Hôm nay,  

Diễn Đàn Độc Giả

28/11/200500:00:00(Xem: 6673)
"DDVC" khiến CS Thua Đậm về Ngoại Giao!

K. Hòa - Campsie NSW

Tôi làm việc tại Canberra, nhưng gia đình thì ở NSW, vẫn thường xuyên đi về mỗi ngày, khi nào kẹt thì ở lại Canberra, nên tôi biết khá rõ những cuộc vận động của tòa đại sứ CS trong chuyến trình diễn DDVC tại Canberra vừa qua. Trước khi đoàn văn công CS (DDVC) sang trình diễn từ mấy tuần trước chúng tôi đã nghe phong phanh về tin này, vì thấy có mấy người của họ đi vào trong công ty để mời mấy người Úc (trong số này cũng có vài người Việt khoa bảng khoác áo tỵ nạn mình nhưng làm ăn với VC, trong đó có cả GS T. mà báo Thanh Niên đã đề cập và ông Khương ở Sydney đã phân tích trong Diễn đàn SGT một hai số trước). Vì đi đâu họ cũng nói là giao lưu văn hóa giữa 2 nước, và kỷ niệm 60 năm ngày quốc khánh thành lập "VN dân chủ CH" nên họ mời tất cả mấy trăm chính khách liên bang Úc và ACT. Nhiều người Việt mình ngạc nhiên không hiểu sao họ lại tổ chức trình diễn văn công vào ngày thứ hai, sao không tổ chức vào dịp cuối tuần như thứ sáu hay thứ bảy, hay chủ nhật cho đông người tham dự""" Tôi thì tôi được biết là CS họ cũng đã tính toán kỹ lắm, vì họ có âm mưu tổ chức để cho chính giới Úc tham dự mà chỉ có chính giới liên bang là chính. Vì vậy mới có màn giấy mời, chứ bán vé thì ai đi. Ngày thứ sáu, thứ bảy, chủ nhật thì chính giới liên bang họ thường phải về nhà hú hí chứ đâu có ai ở Canberra đi xem hát làm gì. CS cũng đã chọn tối hôm thứ hai, 31-10 là thời gian dân biểu liên bang phải họp tại Hạ viện ở Canberra trong suốt tuần lễ đó cho đến ngày thứ năm 3-11, nên CS biết dân biểu Úc phải ở lại Canberra chứ đâu có thể về nhà được. CS tính là các dân biểu họp buổi chiều xong, ghé qua xem hát là tiện nhất, nên CS đã mời tất cả những dân biểu Úc mà chúng có thể mời.

Lúc đầu, CS cũng tưởng là số lượng chính khách đến tham dự sẽ đông lắm, vì kỷ niệm 60 năm quốc khánh của CS thì chính khách Úc dù coi khinh CS đến đâu đi nữa thì cũng phải nể nang mối bang giao giữa hai nước mà phải tham dự. Dễ gì mà có được cái dịp kỷ niệm quốc khánh 60 năm, phải không quý vị" Nhưng kết quả thật thê thảm và đau lòng cho những người CS. Ai cũng biết phen này CSVN tổ chức lễ kỷ niệm 60 năm, tức là 5 con giáp, lớn lao lắm chứ bộ, vậy mà đưa cả một đoàn văn công hùng hậu sang đây bằng cả một chiếc phi cơ với lệnh của cả thủ tướng PV Khải, rồi tòa đại sứ, lãnh sự xúm xít vô tổ chức, lại còn gửi giấy mời, cho vô xem miễn phí, vậy mà chẳng có một chính khách Úc nào tham dự ngoại trừ có ông Peter Slipper ở QLD. Chúng ta là những người Việt tỵ nạn CS, rõ ràng chúng ta chẳng ưa gì CS. Nhưng phải thú thực, khi thấy CS tổ chức kỷ niệm 60 năm quốc khánh, mà thất bại ê chề như vậy, bản thân tôi cũng thấy quê quê, ngượng ngùng thay cho họ.

*

"Dơ Dáy VC" - VC làm gì cũng dơ dáy!

Lê Nguyễn - Inala QLD

Chúng tôi xin cảm ơn ông HT và báo SGT đã ngưng không đăng những bài viết liên quan đến "nội bộ tôn giáo" của họ đạo chúng tôi. Dù sao thì thuốc đắng giã tật, sự thật mất lòng, nói ra thì bảo "vạch áo", nhưng nếu không vạch thì làm sao mổ xẻ những tế bào ung thư. Bây giờ bình tĩnh lại, ai công, ai lỗi, ai công nhiều, ai lỗi ít, thì mọi người cũng đã biết, đã ngẫm nghĩ ăn năm mà vỗ ngực, "lỗi tại tôi, tại tôi, tại tôi mọi đàng".[... ...] Hôm nay chúng tôi viết thư này là muốn nói chúng tôi rất đồng ý với quý báo dùng bốn chữ "Dơ Dáy Việt cộng". Vì nếu chúng ta cũng gọi đoàn trình diễn của CS chúng là "Duyên Dáng VN" thì khi ta biểu tình chống đối VC nó có lẽ không "chính danh" lắm. Còn dùng chữ "Duyên Dáng VC" thì cũng có vẻ châm biếm, nhưng không lột tả đúng cái bản chất của VC là "dơ dáy" cho dù chúng có uốn éo, múa máy gì đi nữa.

