Hôm nay,  

Thơ Thơ – Thuỳ Dzung Phụ Trách

13/12/200900:00:00(Xem: 2995)

Thơ Thơ – Thuỳ Dzung phụ trách

Hoa Quỳnh Nở Muộn

Đêm nay rơm rạ đã mùa
Cốm thơm hương nếp đón chờ trăng lên
Trăng vàng đương đợi ngoài hiên
Hoa quỳnh, nàng hãy ngoan hiền bước ra
Ô kìa! Cánh trắng kiêu sa!
Dậy hương lan toả gần xa cho đời
Thoáng trong nhung nhớ đầy vơi
Trăng đem ánh sáng buông lơi nhụy vàng
Bỗng đâu sương lạnh đêm tàn
Quỳnh hương khép cánh vội vàng ra đi
Trăng ơi, chớ có sầu bi
Quỳnh hương nhan sắc cũng vì nhân gian
Trăng kia đôi chút ngỡ ngàng
Cũng đành tiếc phút mơ màng cùng nhau
Đường đời muôn nẻo sầu đau
Hương Quỳnh vẫn giữ một màu trinh nguyên
Quỳnh hương đẹp tựa nàng tiên
Trăng vàng sánh bước nỗi niềm phượng loan
Trời già khéo buộc dây oan
Hoa quỳnh nở muộn, cung đàn lỡ dây...

Thủy Hướng Dương

*

Tin Anh Đi, Anh Là Bóng Tối

(Viết cho Thanh Tuyền)

Đêm, qua nhà ai hồn rũ liệt,
Đêm riêng tư của một con đường,
Hồn đánh thức, tim côi dẫy chết,
Uống không gian, uống cả vô thường.

Uống không gian, anh làm bóng tối,
Vầng trăng tàn ấp ủ trời đêm.
Ngọn nến vàng, ngăn chia hai lối,
Ta với người, sẽ chẳng có đôi.

Biết bao lần em hong áo mới,
Trời vào thu, trắng tựa chiêm bao,
Em xõa tóc, rơi vào kỷ niệm,
Hát bài ca, nhỏ lệ đêm nào.
Môi mắt ấy, hoang từ kiếp trước,
Mắt môi nào, nhỏ lệ kiếp sau.
Nên em đi, hoang mang từng bước,
Bóng tối về, che nẻo yêu nhau.

Thấy mùi mưa, trong cơn giông tới,
Khẽ nhắc em, thả bước chân hiền.
Tin anh đi, anh là bóng tối,
Lạc đường trần, nương nhẹ mưa rơi.

Nguyễn Phục Nguyễn Quang Huy

*

Ý Nghĩ Vẩn Vơ

Đời ta toác toạc toàng toang
Nát bươm như đám lá vàng ngày Thu
Tối ngày tang tít tít mù
Lơ ngơ lạc giữa lu bù áo - cơm
Cái thời của khó người khôn
Biến ta thành gã cô hồn ất ơ
Rằng thơ thì vẫn có thơ
Có điều thơ chỉ để thờ vậy thôi
Bây giờ thiên hạ mấy người
Yêu thơ mà dám đốt đời vì thơ
Đêm nằm nghĩ vẩn nghĩ vơ
Hết khôn rồi đến dại rồ, lươn khươn...
Rồi đâm ra bỗng chán chường
Thương vầng trăng cũng tha phương giống mình
Trót ăn phải bả lưu linh
Trót yêu cái ả thơ tình bấy lâu
Cho nên ta cứ đẩu đâu
Như người điên giữa bâu nhâu người đời.

Nguyễn Đức Huy

*

Bạn

Tử vi nói số tôi không bạn
Vì cung nô bộc (*) bị triệt… tiêu
Nên người quen biết dù có nhiều
Nhưng dần dà ai tôi cũng nản

Bởi tính tôi ăn ngay nói thẳng
Không thích câu khách sáo màu mè
Trước mặt thì tâng bốc vuốt ve
Sau lưng lại thẳng thừng phê phán

Không cà phê thuốc lá nhậu nhẹt
Làm sao nhập cuộc với bạn bè
Nhưng cái màn lai rai rượu chè
Không hợp với tôi thôi đành dẹp

