặt với tạp chí Văn Học khá muộn, vào năm 1986. Vẫn đón nhận những lá thư ngắn gửi qua bưu điện của nhà văn Nguyễn Mộng Giác, khích lệ và thân tình chia sẻ những kinh nghiệm sáng tác cho lớp đi sau (như tôi).
Tôi có quen biết một gia đình , có 3 người con Đứa con gái đầu thuộc lứa tuổi Teen , chừng 14 tuổi.
riêng phần Đối Sách nói đặc biệt về những ứng dụng của Phật giáo có thể sử dụng cho giáo dục Tây Phương: Tỉnh thức, Thiền tập, Quán sát tính tương thuộc để thấy một vũ trụ hòa điệu, Từ bi, Giáo hội nên canh tân và độc lập, Tăng đoàn cần bênh vực giới nghèo khổ...
Cả đoàn người áo tràng nâu của Thiền viện Sùng Nghiêm do Ni sư Thích Nữ Chân Thiền –tụ trì – và sư em Thích Nữ Chân Diệu dẫn đầu , đi bộ chầm chậm từ Cảng Newport Beach ra bến tàu nhỏ để rãi tro cho Ni sư Thích Nữ Chân Liên , viên tịch ngày Sept-10-2018 .Ni sư Chân Liên tu tại Thiền viện Sùng Nghiêm cũng gần hai mươi năm qua .
Lịch sử văn học Việt nam khởi đầu bằng với những tác phẩm mang nhiều ảnh hưởng của tư tưởng Khổng Mạnh được viết bằng chữ Hán và chữ Nôm với nội dung bao hàm những ngôn từ ước lệ
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.