*

"DDVC" và Tẩy Chay VNam Airlines

Từ Hải - Melbourne VIC

Tôi rất hoan nghênh BCH cộng đồng liên bang và các tiểu bang hô hào tảy chay Vietnam Airlines. Sau cuộc trình diễn DDVC vừa qua, chúng ta đã thấy rõ bộ mặt thật của VNAirlines như thế nào. Rõ ràng VNA là công cụ của CSVN để đánh phá cộng đồng chúng ta. Mới đây tôi đọc một bài của Lê Nguyễn không biết trên Internet hay trên báo, thì thấy bạn này nói rất đúng là chúng ta không tiếp tay cho dịch vụ hàng không của CSVN. Bạn Lê Nguyễn viết như sau: "...chúng ta cương quyết tẩy chay, không dùng dịch vụ ViệtnamAirlines. Một cá nhân, gia đình, nhiều người khắp thế giới trong cộng đồng người Việt đồng lòng tẩy chay Vietnamairlines sẽ mang lại một tác dụng rất lớn cho nỗ lực đấu tranh đòi tự do, dân chủ cho ViệtNam. Tẩy chay Vietnamairlines là điều ai cũng có thể làm được, bởi vì có về thăm quê hương, ngày nay có rất nhiều hãng hàng không quốc tế, an toàn hơn, chúng ta có thể dùng thoải mái, không thiệt thòi gì mà còn có lợi về mặt an toàn, và lớn hơn là về nỗ lực thu ngắn thời gian đem lại tự do dân chủ nhân quyền và đời sống kinh tế khả quan hơn cho đồng bào mình đang ở tại Việt Nam."

Nhân ý kiến của bạn Lê Nguyễn tôi cũng mạnh dạn thưa thêm là gần đây ở bên Nam Úc, có một tờ báo đăng quảng cáo cho CSVNA lập tức bị mọi người, và cả BCH lên tiếng chống đối. Sau đó, tờ báo này ngưng ngay không quảng cáo cho CSVNA nữa. Đây là điều rất đáng hoan nghênh. Nhưng còn một số tờ báo nữa vẫn tiếp tục quảng cáo cho CSVNA thì phải. Xin qúy vị trong BCH nên có những đề nghị mềm mỏng với các tờ báo này ngay.


Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Để làm lễ kỷ niệm, xí nghiệp TimeRide đã nghĩ ra cách tổ chức cuộc lễ phải rất đặc biệt là chương trình hoạt náo ba chìu, với 600 tòa nhà và 2000 chiếc xe của Bá linh 1989, tức xe Trabant, được tái tạo.
So với mức lương của người dân VN hiện nay thì 1.2 triệu đôla một năm trả cho huấn luyện viên đội tuyển quốc gia VN gốc Nam Hàn Park Hang Seo là rất cao dù so với nhiều nước trên thế giới thì không có gì là cao, nhưng điều lạ là tin này trong nước chưa biết thì Thái Lan, Nam Hàn đã biết
Thưa quí độc giả, nói về Ngọc Xá Lợi và những điều linh thiêng huyền diệu ắt hẳn sẽ có người tin và người không tin, bởi vì nó thuộc về lãnh vực tâm linh huyền bí với những hiện tượng xảy ra ngoài kiến thức mà khoa học hiện tại đã chưa thể chứng minh.
Trưởng Lão Hòa Thượng Thích Trí Quang, bậc cao tăng thạc đức của Phật Giáo Việt Nam thời hiện đại, một trong những nhà lãnh đạo khai sáng Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất vào đầu năm 1964, cũng là nhà phiên dịch và trước tác về Kinh, Luật, Luận và nhiều thể tài Phật Giáo, đã viên tịch tại Chùa Từ Đàm, thành phố Huế, vào lúc 9 giờ 45 phút tối ngày 8 tháng 11 năm 2019 (nhằm ngày 12 tháng 10 năm Kỷ Hợi), thọ thế 97 năm, theo Thông Báo của Hòa Thượng Thích Hải Ấn, Trú Trì Chùa Từ Đàm, Huế, cho biết vào sáng Thứ Sáu, ngày 8 tháng 11 năm 2019.
Hôm Thứ Sáu ngày 8 tháng 11/2019, mình hành hương ngôi chùa nhiều kỷ lục thế giới: Todai-ji tức Đông Đại Tự, xây từ thế kỷ thứ 8 theo lệnh Nhật Hoàng để cầu nguyện đất nước bình an.
Cụ Phan Khôi sinh năm 1887, khi viết về Ông Bình Vôi (1956) và Ông Năm Chuột (1958), cụ đã ở tuổi 71 trước khi qua đời ở tuổi 72 (1959). Chúng tôi là kẻ hậu sinh viết bài này nhân kỷ niệm 60 năm giỗ cụ : Kỷ Hợi 1959—Kỷ Hợi 2019.
ASEAN 35: Trung Cộng thất bại, Hiệp định RCEP của TC bị xếp luôn. Dù TT Trump không có mặt, các nước vẫn chống TC, CSVN chống mạnh hơn.
BEIJING - Tin ngày 7 tháng 11: chính quyền Trung Cộng chưa đồng ý chuyến đi Brazil của chủ tịch Xi quá cảnh Hoa Kỳ để gặp TT Trump.
ROME - Biến đổi khí hậu cần được giảng dạy từ trường học trước, theo loan báo của bộ trưởng giáo dục Italy.
HONG KONG - Báo chí Hong Kong đưa tin: sức tăng GDP của thành phố Shenzhen, có tiếng là thủ đô chế xuất của Hoa Nam, cũng là bản doanh của Huawei, giảm mạnh vì áp lực của chiến tranh thương mại kéo dài.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.