Nói không bạn thì cũng không hẳn
Một hai người tính cũng như tôi
Không xô bồ đình đám lôi thôi
Rốt cuộc thì nhà ai nấy trấn

Thôi thế cho yên khỏi sinh sự
Không lời qua tiếng lại mích lòng
Người thân bậu bạn còn chưa xong
Hơi sức nào tri âm bằng hữu

Nếu quá nhàn làm bạn cây cỏ
Cỏ cây không ý kiến ý cò
Cũng không gây phiền phức dở trò
Ta với ta một mình riêng cõi

Người Phương Nam

(*) Cung nô bộc: theo tử vi là cung anh em bạn bè

*

Sầu Đông

Đây buổi tàn Thu, Đông mới sang,
Bao hàng cây lá trụi trơ cành,


Nghe trong gió lạnh buồn tha thiết,
Thương một thời tóc hãy còn xanh.

Mỗi lần ta ghé thăm vườn nhãn,
Ngào ngạt mùi hương, ngan ngát tình,
Ngắm em đôi mắt thương thầm lặng,
Dáng nhỏ thẹn thùng trong nắng hanh.

Rồi em cô giáo ra trường quận,
Ta bước vào binh nghiệp chiến tranh,
Bởi thế cho nên tình lận đận,
Bắt em chờ đợi dạ sao đành!

Nào biết... Vậy mà... Em vẫn đợi,
Ta tù biệt xứ giữa rừng xanh,
Lòng thật gần, đường xa diệu vợi,
Thui thủi từng đêm giữa mộng lành.

Em bảo: Mình không nợ, có duyên,
Sầu đong càng lắc, dẫy ưu phiền,
Ta chẳng tiếc đời trai phận mỏng,
Tiếc đời em tuổi mộng trinh nguyên.

Mùa Đông viễn xứ ta buồn lắm,
Bận rộn, đua chen với bạc tiền,
Em ơi! Có biết lòng ta vẫn
Thương một người lỡ nợ sai duyên"

Hoàng Yến

*

Hoa Cỏ

Dù “vô ngã” cũng riêng ta
Biết ai ai biết để mà phân minh
Nguyễn Du từng đã tự tình
“Một mình mình lại thương mình xót xa”!

Hoa hồng kiêu hãnh hồng hoa
Sen thơm mùi Phật dường xa đường trần
Dưới trăng quỳnh tỏ lòng thầm
Thu sang cúc biết tự vàng cánh hoa

Nghìn xưa riêng một Bá Nha
Đàn tình chán gẩy, mưa sa tím trời
Chuyện nghe, nghe biết mà chơi
Thế gian muôn nẻo mỗi người một đi.

Sườn non trắng nở li ti
Hương thơm sắc cỏ mấy khi có người
Ó diều rít lượn ngang trời
Chớ buồn chim sẻ hót vui đồng làng!

“Vô thường” ơn mẹ Thời Gian
Bao dung rồi sẽ thau vàng phân minh!

Lê Duy Thái

*

Mai Sau

Mai sau cổ tích ca dao
Có còn để nhớ hay vào hư không
Trầu cau còn đượm duyên nồng
Gặp em biết có thẹn thùng như xưa.

Mai sau ai nhớ cày bừa
Ai thương gốc rạ những trưa khô giòn
Vọng phu hóa đá đầu non
Nhớ thương chờ đợi biết còn có ai.

Tài hoa lẻ bóng lạc loài
Trương Chi còn vượt dặm dài thời gian
Lên chùa còn nhớ nỗi oan
Quê thương còn quả thị vàng nữa không"

Phạm Ánh

*

Ươm Hẹn

Đi trong quãng cuối đời sương gió
Lòng vẫn thầm ươm chuyện ước mơ
Không vá trời, cũng không lấp bể
Dễ dàng như ý viết câu thơ

Mười mấy năm thì cũng mới đây
Chén đưa rượu tiễn vẫn còn cay
Gượng cười cố nén lòng thương nhớ
Mẹ, chị, anh, con cháu đủ đầy...

Ảnh ba, bài vị ông bà nội
Một nén hương thơm khói tỏa mờ
Con khóc lạy từ câu giã biệt
Mai nầy đất lạ sống bơ vơ...

