Hôm nay,  

Thân Phận

08/07/200000:00:00(Xem: 10599)
Người viết: NGUYỄN KIM NGỌC
Bài tham dự số 53/VBST

Sinh năm 1951. Cư trú tại Westminster, CA.

*

Giọng người trong phone dồn dập:
- Chị hả, nhà chị số 0002 phải không"
Còn đang ngạc nhiên thì tôi cũng vừa nhận ra tiếng của Lan, bạn của cô em gái tôi. Vừa xác nhận xong, tiếng Lan lại hối:
- Em đang ở cửa nhà chị mà không biết đúng, sai, chị ra mở cửa cho em đi.
Tay cầm phone, tôi vội chạy ra mở cửa, kinh ngạc khi thấy Lan đang đứng bên cạnh một người cảnh-sát, đầu tóc rối bù, tay dắt đứa con gái khoảng hai tuổi cùng một túi xách cồng kềnh đặt dưới đất.
Chưa hiểu đầu đuôi ra sao thì người Cảnh-Sát đã nhanh tay xách hộ túi xách vào nhà tôi, Lan ngầm ra hiệu với tôi xong, quay sang cám ơn người Cảnh Sát.
Vào đến trong nhà, sau khi gài cánh cửa, định lên tiếng hỏi thì Lan đã ôm chầm lấy tôi mà khóc nức nở, kể lể:
- Ông ta đánh em rồi bóp cổ, vùng chạy được sang nhà hàng xóm mượn phone, em gọi 911, Cảnh-Sát tới, họ hỏi em đủ thứ nhưng khi họ hỏi ông ta có đánh em không thì em lại trả lời không, em cũng không muốn ông ta ở tù. May người Cảnh-Sát này là người Việt-Nam nên cũng dễ cho em, năn nỉ ông ta chờ em lấy vài bộ đồ cho hai mẹ con xong, em nhờ ông ta đưa đến nhà chị, cho em ở nhờ vài hôm rồi em sẽ tính.
Trước tình cảnh và sự việc bất ngờ xảy ra, tôi cũng không cầm được nước mắt, an ủi Lan yên tâm ở đây xong tôi sửa soạn cho hai mẹ con một phòng riêng, dỗ dành con bé ăn uống, tội nghiệp, nó vẫn chưa hết sợ hãi!

Lan đấy, mới ba năm sống ở Mỹ mà cô đã thay đổi thế này. Ngày xưa khi còn ở Việt-Nam, thỉnh thoảng tôi có gặp Lan đến chơi với em gái tôi, một cô gái có nét dễ nhìn và là con út một gia đình khá giả.
Loanh quanh làm sao tình cờ tôi lại gặp Lan ở một văn phòng Bác-Sĩ, cô em tôi lại ở thành phố khác, đất lạ quê người, gặp cô tôi cũng rất vui, chỉ biết Lan đã có chồng, một Việt Kiều về Việt-Nam lấy cô và bảo lãnh sang Mỹ.
Theo cô thuật lại thì đi Mỹ là giấc mơ lớn của cô, ngày đầu gặp ông ta tại nhà một người bạn, cô đã bị lôi cuốn ngay bởi lối nói chuyện và cách ăn mặc trẻ trung của ông ta. Hình như ông ta đọc được ý nghĩ của cô, nên chẳng khó khăn gì lắm khi ông ta mời cô đi ăn, đi nhảy đầm và hứa hẹn sẽ làm thủ tục bão lãnh cô ngay sau khi về tới Mỹ.
Và ông ta đã đưa cô đến Mỹ thật, giấc mơ cô hằng ôm ấp đã thành, chưa tận hưởng hết những điều mới mẻ xung quanh. Ông ta bỗng trở thành một người khó hiểu, lạnh nhạt, bắt đầu có những cử chỉ mạnh bạo, lời lẽ cọc cằn.
Ban đầu cô nghĩ ông đang lo lắng cho tương lai vì từ nay có thêm sự hiện diện của cô. Đợi lúc ông bớt cáu có, cô đã đề nghị cho cô đi học một nghề, xong sẽ đi làm. Ông ta đùng đùng bảo đi kiếm việc ngay, chứ không học hành gì cả. Lan như trên trời rớt xuống, đi làm thì phải có người giới thiệu công việc, phải biết lái xe... Lan chẳng có ai quen gần đây để nhờ vả, còn ông ta đi làm về là lầm lì một cách đáng sợ, đôi lúc lại gây gổ, kiếm chuyện nếu Lan thắc mắc hỏi một điều gì.
Số tiền và nữ trang gia đình cho làm vốn ông ta giữ chặt nói là trừ vào tiền lo bão lãnh, mua vé máy bay đón cô sang. Cũng may, nhờ lân la quen với một người Việt sống trong chung cư nên chị này đưa Lan đến một Shop nhận hàng may. Hàng ngày Lan đã cùng chị đón chuyến xe Bus đến shop, tối lại về, có khi cũng quá giang được người làm chung để về còn kịp lo bữa cơm.
Thời gian Lan mang thai đứa con gái vẫn không nghỉ một ngày nào, dù cực khổ nhưng được ra ngoài làm việc Lan vẫn thấy vui hơn.