Mái ngói âm dương hằn sương gió
Thềm nhà lỗ chỗ vết mưa rơi
Con đường ra cổng xanh tươi cỏ
Giàn kiểng lá hoa mượt ý đời

Đôi mắt thân thương đầy nhân ái
Mẹ nhìn theo dấu bước con đi
Bước ra khỏi cổng, qua quan ải
Mờ mịt sương trời rơi ướt mi

Ngày đi con bé tròn mười tháng
Nay đã xinh tươi tuổi dậy thì
Cảnh của quê nhà mây tản mạn
Nát lòng vẫn nhớ buổi phân ly

Mẹ đà yên giấc trời chưa tạnh
Cờ vẫn đỏ trời thách thức bay
Ta vẫn muốn về thăm mộ mẹ
Nhưng mà bước ngược vẫn chua cay...

Nhiều đêm nửa giấc mơ gần sáng
Ta thấy đi về trên lối xưa
Đốt nén hương buồn trên mộ mẹ
Để rồi thương tủi khóc như mưa

Nhục lòng khi bước trên đường phố
Đi dưới cờ sao đẫm máu bay
Lời thề mãn khóa ta còn giữ
Nghi ngút hương thơm nghĩa trung đài

Thì thôi chút mộng ta riêng gửi
Chắc cũng có ngày thỏa ước mơ...

Thy Lan Thảo

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cụ bà Ruth Kundsin ở Quincy chứng minh rằng người ta không bao giờ quá già. Dù đã 103, bà vẫn tập thể dục có thể khiến những người trẻ tuổi nhìn cũng cảm thấy… mệt!
Hiện nay, thành phố Lawrance- Kansas đang nhộn nhịp phát triển. Thành phố có Đại Học Kansas này đã lọt vào top 20 trong bảng xếp hạng Bloomberg Brain Concentration Index.
Sáu mươi ba phần trăm người Mỹ nói rằng họ ủng hộ tự do của người khác để thực hành tôn giáo tại nơi làm việc hoặc ở nơi khác trong cuộc sống "ngay cả khi điều đó tạo ra sự áp đặt hoặc bất tiện cho người khác"
Cựu nhân viên của Fox News, Shepard Smith cho biết ông đang quyên góp 500,000 đô la cho Ủy Ban Bảo Vệ Các Nhà báo, theo báo New York Times cho biết.
Theo quy định mới, kể từ ngày 1/1/2020, các hãng hàng không không được thuê máy bay đã xử dụng quá 10 năm, tính từ ngày xuất xưởng đến thời điểm nhập vào Việt Nam
Westminster (Bình Sa) Tại văn phòng tòa soạn Việt Báo vào Thứ Ba ngày 19 tháng 11 năm 2019, phái đoàn Ủy Ban Góp Ý với Ủy Ban Xây Dựng Đài Tưởng Niêm Hoàng Sa gồm có các cựu Sĩ Quan Hải Quân Nguyễn Mạnh Chí, HQ. Lê Bá Chư và HQ. Đặng Thành Long đã đến thăm tòa soạn Việt Báo, sau đó trình bày một vấn đề khá quan trọng để nhờ tòa soạn loan tin.
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Trộm kỹ thuật của Hoa Kỳ, Nhật Bản, Anh quốc, Pháp quốc… Lấn chiếm Biển Đông của VN, Philippines… Bây giờ TQ cũng chôm cả văn hóa VN, nói rằng áo dài VN là truyền thống thời trang Trung Hoa…
Mùa lễ đến gần, cũng là mùa mà nhiều người sẽ lên cân, và mất đến cả vài tháng sau để xuống trở lại. Đối với nhiều người Mỹ, “mùa lên cân” bắt đầu từ tháng 10, và đạt đến đỉnh điểm là Mùa Giáng Sinh. Thủ phạm không đâu xa, là đủ loại kẹo từ Halloween, đến gà tây Thanks Giving, tiếp nối đến chocolate Christmas.
Theo một nghiên cứu mới, việc bỏ thuốc sẽ gẫn đến một sự thay đổi lớn về hệ vi khuẩn trong ruột. Tuy nhiên, việc thay đổi này có tác dụng như thế nào thì cần phải có nghiên cứu thêm.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.