Ra ngoài Lan cảm nhận được nước Mỹ rộng lớn quá, đường sá, xe cộ đông đúc, sạch sẽ, trò chuyện với những người trong hãng Lan cũng học hỏi thêm nhiều điều mới lạ, cô ước mình được đến trường học chữ, học nghề để đi làm đồng lương khá hơn, lại nghe nói có bảo hiểm sức khỏe nữa. Họ kể cho cô nghe về những cơ quan thiện nguyện, sẵn sàng giúp đỡ những người mới đến trong mọi trường hợp.
Cô hy vọng một ngày nào đó ông ta thay đổi tính nết, cô sẽ đề nghị cho cô đi học, hay ít ra cũng kiếm được một việc làm nào đó khá hơn. Có người đã muốn giới thiệu Lan đi làm hãng điện tử nhưng khi về hỏi ý ông để có một chiếc xe đi xin việc thì ông la lối nói mua xe rồi lại phải mua bảo hiểm, tiền đâu.
Càng ngày ông càng độc đoán, khó khăn, giờ giấc đi về lung tung, Lan để ý dò xét, chưa kịp hỏi thì đã có người gặp ông hay đi với một người đàn bà nghe nói làm chung hãng, và người ta còn cho biết bà này đã có chồng con. Lúc đầu Lan cũng nửa tin nửa ngờ, sau chính Lan nhận được những lá thư bà ta gởi về tận nhà cho ông ta với những lời mê đắm của một người đàn bàø đang lén lút ngoại tình. Lan hỏi ông ta, đã không trả lời đúng câu hỏi còn lớn tiếng át giọng Lan, cứ như thế chồng chất lên những nỗi đau có sẳn, Lan chỉ biết ôm con khóc vùi cho thân phận không may của mình, ruột thịt không một ai bên cạnh chia sẻ với Lan.
Nghĩ về cha mẹ ở quê nha,ø Lan lại càng đau xót thêm. Giờ này cha mẹ đang mong tin Lan nhiều lắm, nhắn nhớ một lần đưa con về thăm ba má nghe. Làm sao Lan có thể nói hết nỗi khổ của cô trên đất Mỹ này cho gia đình, vì ra đi là do cô tự chọn và quyết định.
Ôi đất Mỹ, thiên đường mơ ước của cô đây hay sao" Một đất nước giàu đẹp, con người văn minh lịch sự, ở đâu cũng nghe câu chào và nụ cười, đời sống vật chất đầy đủ, tiện nghi, cái gì cũng hơn quê hương của cô, nhưng cái cô không ngờ là người chồng mà bao nhiêu tin yêu cô đã đặt để lại thay lòng đổi dạ nhanh đến thế.

Một tuần lễ lưu lại nhà tôi, vài lần Lan mượn phone gọi về cho ông ta. Cô cho tôi biết phải về vì ông ta hăm dọa nếu biết ai đang chứa chấp cô ông ta sẽ không tha cho người đó. Lan lo lắng và ngỏ ý muốn trở về. Tôi nói liệu rồi ông ta có đánh nữa không,
Lan quyết định trở về lần này rồi tính cho ngã ngũ với ông ta. Cô cũng cho tôi biết cô đã suy nghĩ kỹ rồi. Cô tin ở đây là nước Mỹ, nếu quyết tâm, mọi khó khăn đều có thểõ vượt qua, luật pháp Mỹ công bằng, chẳng lẽ đang sống trên một đất nước lớn nhất thế giới mà Lan lại chịu khuất phục một người đàn ông tầm thường như vậy sao.
Lan khóc sướt mướt, cám ơn vợ chồng tôi đã giúp mẹ con Lan những ngày qua. Con bé khóc ầm ĩ nhất định không chịu về với Daddy đâu, tôi nghe mà đứt cả ruột, ứa nước mắt.
Chở mẹ con Lan về đến đầu chung cư thì tôi quay xe, không dám vào tận nhà, để hai mẹ con dắt nhau với cái túi nặng trĩu. Con bé vẫn tiếp tục khóc khi tôi quay đầu xe. Bên kia đường, chồng tôi cũng đang cho xe chuyển bánh. Không yên tâm, anh phải lái xe theo canh chừng cho tôi. Tiếng khóc con bé ám ảnh tôi suốt một thời gian về sau.

Đã sáu năm qua đi, sau có vài lần Lan gọi phone cho tôi nói ông ta đang dự tính đưa mẹ con Lan qua tiểu bang khác kiếm việc, tôi dặn dò Lan giữ gìn sức khỏe, nhớ tin cho tôi, cô hứa và tôi cũng không quên cầu trời Phật độ trì cho Lan.
Hôm nay trong dòng đời trôi nổi, không biết Lan thế nào, ra sao. Đôi lúc nghĩ đến cô, tôi không khỏi lo ngại, nhưng thầm cầu mong cho cô hạnh phúc, để ít ra nước Mỹ không phải là địa ngục đối với cô.
NGUYỄN KIM NGỌC

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trước dư luận xôn xao về hoá đơn tiền điện tháng 4-2019 tăng cao một cách bất thường, Tập Đoàn Điện Lực Việt Nam (EVN) đã có lý giải về sự việc này
“Nhiều lần em đã được hỏi: Nữa lớn lên con muốn làm nghề gì?” “Dạ, con có hai mong ước. Một là làm bác sĩ trẻ em. Hai là trở thành một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp. Muốn giúp cho các em vui vẻ, khỏa mạnh nhưng ý muốn làm một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp đã thôi thúc em nhiều hơn. Bảo Trân đã chơi môn bóng đá được 4 năm rồi. Bắt đầu 6 tuổi Bảo Trân đã gia nhập hội bóng đá của FC Premier và Slammer FC. Muốn làm một người cầu thủ giỏi thì phải tập luyện rất nhiều giờ.
Bài của cô giáo Võ Minh Nguyệt, giáo viên lớp 4 Trường Việt Ngữ Trung Tâm Văn Hóa Hồng Bàng. Và đây là những câu ca dao, lục bát viết ở thể thơ 6/8 mộc mạc, chân chất, lột tả mọi sinh hoạt thường ngày là thể loại rất phổ biến trong dân gian.
Cụ Ngô Đức Kế là một nhà hoạt động nổi tiếng thời chống Pháp, có giao tình với cả hai cụ Phạn -- Phan Chủ Trinh và Phan Bội Châu. Một con đường ngay trung tâm thành phố Sài Gòn từ trước 1975 được đặt tên là đường Ngô Đức Kế
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em mồ côi mẹ, sống với cha và mụ dì ghẻ độc ác. Chịu không nổi roi đòn, hai anh em bỏ trốn khỏi nhà và bị mụ phù thủy đi theo ám hại. Khi chịu khát không nổi, uống nước ở con suối thứ ba, người anh biến thành một con Mang. Cô em gái tìm được một căn nhà nhỏ trong rừng, lo chăm sóc và nuôi anh. Đang sống yên ổn thì một hôm vua và đoàn đi săn đến làm náo loạn cả khu rừng. Người anh, lúc đó là một con Mang muốn tham dự cuộc săn, em gái khuyên răn thế nào cũng không được, sau cùng, em gái phải chìu anh...
Khôi An định cư ở Bắc California. Cô là một kỹ sư từng làm việc ở hãng Intel hơn hai mươi năm. Sau đó, Khôi An trở lại trường lấy bằng Master về Ngôn Ngữ Học rồi đi dạy tiếng Việt ở các trường đại học vùng Vịnh San Francisco. Dự Viết Về Nước Mỹ từ 2008, cô đã nhận giải Chung Kết 2013. Sang năm 2015, thêm giải Việt Bút Trùng Quang, dành cho những nỗ lực phát huy văn hóa Việt trên đất Mỹ. Từ 2016, cô là thành viên Ban Tuyển Chọn Giải Thưởng Việt Báo. Bài đăng 2 kỳ.
“Ăn để mà sống! Chớ sống không phải để mà ăn!” Người viết xin cực kỳ phản đối cái ý kiến kham khổ, khắc kỷ nầy. Nói như vậy mấy cái nhà hàng nó dẹp tiệm hết hay sao?
Niên trưởng thực sự đi rồi. Đại thọ 99 tuổi. 44 năm trước vào dịp 30 tháng tư, thiên hạ ra đi thì ông ở lại. Tù cộng sản 13 năm. Tháng tư năm nay anh em ở lại dự trù tổ chức cho người thượng thọ 100 năm. Nhưng niên trưởng lặng lẽ từ chối. Thôi đành ngàn thu vĩnh biệt.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.